<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348</id><updated>2012-01-27T22:58:50.136+08:00</updated><category term='Con trai'/><category term='Tản Mạn'/><category term='Tình yêu'/><category term='Răn Mình'/><category term='Rượu'/><category term='Nhảm'/><category term='câu cá'/><category term='Ký  Ảnh'/><category term='Nhà'/><category term='cuộc sống'/><category term='Ký'/><category term='Ảnh'/><category term='Ăn'/><category term='Anh'/><category term='Bạn'/><category term='Mẹ'/><category term='Nhớ'/><category term='KýẢnh'/><category term='Thơ'/><category term='Thuốc Lá'/><category term='Vui'/><category term='Nhạc'/><category term='Công ty'/><category term='Truyện'/><category term='Con gái'/><category term='Sách'/><category term='Đối thoại'/><category term='Gia Đình'/><category term='Phim'/><category term='xe'/><category term='Lượm lặt'/><title type='text'>Người Lữ Hành Kì Dị</title><subtitle type='html'>uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>567</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-9223133790905532719</id><published>2012-01-19T11:09:00.000+08:00</published><updated>2012-01-19T11:18:41.310+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><title type='text'>Anh Rắc Cu</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Anh Rắc Cu, vâng, tên đầy đủ của anh là anh Rắc Cu Mắc TanhĐờ Phê Ranh. Cha của anh là ông Pa Ti Su Mắc Tanh và mẹ của anh là bà Ma RiaMắc Tanh. Anh là nhân vật chính trong một bộ phim truyền hình trắng đen dài 6tập được chiếu ở Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;vào giữa những năm 80. Bộ phim có rất nhiều khán giả khóc cười hằng đêm trướcmàn hình vô tuyến và tôi là một trong những khán giả trung thành với nó, dù chỉlà một đứa trẻ coi ké ở nhà hàng xóm.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trong phim, gia đình Rắc Cu là một gia đình nông dân tá điềnbị Bá Tước Đờ Năng Giắc hẵm hại, bắt nộp tô cao thuế nặng và cướp đất. Anh PaTi Su, cha của Rắc Cu bị khép tội làm phản và bị kêu án 20 năm tù khổ sai nhưngđã không thể sống nổi trong tù. Bà Ma Ria đưa Rắc Cu đi chạy trốn và đã chếttrong đói và lạnh ở một ngôi nhà hoang. Anh Rắc Cu từ đó trở thành một kẻ mồcôi. &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi lớn lên anh Rắc Cu đã tập hợp những tá điền bị chiếm đấtvà nổi dậy chống lại Bá Tước Đờ Năng Zắc. Cuộc nổi dậy của anh chỉ như một ngọngió nhẹ và anh cũng bị coi là làm phản, cũng bị khép tội tử hình. Nhưng tạiphiên tòa xử anh, cơn gió nhẹ đã trở thành một cơn bão lớn và trước sức ép củahàng ngàn nông dân đang hát vang bài ca Cộng Hòa bên ngoài tòa án, Công Lý đãchiến thắng.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Bộ phim có nhiều chi tiết buồn, vâng khá nhiều, nhưng dùsao, cùng với thời cuộc câu chuyện cũng có một cái kết có hậu. Bá Tước Đờ NăngZắc đi tù còn anh Rắc Cu trắng án, dù đất đai đã mất, người yêu tự sát nhưng CôngLý cuối cùng cũng chiến thắng.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Hôm qua tôi đi nhậu về, trong lúc gần ngủ tôi chợt nhớ tớianh Rắc Cu, một người nông dân nổi dậy. Bất giác tôi bật cười vì nhớ một câunói khá bất hủ: ở Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;,Công Lý chỉ là một diễn viên hài.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-9223133790905532719?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/9223133790905532719/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/anh-rac-cu.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/9223133790905532719'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/9223133790905532719'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/anh-rac-cu.html' title='Anh Rắc Cu'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1383158470546194764</id><published>2012-01-17T13:29:00.002+08:00</published><updated>2012-01-17T13:54:00.665+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><title type='text'>có một Sài Gòn khác (3) - Chúc Mừng Năm Mới</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin kết thúc loạt ảnh Sài Gòn ở đây (chắc tại ít còm quá, hehe).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thấy một Sài Gòn khác hơn không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc Mừng Năm Mới 2012&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-q6LGBzmp1KM/TxUMylF4MSI/AAAAAAAAC3A/HIxCaSME1_4/s1600/_MG_6938.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-q6LGBzmp1KM/TxUMylF4MSI/AAAAAAAAC3A/HIxCaSME1_4/s640/_MG_6938.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ZFlxjFZrM4A/TxUGAMbj5xI/AAAAAAAAC2M/G4AIpxbcZss/s1600/_MG_6882.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-ZFlxjFZrM4A/TxUGAMbj5xI/AAAAAAAAC2M/G4AIpxbcZss/s640/_MG_6882.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-g9MrsLEZFmg/TxUGEy-K5wI/AAAAAAAAC2Y/iSYmDjWJAwo/s1600/_MG_6959.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-g9MrsLEZFmg/TxUGEy-K5wI/AAAAAAAAC2Y/iSYmDjWJAwo/s640/_MG_6959.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-sKMxMqIawwo/TxUGGva-UXI/AAAAAAAAC2c/GXWSPq30XBk/s1600/_MG_6960.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-sKMxMqIawwo/TxUGGva-UXI/AAAAAAAAC2c/GXWSPq30XBk/s640/_MG_6960.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-FXodE8P-L0E/TxUGQ0Z8eJI/AAAAAAAAC24/72ZD5q2Cz-w/s1600/_MG_6998.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="388" src="http://3.bp.blogspot.com/-FXodE8P-L0E/TxUGQ0Z8eJI/AAAAAAAAC24/72ZD5q2Cz-w/s640/_MG_6998.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-UWNMMsgi4po/TxUGST0VRaI/AAAAAAAAC28/LIlT2F1tUuo/s1600/_MG_7000.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-UWNMMsgi4po/TxUGST0VRaI/AAAAAAAAC28/LIlT2F1tUuo/s640/_MG_7000.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Ay1-bybUHQw/TxUGN48AITI/AAAAAAAAC2w/_HQgMhpnb5w/s1600/_MG_6989.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="224" src="http://2.bp.blogspot.com/-Ay1-bybUHQw/TxUGN48AITI/AAAAAAAAC2w/_HQgMhpnb5w/s640/_MG_6989.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ysnbynMlriY/TxUGLLZlH2I/AAAAAAAAC2o/6nNyJvLiNRw/s1600/_MG_6985.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="360" src="http://3.bp.blogspot.com/-ysnbynMlriY/TxUGLLZlH2I/AAAAAAAAC2o/6nNyJvLiNRw/s640/_MG_6985.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-ZemzacnJfV0/TxUGMlFM1AI/AAAAAAAAC2s/_YyXgvDWG-A/s1600/_MG_6987.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="190" src="http://1.bp.blogspot.com/-ZemzacnJfV0/TxUGMlFM1AI/AAAAAAAAC2s/_YyXgvDWG-A/s640/_MG_6987.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aaUyWQ9OgQk/TxUGJBmS4rI/AAAAAAAAC2k/ScwW18XDsic/s1600/_MG_6971.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-aaUyWQ9OgQk/TxUGJBmS4rI/AAAAAAAAC2k/ScwW18XDsic/s640/_MG_6971.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-FqLLM3tsfuI/TxUGH-6KtSI/AAAAAAAAC2g/hnmTHwDjzIQ/s1600/_MG_6963.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="336" src="http://1.bp.blogspot.com/-FqLLM3tsfuI/TxUGH-6KtSI/AAAAAAAAC2g/hnmTHwDjzIQ/s640/_MG_6963.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-HmEswclczek/TxUGBTB7BWI/AAAAAAAAC2Q/K5mQO-IdSiw/s1600/_MG_6897.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-HmEswclczek/TxUGBTB7BWI/AAAAAAAAC2Q/K5mQO-IdSiw/s640/_MG_6897.JPG" width="408" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1383158470546194764?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1383158470546194764/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-3-chuc-mung-nam-moi.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1383158470546194764'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1383158470546194764'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-3-chuc-mung-nam-moi.html' title='có một Sài Gòn khác (3) - Chúc Mừng Năm Mới'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-q6LGBzmp1KM/TxUMylF4MSI/AAAAAAAAC3A/HIxCaSME1_4/s72-c/_MG_6938.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-3634650688635966312</id><published>2012-01-16T13:00:00.002+08:00</published><updated>2012-01-16T13:00:48.768+08:00</updated><title type='text'>có một Sài Gòn khác (2) - B&amp;W</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_yrM_qEjMKk/TxOuHAsTRiI/AAAAAAAAC1c/Mi6ZGk9MTSk/s1600/_MG_6812.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-_yrM_qEjMKk/TxOuHAsTRiI/AAAAAAAAC1c/Mi6ZGk9MTSk/s640/_MG_6812.jpg" width="390" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-zBRgCKCWtLQ/TxOuIwP2b0I/AAAAAAAAC1g/tsmBHsF_wpU/s1600/_MG_6818.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="496" src="http://2.bp.blogspot.com/-zBRgCKCWtLQ/TxOuIwP2b0I/AAAAAAAAC1g/tsmBHsF_wpU/s640/_MG_6818.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-mmKy2RB3GLI/TxOuKQAL3yI/AAAAAAAAC1k/2KWByqqJ_vo/s1600/_MG_6848.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="364" src="http://3.bp.blogspot.com/-mmKy2RB3GLI/TxOuKQAL3yI/AAAAAAAAC1k/2KWByqqJ_vo/s640/_MG_6848.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-w4MqAybSLR4/TxOuL7K7bVI/AAAAAAAAC1o/o9X1LcdQ3yY/s1600/_MG_6858.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-w4MqAybSLR4/TxOuL7K7bVI/AAAAAAAAC1o/o9X1LcdQ3yY/s640/_MG_6858.jpg" width="364" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-em9YmkKgOI4/TxOuN420rFI/AAAAAAAAC1s/Dxv6IntsCtE/s1600/_MG_6864.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="410" src="http://1.bp.blogspot.com/-em9YmkKgOI4/TxOuN420rFI/AAAAAAAAC1s/Dxv6IntsCtE/s640/_MG_6864.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-pN6SQGAD-kY/TxOuPkYJroI/AAAAAAAAC1w/fugPrSzEVpU/s1600/_MG_6875.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="382" src="http://4.bp.blogspot.com/-pN6SQGAD-kY/TxOuPkYJroI/AAAAAAAAC1w/fugPrSzEVpU/s640/_MG_6875.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-g6WvsOFlSh4/TxOuRP5CaPI/AAAAAAAAC10/-N-k-JKD904/s1600/_MG_6876.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-g6WvsOFlSh4/TxOuRP5CaPI/AAAAAAAAC10/-N-k-JKD904/s640/_MG_6876.jpg" width="424" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-YqIf5LjxBMM/TxOuTEHuUxI/AAAAAAAAC14/2dXqZIFodC8/s1600/_MG_6883.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-YqIf5LjxBMM/TxOuTEHuUxI/AAAAAAAAC14/2dXqZIFodC8/s640/_MG_6883.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-H2IctqU6OHg/TxOuUWK4URI/AAAAAAAAC18/bLRqi7Ixgmk/s1600/_MG_6885.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="306" src="http://2.bp.blogspot.com/-H2IctqU6OHg/TxOuUWK4URI/AAAAAAAAC18/bLRqi7Ixgmk/s640/_MG_6885.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-ogVLjKfsOaw/TxOuV80QTQI/AAAAAAAAC2A/iBn1yK2hdxE/s1600/_MG_6911.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="346" src="http://1.bp.blogspot.com/-ogVLjKfsOaw/TxOuV80QTQI/AAAAAAAAC2A/iBn1yK2hdxE/s640/_MG_6911.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-nFdxHhxWGpA/TxOuW6Epp0I/AAAAAAAAC2E/pFz6j1pfD1k/s1600/_MG_6926.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-nFdxHhxWGpA/TxOuW6Epp0I/AAAAAAAAC2E/pFz6j1pfD1k/s640/_MG_6926.jpg" width="446" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-QnLaxoa1dUw/TxOuiu9D53I/AAAAAAAAC2I/_flYrvGdB5Y/s1600/_MG_6879.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-QnLaxoa1dUw/TxOuiu9D53I/AAAAAAAAC2I/_flYrvGdB5Y/s640/_MG_6879.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-3634650688635966312?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/3634650688635966312/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-2-b.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3634650688635966312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3634650688635966312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-2-b.html' title='có một Sài Gòn khác (2) - B&amp;W'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-_yrM_qEjMKk/TxOuHAsTRiI/AAAAAAAAC1c/Mi6ZGk9MTSk/s72-c/_MG_6812.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-3688066232333718227</id><published>2012-01-15T22:56:00.001+08:00</published><updated>2012-01-15T22:56:52.508+08:00</updated><title type='text'>có một Sài Gòn khác (1)</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-zoEyKMXX4R0/TxLnm-z8QwI/AAAAAAAAC0o/-Jplh7wPkWs/s1600/_MG_6801.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="384" src="http://1.bp.blogspot.com/-zoEyKMXX4R0/TxLnm-z8QwI/AAAAAAAAC0o/-Jplh7wPkWs/s640/_MG_6801.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-UHmz-SNAFbY/TxLnr5Hj26I/AAAAAAAAC0s/xoSn5wuDD6c/s1600/_MG_6807.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-UHmz-SNAFbY/TxLnr5Hj26I/AAAAAAAAC0s/xoSn5wuDD6c/s640/_MG_6807.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Q0QSPEkhcw8/TxLnujUavAI/AAAAAAAAC0w/EMwO6T3iuAE/s1600/_MG_6813.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-Q0QSPEkhcw8/TxLnujUavAI/AAAAAAAAC0w/EMwO6T3iuAE/s640/_MG_6813.jpg" width="450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-J7h40knXgtI/TxLnyWQ9dWI/AAAAAAAAC00/XYphWMlTMZw/s1600/_MG_6815.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="380" src="http://3.bp.blogspot.com/-J7h40knXgtI/TxLnyWQ9dWI/AAAAAAAAC00/XYphWMlTMZw/s640/_MG_6815.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-BLAnK9nFc_A/TxLn1UIKMFI/AAAAAAAAC04/Bj8hc7Mg7pg/s1600/_MG_6823.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-BLAnK9nFc_A/TxLn1UIKMFI/AAAAAAAAC04/Bj8hc7Mg7pg/s640/_MG_6823.jpg" width="428" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-v2qq3ntEekQ/TxLn7Is5yTI/AAAAAAAAC08/Ufvmw_QEo0E/s1600/_MG_6828.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-v2qq3ntEekQ/TxLn7Is5yTI/AAAAAAAAC08/Ufvmw_QEo0E/s640/_MG_6828.jpg" width="452" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-XODGcZuLELc/TxLn-8gPbbI/AAAAAAAAC1A/VjdZeDbtCTc/s1600/_MG_6835.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="438" src="http://2.bp.blogspot.com/-XODGcZuLELc/TxLn-8gPbbI/AAAAAAAAC1A/VjdZeDbtCTc/s640/_MG_6835.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-DEqObQBklME/TxLoDVzCYLI/AAAAAAAAC1E/6iqP_Jr9MDM/s1600/_MG_6836.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-DEqObQBklME/TxLoDVzCYLI/AAAAAAAAC1E/6iqP_Jr9MDM/s640/_MG_6836.jpg" width="402" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ExL6fGcDFcw/TxLoGx-eRkI/AAAAAAAAC1I/yK7S6PdY3lQ/s1600/_MG_6844.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-ExL6fGcDFcw/TxLoGx-eRkI/AAAAAAAAC1I/yK7S6PdY3lQ/s640/_MG_6844.jpg" width="458" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-mfLUyAHENu0/TxLoKW4qHxI/AAAAAAAAC1M/vHT1---qvcA/s1600/_MG_6866.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="378" src="http://3.bp.blogspot.com/-mfLUyAHENu0/TxLoKW4qHxI/AAAAAAAAC1M/vHT1---qvcA/s640/_MG_6866.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-9AKA3hcncmA/TxLoNT4JsnI/AAAAAAAAC1Q/tvZ7HkcId7M/s1600/_MG_6868.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-9AKA3hcncmA/TxLoNT4JsnI/AAAAAAAAC1Q/tvZ7HkcId7M/s640/_MG_6868.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-F7gtMw9cnsE/TxLoScBL_NI/AAAAAAAAC1U/4NU1eYqlrQU/s1600/_MG_6873.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-F7gtMw9cnsE/TxLoScBL_NI/AAAAAAAAC1U/4NU1eYqlrQU/s640/_MG_6873.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-3688066232333718227?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/3688066232333718227/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-1.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3688066232333718227'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3688066232333718227'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-mot-sai-gon-khac-1.html' title='có một Sài Gòn khác (1)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-zoEyKMXX4R0/TxLnm-z8QwI/AAAAAAAAC0o/-Jplh7wPkWs/s72-c/_MG_6801.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-2272872185981507564</id><published>2012-01-11T16:53:00.001+08:00</published><updated>2012-01-11T16:53:49.936+08:00</updated><title type='text'>“Có con đường nằm nghe nắng mưa…” (2)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một điểm thay đổi trên bộmặt đô thị Sài Gòn đáng ghi nhận nhất trong hai thập kỷ mà tôi ở đây, là hai bờkênh Nhiêu Lộc - Thị Nghè. Từ một dòng nước đen với hàng ngàn căn nhà sàn lụpxụp hai bên bờ, nơi nổi tiếng với các tệ nạn xã hội và ô nhiễm môi trường, đãbiến thành hai con đường sạch đẹp, trở thành một trục giao thông chính củathành phố.&amp;nbsp; Hai con đường song hành chạycặp bờ kênh này được đặt tên làm tôi rất ưng: Hoàng Sa – Trường Sa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một đoạn Trường Sa chạy quaPhú Nhận, nối với Phan Xích Long, có một khu dân cư nằm thoi ra như hình cùichỏ, có người gọi là xóm Cù Lao, hiện vẫn còn đường tên là Cù Lao. Một khu dâncư khá mới với nhiều biệt thự đẹp, nhiều quán cafe rất tình và một số quán nhậucũng rất êm. Khu này dân nhậu bờ kè chắc biết nhiều. Điều đặc biệt là khu dâncư này cò nhiều con đường mới, với những cái tên rất mới, tên các loài hoa: HoaHồng, Hoa Phượng, Hoa Lan, Hoa Mai, Hoa Đào, Hoa Sứ, Hoa Cau, Hoa Cúc, Hoa Huệ…tôi thật thích cách người ta đặt tên đường bằng tên một loài hoa, xét về đónggóp cho nhân loại thì một loài hoa có khi còn hơn nhiều vị chính khách.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cùng kiểu đặt tên theo khunày còn có một khu nữa, toàn tên đường khá đặc biệt, rất đanh thép và ngùn ngụtý chí. Đó là khu Tân Sơn Nhì, mấy con đường đan ô vuông toàn những cái tên rấthay, đọc lên cứ loảng xoảng thế nào: Độc Lập, Dân Chủ, Cộng Hòa, Bác Ái, Tự Do,Dân Tộc, Đoàn Kết, Tự Quyết, Thành Công, Thống Nhất…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn có chợ Bà Chiểu khánổi tiếng, cận đó là lăng Ông Bà Chiểu. Nghe tên vậy cứ ngỡ lăng mộ cụ Đồ Chiểuchăng, hóa ra không phải, là lăng mộ của vợ chồng Tả Quân Lê Văn Duyệt. Vì lăngnằm gần chợ Bà Chiểu nên dân tình cứ thế gọi là Lăng Ông Bà Chiểu. Ông này tuylà một võ tướng thao lược và dũng cảm nhưng bình sinh lại là một hoạn quan (mộtsố sách chép ông bị ái nam ái nữ bẩm sinh), không hiểu sao vẫn lấy vợ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trong đời binh nghiệp củamình, Tả Quân Lê Văn Duyệt đã hai lần giữ chức Tổng Trấn Gia Định Thành, thựcra Gia Định Thành lúc này rất rộng vì bao gồm các &amp;nbsp;phủ như Biên Hòa, Định Tường, Vĩnh Long, AnGiang, Hà Tiên. Ông là người có công rất lớn trong việc tạo dựng hệ thống chánhtrị của Sài Gòn nói riêng và cả nam bộ nói chung, ông là người khởi sự đào kênhVĩnh Tế và rất nhiều công trình phúc lợi cho dân khác. Công trạng tuy nhiều nhưngsau khi mất lại chịu án oan, lăng mộ có lần bị cào bằng và xiềng xích với mấychữ “Quyền yêm Lê Văn Duyệt phục pháp xử”&amp;nbsp;(chỗ tên hoạn quan Lê Văn Duyệtchịu tội), mãi cả mấy chục năm sau mới được phục hồi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Vậy mà Sài Gòn không thấy có đườngLê Văn Duyệt, tìm trên bản đồ thấy có một đường nhỏ xíu nằm bên quận 9, đườngngắn lắm, chỉ khoảng vài chục mét.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một thời với Tả Quân Lê VănDuyệt, cũng bị án oan khiên nặng nề sau khi mất và là người trực tiếp phụ tráchviệc đào kênh Vĩnh Tế là Thoại Ngọc Hầu, kênh Vĩnh Tế được đặt theo tên vợ củaông này, bà Châu Thị Vĩnh Tế. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở miền tây, đoạn từ AnGiang, Châu Đốc, Hà Tiên nhiều nhà dân, đình miếu vẫn thờ Thoại Ngọc Hầu. Ngoàikênh Vĩnh Tế, còn có Thoại Sơn, Vĩnh Tế Sơn, Thoại Hà (kênh Ông Thoại) và HồÔng Thoại là những địa danh mang tên ông. &amp;nbsp;Công trạng của ông đối với vùng đất này rấtlớn, đến nỗi nhiều dân tình vùng này coi ông như một vị Thành Hoàng. Mấy đámtiệc có người lớn uống rượu, ly đầu tiên rót ra đất để mời ông Bảo Hộ, hoặc mờiÔng Thoại…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thoại Ngọc Hầu tên chữ làNguyễn Văn Thụy, nói công đức cũng bằng thừa, nên chép đoạn này trong Đại NamThực Lục ra cho dễ: &lt;i&gt;"Án thủ Châu Đốc là Thống chế Nguyễn Văn Thụy trướcmộ dân dời đến ở đất biên thùy, đặt ra 20 xã thôn, vay của công 1.900 quan tiềnvà 1.500 phương gạo cho dân, đã hoãn nhiều năm, dân vẫn chưa trả được. Đến nayThụy đem của nhà trả bù cho dân"&lt;/i&gt;&amp;nbsp;. Người làm quan thời nay nênnoi gương đó mà theo.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở Sài Gòn, Thoại Ngọc Hầuđược đặt tên đường lớn, nối giữa Hòa Bình và Âu Cơ, có lần tôi hỏi một bạn nhàở đây: có biết Thoại Ngọc Hầu là ai không? Bạn ấy nói: hình như là con ruột bàÂu Cơ. Ngẫm lại thấy bạn ấy nói cũng không sai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-2272872185981507564?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/2272872185981507564/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-con-uong-nam-nghe-nang-mua-2.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2272872185981507564'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2272872185981507564'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-con-uong-nam-nghe-nang-mua-2.html' title='“Có con đường nằm nghe nắng mưa…” (2)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5592438395630535188</id><published>2012-01-10T11:54:00.002+08:00</published><updated>2012-01-10T12:24:04.319+08:00</updated><title type='text'>nhà có của</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, nhà tôi không giàu nhưng rất có của, của quí nữa là khác, tất thảy kim cương vàng bạc trân châu phỉ thúy &amp;nbsp;trên đời này đều không sánh được với thứ mà tôi đang có. Đó, ai cũng biết, là Hà Thi và Hà Văn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Thi học ngoan, học giỏi và rất chiều em. Tất cả các môn thi học kỳ vừa qua Hà Thi đều đạt điểm mười và nhận được những đánh giá rất tốt của các thầy cô. Hà Thi cũng học giỏi English, vẽ đẹp và đã mon men biết chơi đàn. Hà Thi đã lớn, bây giờ đã cao xấp xỉ như mẹ và hầu như đã tự chăm sóc cho mình mà không cần sự giám sát của người lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là lễ tổng kết học kỳ và chào xuân mới 2012, Hà Thi và các bạn đã có một tiết mục múa đặc sắc và đầy ý nghĩa, thắm đượm tình yêu đất nước, tiết mục được chọn làm mở màn cho buổi lễ này đã nhận được những tràng pháo tay không ngớt của khán giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Ra2HquDrYG8/Twux4VT5pHI/AAAAAAAACzM/d7pwFR6ifn4/s1600/_MG_6559.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-Ra2HquDrYG8/Twux4VT5pHI/AAAAAAAACzM/d7pwFR6ifn4/s640/_MG_6559.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-wPMuSVR5tYA/Twux8JC8iLI/AAAAAAAACzU/iXb4pYW-xds/s1600/_MG_6565.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-wPMuSVR5tYA/Twux8JC8iLI/AAAAAAAACzU/iXb4pYW-xds/s640/_MG_6565.jpg" width="424" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-U2kwJNiu5YE/Twux671cBDI/AAAAAAAACzQ/G6Nz8kqONSw/s1600/_MG_6562.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-U2kwJNiu5YE/Twux671cBDI/AAAAAAAACzQ/G6Nz8kqONSw/s640/_MG_6562.jpg" width="384" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-h4CG6Sb5MKE/Twux91TgSII/AAAAAAAACzY/_Autyg3LnJw/s1600/_MG_6566.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-h4CG6Sb5MKE/Twux91TgSII/AAAAAAAACzY/_Autyg3LnJw/s640/_MG_6566.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-pY0AyVMHfu0/Twux_V6zMtI/AAAAAAAACzc/gfZ-6ZAju-M/s1600/_MG_6575.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-pY0AyVMHfu0/Twux_V6zMtI/AAAAAAAACzc/gfZ-6ZAju-M/s640/_MG_6575.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-S9AqvXrprYI/TwuyAph4ZNI/AAAAAAAACzg/n81-Ms0vjV8/s1600/_MG_6582.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-S9AqvXrprYI/TwuyAph4ZNI/AAAAAAAACzg/n81-Ms0vjV8/s640/_MG_6582.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khác với Hà Thi, Hà Văn nghịch ngợm và ngang tàng hơn, nhưng được cái rất vui tính, nghĩa khí và tình cảm. Hà Văn thích âm nhạc, nhạc sôi động nhưng phải là những bản nhạc hay và ý nghĩa. Hà Văn sẽ là một chàng trai tốt, cho dù nghịch ngợm và ngang tàng, vẫn là một chàng trai tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-AuVRlyp9xtU/TwuzFN3LQvI/AAAAAAAACzo/HQGp-kpCgbg/s1600/_MG_6459.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="484" src="http://4.bp.blogspot.com/-AuVRlyp9xtU/TwuzFN3LQvI/AAAAAAAACzo/HQGp-kpCgbg/s640/_MG_6459.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-fTTpmdLK6Hk/TwuzG_p3POI/AAAAAAAACzs/HGTkRaVvj-I/s1600/_MG_6460.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-fTTpmdLK6Hk/TwuzG_p3POI/AAAAAAAACzs/HGTkRaVvj-I/s640/_MG_6460.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-OKj2Av8v_LU/TwuzIO7PzmI/AAAAAAAACzw/yBfpeoVXhFE/s1600/_MG_6441.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-OKj2Av8v_LU/TwuzIO7PzmI/AAAAAAAACzw/yBfpeoVXhFE/s640/_MG_6441.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-tfc6_VcPHpU/TwuzJRsRMNI/AAAAAAAACz0/ThAvKgjGRCI/s1600/_MG_6429.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-tfc6_VcPHpU/TwuzJRsRMNI/AAAAAAAACz0/ThAvKgjGRCI/s640/_MG_6429.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-DzMAjbnOoUM/TwuzLVwu2_I/AAAAAAAACz4/Bwpt2LrdTB0/s1600/_MG_6491.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-DzMAjbnOoUM/TwuzLVwu2_I/AAAAAAAACz4/Bwpt2LrdTB0/s640/_MG_6491.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5592438395630535188?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5592438395630535188/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/nha-co-cua.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5592438395630535188'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5592438395630535188'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/nha-co-cua.html' title='nhà có của'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-Ra2HquDrYG8/Twux4VT5pHI/AAAAAAAACzM/d7pwFR6ifn4/s72-c/_MG_6559.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7456205403457505262</id><published>2012-01-03T13:42:00.000+08:00</published><updated>2012-01-03T13:47:56.398+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ký'/><title type='text'>“Có con đường nằm nghe nắng mưa…” (1)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn xưa là Thành GiaĐịnh. Năm 1859 quân Pháp nổ súng tấn công thành Gia Định. Đúng như lãnh binhquân Pháp, tướng De Genouilly, dự đoán, chỉ trong hai ngày tấn công bằng đườngsông theo ngả Cần Giờ quân Pháp đã chiếm được thành, dù trong thành lúc ấy cóđủ vũ khí và lương thực để một vạn quân có thể cầm cự trong hai năm. Tổng TrấnGia Định lúc ấy là Võ Duy Ninh, dù mới nhậm chức nhưng vẫn giữ vững sĩ khí, anhdũng lãnh đạo binh sĩ chiến đấu với quân Pháp và bị thương. Sau khi thành GiaĐịnh thất thủ, ông đã rút gươm tự sát. Hôm ấy là 17-02-1859.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ngày nay quan Tổng Trấn VõDuy Ninh được đặt tên cho một con đường nhỏ, nhiều hẻm hóc và hay bị ngập nướctheo thủy triều ở khu vực Bình Thạnh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn vừa có đường NguyễnHuệ lại có đường Quang Trung. Đường Quang Trung tuy là Hoàng Đế nhưng lại nằm ởGò Vấp, dài thuột đến nỗi sau này qua địa phận Quận 12 phải đổi tên thành TôKý, còn Nguyễn Huệ tuy thân là nông dân nhưng chắc nhờ quen biết nên được bốtrí nằm ở Quận Nhất, một con đường ngắn nhưng sầm uất nhất nhì thành phố vớirất nhiều cao ốc và thường là nơi được tổ chức lễ hội hoa mấy ngày Tết. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có hai khu vực ở Sài Gòn đặttên đường rất hay, một là khu Phường 2 quận Tân Bình, nơi được mệnh danh làLittle HaNoi với những hàng quán Phở Hà Nội, Bún Chả, Miến Ngan, Bún Thang, NếpBắc…thứ hai là khu cứ xá Bắc Hải, thủ đô của các quán café, từ bình dân cho tớicao cấp. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở hai khu vực này đường phốđược đặt tên theo núi và sông, trục dài sẽ mang tên núi và trục ngắn sẽ mangtên sông: Ở Phường 2 quận Tân Bình thì trục chính là tên núi như: Trường Sơn(đường vào Sân Bay Tân Sơn Nhất), rồi đến Đống Đa, Lam Sơn, Yên Thế… các trụcngang sẽ là tên các dòng sông như: Hát Giang, Cửu Long, Tiền Giang, Sông Thao,Đồng Nai, Sông Đáy, Sông Nhuệ, Sông Đà, Trà Khúc… Tương tự như vậy ở Khu BắcHải, trục núi là Trường Sơn, Châu Thới, Bửu Long, Thất Sơn, Hồng Lĩnh, Bạch Mã,Ba Vì… còn trục sông thì có Hương Giang, Cửu Long, Đồng Nai…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;“Ai công hầu, ai khanhtướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thế Chiến Quốc, thế XuânThu, gặp thời thế, thế thời phải thế”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hai câu đối này rất nổitiếng, nhưng ít người biết gốc tích của nó, tra Wiki được đoạn này, chép ra đâyhầu chuyện: &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tương truyền Ngô Thì Nhậmvà&amp;nbsp;Đặng Trần Thường&amp;nbsp;có quen biết với nhau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lúc Ngô Thì Nhậm được vuaQuang Trung trọng dụng thì Đặng Trần Thường đến xin Nhậm tiến cử. Trông thấy vẻkhúm núm làm mất phong độ của kẻ sĩ, Nhậm thét bảo Thường:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở đây cần dùng người vừa cótài vừa có hạnh, giúp vua cai trị nước. Còn muốn vào luồn ra cúi thì đi nơikhác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đặng Trần Thường hổ thẹn ravề, rồi vào &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;theo Nguyễn Phúc Ánh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sau khi nhà Tây Sơn mất, cácvõ tướng và một số quan văn bị giải về Hà Nội để bị xử phạt đánh bằng roi ở VănMiếu, trong số đó có Phan Huy Ích và Ngô Thì Nhậm. Chủ trì cuộc phạt đánh đònđó là Đặng Trần Thường.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Vốn có thù riêng, Đặng TrầnThường kiêu hãnh ra vế câu đối cho Ngô Thì Nhậm:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ai công hầu, ai khanhtướng, vòng trần ai, ai dễ biết ai&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ngô Thì Nhậm khảng khái đáp:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thế Chiến Quốc, thếXuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ngô Thì Nhậm bị đánh chếthôm đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hầu như các đô thị lớn đềucó con đường mang tên Ngô Thì Nhậm nhưng đặc biệt riêng ở Sài Gòn thì có đườngNgô Thời Nhiệm, một con đường nhỏ nhưng rất đẹp, rợp bóng cây và yên bình, ở Quận3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn có những tên đườngrất hay bị trùng, có khá nhiều. Do đó hỏi đường bạn phải nói kèm quận. Nhữngtên đường nổi tiếng như đường Nguyễn Đình Chiểu, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi... đềucó đến 2 hoặc 3 đường ở các quận khác nhau. Cũng có khi là cùng một con đườngnhưng lại đi qua 2 đến 3, thậm chí là 4 quận khác nhau, như đường Điện BiênPhủ, bắt đầu ở Quận 10, đi qua Quận 3, Quận 1 rồi kết thúc ở quận Bình Thạnh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở Sài Gòn cũng có rất nhiềuđường có tên là ... Nối Dài, Sư Vạn Hạnh nối dài, Lê Hồng Phong nối dài... Đólà những con đường đúng bản chất là nối dài của một con đường nào đó nhưng sốnhà thì có thể là riêng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở Sài Gòn có rất nhiều tênđường được đặt theo tên chợ và có rất nhiều chợ được đặt tên theo con đường mànó nằm trên đó, hoặc chí ít là cái cầu nơi người ta họp chợ, như những VườnChuối, Vườn Lài, Cầu Ông Lãnh, Cầu Muối, Bàn Cờ, Hạnh Thông Tây... Cá biệt như ở Gò Vấp có Chợ Cầu vì chợ nằm cạnh cầu, rồi người ta đặt tên cho cây cầu đó là Cầu Chợ Cầu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn là một đô thị đangphát triển, tốc độ đô thị hóa được tính theo tốc độ sinh sản của những conđường. Ở các quận mới, tên đường được đánh số, không biết là do hết tên để đặthay do người ta không kịp nghĩ ra tên cho chúng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Những con đường được đánh sốluôn tạo cảm giác không thân thuộc, chúng vô tri và gần như không gợi nhớ điềugì. Bên một Sài Gòn khác, gần gũi và thân thương với nhiều ký ức hơn như nhữngXóm Củi, Bến Đò, Bến Nghé, Cây Trâm, Cây Thị, Rạch Tra, Cầu Kinh...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7456205403457505262?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7456205403457505262/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-con-uong-nam-nghe-nang-mua-1.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7456205403457505262'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7456205403457505262'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2012/01/co-con-uong-nam-nghe-nang-mua-1.html' title='“Có con đường nằm nghe nắng mưa…” (1)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-3748406345593246934</id><published>2011-12-30T10:43:00.000+08:00</published><updated>2011-12-30T10:45:22.429+08:00</updated><title type='text'>Cặp đôi hoàn hảo 2011: “Lành vé số” và “Tuấn ba gác”</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;Bài trên báo Pháp Luật:&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Gặp những người tử tế quanh lô độc đắc&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bán vé số “bán thiếu” vé số qua điện thoại. Khi biết người mua trúng số hơn 6 tỉ đồng, người bán vẫn giao hết những tờ vé số đã trúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bán vé số dạo đặc biệt đó là chị Phạm Thị Lành, còn người mua vé số là anh Đỗ Ngọc Tuấn (ngụ khu phố 2, đường Bà Chánh Thâu, thị trấn Bến Lức, Long An).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mua thiếu vé số, ai ngờ trúng độc đắc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Chuyện xảy ra ngày 15-11: Sau một ngày bán vé số mà vẫn còn dư một xấp, chị Lành gọi điện thoại cho anh Tuấn, “mối” mua vé số hằng ngày của mình, nài nỉ anh mua giùm. Anh Tuấn đồng ý mua nợ 20 tờ vé số. Đến chiều, khi đang ngồi dò vé số tại quán cà phê Cây Mai, Lành phát hiện xấp vé số anh Tuấn vừa mua thiếu có bốn tờ trúng giải đặc biệt, chín tờ trúng giải an ủi. Run quá, chị cất riêng xấp vé của anh Tuấn vào giỏ rồi nhờ người khác dò giùm cho chắc ăn. Tiếp đó, chị gọi chồng đến đưa về vì sợ trên đường về lỡ có người giật mất thì không biết lấy gì mà đền. Chồng chị Lành đến nơi thì thấy mọi người đã xôn xao nghẹt trong quán. Chị Lành run quá không bấm máy gọi anh Tuấn được nên nhờ chồng bấm giùm. Ở đầu dây bên kia, anh Tuấn nghe giọng chị Lành: “Anh cầm 200.000 đồng tới quán cà phê Cây Mai lấy vé số của anh đi. Mấy tờ anh mua trúng lớn rồi nè”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Tuấn không tin, nghĩ rằng cô bán vé số đùa. Giao mấy thanh sắt cho khách xong, anh chạy xe ba gác thẳng đến quán Cây Mai. Để chắc ăn, anh bấm điện thoại nhắn tin dò qua tổng đài. Kết quả tin nhắn giải đặc biệt đài Bến Tre vẫn là 191207. Biết chắc mình trúng lớn, tính tổng tiền chưa trừ thuế khoảng 6,9 tỉ đồng, mừng quá, anh Tuấn rút một tờ đặc biệt cho chị Lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nói thiệt nếu lúc đó cô Lành không trả vé tui cũng không bao giờ biết tui trúng. Tui chỉ nhớ mang máng vé tui mua có số đuôi 07 thôi, chớ không nhớ mấy số đầu” - anh Tuấn nói với mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://phapluattp.vcmedia.vn/gxUKUQfvwccccccccccccYgXYIPug/Image/2011/Thang-12/Ngay-30-12/8chot_4f6e9.jpg" /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Chị Lành và anh Tuấn vẫn chất phác như lúc chưa trúng số. Ảnh: TM&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Không tham của trời cho&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chúng tôi hỏi đường đến nhà chị Lành, một người dân nhiệt tình chỉ. Chỉ đường xong, anh này nói: “Con nhỏ đó hoặc là khùng hoặc là có tình ý gì với ông Tuấn, chứ ai dại gì đi giao không mấy tỉ đồng cho người ta”. Tôi chuyển lời nói này thành câu hỏi cho chị Lành, chị trố mắt: “Sao mà nghĩ ác vậy trời! Nói vậy vợ anh Tuấn nghe được thì chết tui. Thứ hổng phải của mình thì lấy làm gì!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà chị Lành ở xã Long Khánh A, huyện Hồng Ngự, Đồng Tháp. Lành vừa mua đất xây nhà cho cha mẹ từ tờ vé số anh Tuấn tặng và riêng chị hôm đó cũng có giữ lại cho mình một tờ đặc biệt. Lâu nay, gia đình Lành ở quê sống bằng “nghề” làm mướn, ai kêu gì làm đó. Cuộc sống khó khăn, Lành lên TP.HCM làm công nhân cho một hãng nước chấm. Túc tắc mãi vẫn không để dành được đồng nào, chị về Bến Lức, Long An thuê nhà trọ đi bán vé số từ sáu năm nay. Chị lấy chồng rồi đưa gia đình, họ hàng lên Bến Lức cùng bán vé số. Một ngày, người anh của chị sau khi đi bán về đã ngủ luôn không bao giờ dậy được nữa. Sau khi mai táng anh của Lành xong, cả gia đình lại dắt díu nhau về Đồng Tháp sống tạm. Lành định sau khi mãn tang anh (sau tết Nguyên đán) sẽ đưa cả nhà lên Bến Lức bán vé số trở lại. Nay thì nhờ có hai tờ đặc biệt (khoảng 3 tỉ đồng), Lành mua đất, cất nhà cho cha mẹ và các cháu ở. Số tiền còn lại, chị gửi ngân hàng để cha mẹ lấy tiền lãi hằng tháng lo cho cả nhà. Phần mình, Lành vẫn hằng ngày rời căn nhà trọ thuê với giá 700.000 đồng/tháng để đạp xe đi bán vé số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Người ta nói tui đổi xe đạp Martin đi cho đẹp nhưng tui đi chiếc xe đạp cà tàng này quen rồi. Có người còn kêu tui lấy tiền trúng số mở sạp trong chợ bán hàng nhưng tui lỡ thương cái nghề này rồi. Bữa nào đau bệnh nghỉ mấy bữa là có người chờ mình mua số”. Chồng chị Lành cũng cùng suy nghĩ như chị. Anh là người ăn chay trường nên nghĩ đồng tiền là vật ngoài thân. Dẫu đã khấm khá hơn nhưng hằng ngày anh vẫn chạy xe ôm kiếm sống bằng sức lao động của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Tuấn sau khi trúng số vẫn mang đôi dép lê cũ chạy xe ba gác cải tiến chở hàng cho khách, vợ anh vẫn làm công nhân. Chúng tôi thắc mắc sao anh không chuyển nghề, anh cười: “Nghề này gắn bó với tui 15 năm nay rồi, không bỏ được”. Trước đây, anh Tuấn chạy xe ba gác thô sơ. Sau khi có lệnh cấm chạy xe loại này, anh được Nhà nước hỗ trợ 5 triệu đồng và dồn tiền mua chiếc xe cải tiến để tiếp tục hành nghề. Sau khi trúng số, anh mua cho vợ và mẹ một ít nữ trang, để dành một khoản xây lại căn nhà và thuê xe du lịch đưa bà con trong xóm đi chùa ở Cà Mau, Phan Thiết. Số còn lại anh gửi hết vào ngân hàng. Anh giải thích: “Cái đó là của để dành cho con cái sau này, không được đụng vào. Tiền lãi tháng rồi tôi cũng không đi lấy luôn. Tôi coi như mình chưa từng có nó và không nghĩ tới nó nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi hỏi lý do sao không sắm sửa gì cho riêng mình, anh Tuấn đáp gọn rằng mình biết đủ là đủ. Anh từng chứng kiến rất nhiều cảnh người dân Bến Lức trúng số độc đắc rồi sa cơ cũng từ đó. Có người trúng số rồi mua đất, cất nhà, bao bồ bịch, cờ bạc, rượu chè…, cuối cùng cũng hết sạch. Cho nên anh coi đó là bài học cho bản thân và tự răn: “Tui năm nay mới 41 tuổi, còn sức lao động thì cứ sống bằng chính sức lao động của mình đi đã”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THANH MẬN &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;Bài trên báo Thanh Niên:&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Sự lương thiện bình thản&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện chị “Lành vé số” trao đủ 20 tờ vé số trúng thưởng tới 6,6 tỉ đồng cho “người mua vé số chịu” nhưng đúng chủ nhân thật của 20 tờ vé số là anh “Tuấn ba gác”, đã khép lại năm Tân Mão 2011 bằng một “truyện cổ tích giữa đời thường” đẹp và có hậu vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh “Tuấn ba gác” cũng có một nghĩa cử rất đẹp là tặng lại cho chị “Lành vé số” một chiếc vé trúng thưởng đặc biệt, cộng với một vé số trúng thưởng khác của riêng chị Lành, đã mang lại cho chị số tiền gần 3 tỉ đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật khó có một câu chuyện cổ tích nào lại dàn được một cái kết có hậu quá sức tưởng tượng như thế. Hai người nghèo nhưng đều là tỉ phú về sự lương thiện đã được số phận đền đáp. Nhưng điều khiến tôi nghĩ sâu hơn, là nếu không trúng số như thế, chị Lành và anh Tuấn vẫn là những người lương thiện. Mà sự lương thiện thì không nên đo bằng tiền, dù là tiền tỉ. Nhưng rồi khi phải đứng trước một thử thách để kiểm chứng độ lương thiện của mình, họ đã vượt qua một cách nhẹ nhàng và đẹp đẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng cần tiền, người nghèo càng cần tiền hơn gấp bội. Nhưng với chị Lành, có một cái còn quý hơn tiền, đó là sự lương thiện. Có một cái còn quý hơn tiền, đó là sự trung thực và tín nghĩa. Nếu dùng luật để tính, thì chị Lành vẫn có quyền không giao 20 tờ vé sổ trúng thưởng cho anh Tuấn, vì trong thực tế “giao dịch chưa hoàn thành”, anh Tuấn vẫn chưa trả tiền 20 tờ vé số đó. Nhưng, ở đời vẫn có chữ “nhưng”, chị Lành đã không “làm luật” như vậy! Chị đã từng nhiều lần bán vé số thiếu nợ cho anh Tuấn, dù trúng dù trật anh Tuấn vẫn trả đủ tiền mua vé cho chị. Không lẽ lần này… “Mấy tờ vé số này anh Tuấn chưa trả tiền, trúng hay trật cũng là của ảnh, tôi mà không trả thì thiên hạ coi tôi ra gì nữa!”. Người nghèo lương thiện chỉ nghĩ và hành xử đơn giản như vậy thôi, nhưng đó là sự đơn giản sau khi “đã đi qua những đỉnh cao” của phẩm chất người. Sống lương thiện, có thể được hoặc không được đền đáp bằng những tờ vé số trúng độc đắc, nhưng bản thân sự lương thiện đã là một phần thưởng vô cùng cao quý rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây gần một tuần, Báo Thanh Niên đã đưa một câu chuyện “phản cổ tích”: Một giám đốc bị nhân viên tố chiếm đoạt vé số trúng thưởng. Tôi đề nghị Báo Thanh Niên, nếu có điều kiện, thì đăng lại chuyện Người bán vé số “chê” 6,6 tỉ đồng song song với chuyện Một giám đốc bị nhân viên tố chiếm đoạt vé số trúng để mọi người có dịp đọc cả hai câu chuyện và tự rút ra kết luận cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay trong “lĩnh vực vé số” ấy thôi, vẫn cùng tồn tại một chuyện rất đẹp và một chuyện rất tồi, đúng như tính muôn mặt lưỡng đối của cuộc đời. Tôi biết, những người làm trong ngành khí tượng thủy văn (như “giám đốc” và “nhân viên” trong câu chuyện “phản cổ tích”) thường là nghèo. Nhưng không phải vì thế mà “sếp” lại nỡ chiếm đoạt vé số trúng thưởng của “lính”. Chuyện này đúng sai tới đâu sẽ do pháp luật định đoạt, nhưng nghe kỳ quá! Chị Lành và anh Tuấn còn nghèo hơn nhiều, nhưng họ đâu có hành xử như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ lương thiện một cách bình thản, và khi đột nhiên thành “tỉ phú”, họ vẫn bình thản là những người lao động lương thiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thanh Thảo&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-3748406345593246934?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/3748406345593246934/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/cap-oi-hoan-hao-2011-lanh-ve-so-va-tuan.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3748406345593246934'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3748406345593246934'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/cap-oi-hoan-hao-2011-lanh-ve-so-va-tuan.html' title='Cặp đôi hoàn hảo 2011: “Lành vé số” và “Tuấn ba gác”'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-6429661251613854504</id><published>2011-12-27T15:50:00.001+08:00</published><updated>2011-12-27T15:50:14.007+08:00</updated><title type='text'>Đại Nam 25-12-2011</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Y4NVW0LPwgc/Tvl1IIB-iWI/AAAAAAAACxY/-Ho8mbivQtY/s1600/_MG_6006.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-Y4NVW0LPwgc/Tvl1IIB-iWI/AAAAAAAACxY/-Ho8mbivQtY/s640/_MG_6006.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-WJOTRPlki-Q/Tvl1LNtyrAI/AAAAAAAACxc/HVddamSrdGc/s1600/_MG_6018.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-WJOTRPlki-Q/Tvl1LNtyrAI/AAAAAAAACxc/HVddamSrdGc/s640/_MG_6018.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-L6Bmnz-TDjY/Tvl1NiOc9PI/AAAAAAAACxg/Pqd9jrulroc/s1600/_MG_6020.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-L6Bmnz-TDjY/Tvl1NiOc9PI/AAAAAAAACxg/Pqd9jrulroc/s640/_MG_6020.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-CT6SoMmB5yQ/Tvl1RVdfs-I/AAAAAAAACxk/X3xNI_jdcu4/s1600/_MG_6021.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-CT6SoMmB5yQ/Tvl1RVdfs-I/AAAAAAAACxk/X3xNI_jdcu4/s640/_MG_6021.jpg" width="416" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-aBHQQKYXsxw/Tvl1UthdXzI/AAAAAAAACxo/fmKoi_J-8Nk/s1600/_MG_6022.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-aBHQQKYXsxw/Tvl1UthdXzI/AAAAAAAACxo/fmKoi_J-8Nk/s640/_MG_6022.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-n8wNiRshdJc/Tvl1WDiaLUI/AAAAAAAACxs/78SY0Jv9wDw/s1600/_MG_6023.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-n8wNiRshdJc/Tvl1WDiaLUI/AAAAAAAACxs/78SY0Jv9wDw/s640/_MG_6023.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-axiQ1I7yAQI/Tvl1YlQlxSI/AAAAAAAACxw/niPIji6aRf4/s1600/_MG_6024.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-axiQ1I7yAQI/Tvl1YlQlxSI/AAAAAAAACxw/niPIji6aRf4/s640/_MG_6024.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-hl1cI_Vyt2U/Tvl1cVJ2fgI/AAAAAAAACx0/L5gmwQXljko/s1600/_MG_6025.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-hl1cI_Vyt2U/Tvl1cVJ2fgI/AAAAAAAACx0/L5gmwQXljko/s640/_MG_6025.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-eGjUTjBx0Ik/Tvl1esua54I/AAAAAAAACx4/jdfHeCRhR9M/s1600/_MG_6026.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-eGjUTjBx0Ik/Tvl1esua54I/AAAAAAAACx4/jdfHeCRhR9M/s640/_MG_6026.JPG" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-4VM1naIDfmw/Tvl1gyDdWSI/AAAAAAAACx8/WLYVUzldLPs/s1600/_MG_6063.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-4VM1naIDfmw/Tvl1gyDdWSI/AAAAAAAACx8/WLYVUzldLPs/s640/_MG_6063.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-YjN-5wekyjg/Tvl1kS6Ja-I/AAAAAAAACyA/4i56QtLWDDE/s1600/_MG_6067.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-YjN-5wekyjg/Tvl1kS6Ja-I/AAAAAAAACyA/4i56QtLWDDE/s640/_MG_6067.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-6429661251613854504?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/6429661251613854504/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/ai-nam-25-12-2011.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6429661251613854504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6429661251613854504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/ai-nam-25-12-2011.html' title='Đại Nam 25-12-2011'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-Y4NVW0LPwgc/Tvl1IIB-iWI/AAAAAAAACxY/-Ho8mbivQtY/s72-c/_MG_6006.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-4509850101933740322</id><published>2011-12-23T11:26:00.002+08:00</published><updated>2011-12-23T11:29:41.408+08:00</updated><title type='text'>linh tinh vào Giáng Sinh</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.&lt;br /&gt;Tinh thần sát thủ đầu mưng mủ đang ngùn ngụt trong dân chúng, điển hình là cái tựa bài này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.&lt;br /&gt;Tôi lại lỡ chuyến chu du đường 14 lần nữa, chẳng vì lý do gì cụ thể, chỉ là tôi không thể xa con mình được, mà đem nó đi theo thì chưa tiện. Tôi đành hẹn sang năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.&lt;br /&gt;Có lần tôi định viết một cái note thế này:&lt;br /&gt;- Năm 18 tuổi tôi đi dọc Việt Nam, tôi mơ ước được có mọi thứ&lt;br /&gt;- Năm 38 tuổi tôi hầu như có mọi thứ, tôi mơ ước được đi dọc Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.&lt;br /&gt;Tôi làm cái clip này năm ngoái, năm nay làm lại cái mới thấy không đẹp bằng nên thôi, cứ post lại cái clip năm ngoái để mọi người thư giãn. Chúc mừng Giáng Sinh.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/U2vWYGzX0RY" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&amp;nbsp;5.&lt;/div&gt;Tặng thêm cái note mới trên FB, đọc vui thôi, đừng nghĩ xa xôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;b&gt;CHUYỆN ẤY&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;Mình dĩ nhiên là mê làm“chuyện ấy” rồi. Hồi còn trẻ, còn hăng thì hầu như mình làm “chuyện ấy” mỗingày. Mệt lắm, biết là hại sức lắm nhưng mà cái sướng khi làm “chuyện ấy” nókhông thể cưỡng được. Mình có thể làm “chuyện ấy” ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào vàvới bất kỳ ai thích làm “chuyện ấy” với mình. Hồi trẻ &amp;nbsp;bọn mình làm“chuyện ấy” rất hăng và cực kỳ sáng tạo, làm “chuyện ấy” bằng đủ thứ kiểu.&amp;nbsp;Làm “chuyện ấy” thì sướng, và còn vui nữa nhưng lúc xong thì mệt thật,mệt đến tứ chi bủn rủn, nhưng không hiểu sao chỉ vừa phục hồi sức chút xíu làmình lại muốn làm “chuyện ấy” nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;Bây giờ có tuổi rồi, sứccũng yếu nên mình làm “chuyện ấy” chọn lọc và điều độ hơn, tuần chỉ 1 hoặc quálắm là 2 lần. Dĩ nhiên là làm “chuyện ấy” thưa ra thì sự chuẩn bị cũng mangnhiều hồi hộp hơn, cái sướng mỗi lần làm “chuyện ấy” nó mãnh liệt và kéo dàihơn, và kèm theo đó là sự mệt sau khi làm “chuyện ấy” cũng nhiều hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;Mình hiếm khi làm “chuyệnấy” một mình, nói thật thì cũng có đôi lần mình làm “chuyện ấy” một mình nhưngchỉ là lúc cô đơn và chịu không thể tìm ra đối tác cùng làm “chuyện ấy” vớimình, làm “chuyện ấy” một mình thì chán lắm và cái sướng nó cũng giả tạo lắm.Bây giờ đa phần là mình làm chuyện ấy với 1 hoặc 2 đối tác quen thuộc, có cùngcảm hứng và cũng làm “chuyện ấy” với một kiểu cổ điển chứ không sáng tạo nhiều,chủ yếu thiên về chất chứ không thiên về lượng nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;Thấy báo chí, nhất là báomạng, dạo này hay lạm bàn chữ “chuyện ấy”, nên mình cũng đem “chuyện ấy” ranói, “chuyện ấy” của mình đơn giản chỉ là chuyện ... &lt;b&gt;NHẬU&lt;/b&gt;.&lt;/i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-4509850101933740322?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/4509850101933740322/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/linh-tinh-vao-giang-sinh.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4509850101933740322'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4509850101933740322'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/linh-tinh-vao-giang-sinh.html' title='linh tinh vào Giáng Sinh'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/U2vWYGzX0RY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7862986382141458664</id><published>2011-12-19T11:57:00.001+08:00</published><updated>2011-12-19T12:00:13.048+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thơ'/><title type='text'>Cắt Tóc Ăn Tết</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=7888360904786156348"&gt;&lt;/a&gt;Thi đàn miền nam hẳn chưa quên tên tuổi Nguyên Sa, một bút danh sầu đời và chung tình, một trong số ít, rất ít, những người làm thơ lãng mạn nhất thế kỷ 20 ở Việt Nam. Kiểu thơ, hay nói cho nó tây là style làm thơ của Nguyên Sa là loại cực độc, loại cực hiếm, trước giờ chưa có và sau này chắc cũng không có. Tạm kể mấy bài đã thành bất hủ qua các nhạc phẩm của Ngô Thụy Miên như: Áo lụa Hà Đông, Tuổi mười ba, Paris có gì lạ không em, Tháng sáu trời mưa… đủ thấy thơ Nguyên Sa công lực thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc mới lớn, nói thật là tôi luôn bị chứng rùng mình và nổi da gà, cảm giác như bị điện giật  mỗi khi đọc một câu thơ hay, một câu kiểu như: “Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm / Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”. Tôi không bao giờ dám đọc hết tập thơ Nguyên Sa, vì tôi sợ cứ nổi da gà và rùng mình liên tục sẽ không tốt cho sức khỏe.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Lúc đã trưởng thành, khi internet đã trở nên phổ dụng, tôi mới biết là ngoài thơ tình, Nguyên Sa còn rất nhiều bài thơ khác, làm cho chứng bị điện giật khi đọc thơ của tôi trở nên trầm trọng, tôi gần như bị cảm giác điện giật suốt nhiều ngày sau khi đọc thơ ông.  Sau đầy là một bài, trong số những bài như thế &lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: 14pt;"&gt;Cắt Tóc Ăn Tết&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cắt cho ta, hãy cắt cho ta&lt;br /&gt;Cắt cho ta sợi dài&lt;br /&gt;Cắt cho ta sợi ngắn&lt;br /&gt;Cắt cái sợi ăn gian&lt;br /&gt;Cắt cái sợi nói dối&lt;br /&gt;Sợi ăn cắp trên đầu&lt;br /&gt;Sợi vu oan dưới gáy&lt;br /&gt;Sợi bè phái đâm ngang&lt;br /&gt;Sợi ghen tuông đứng dọc&lt;br /&gt;Sợi xích chiến xa, sợi dây thòng lọng&lt;br /&gt;Sợi hưu chiến mỏng manh, sợi hận thù buộc chặt&lt;br /&gt;Sợi nấp trong hầm&lt;br /&gt;Sợi ngồi trong hố&lt;br /&gt;Sợi đau xót như dây dù chẳng mở&lt;br /&gt;Sợi treo cổ tình yêu, sợi trói tay hy vọng&lt;br /&gt;Cắt cho ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cắt cho ta, hãy cắt cho ta&lt;br /&gt;Sợi Hà Nội khóc trong mưa&lt;br /&gt;Sợi Sài Gòn buồn trong nắng&lt;br /&gt;Sợi dạy học chán phè&lt;br /&gt;Sợi làm thơ thiểu não&lt;br /&gt;Sợi đặc như dùi cui&lt;br /&gt;Sợi rỗng như khẩu hiệu&lt;br /&gt;Sợi nhọn như lưỡi lê&lt;br /&gt;Sợi cứng như dây thép gai&lt;br /&gt;Sợi dầy như hỏa lực&lt;br /&gt;Cắt cho ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sợi mệt mỏi sau những tháng ngàyhoan hô đả đảo&lt;br /&gt;Sợi cháy đen như rừng núi Chu-prong&lt;br /&gt;Sợi thở dài trong đêm cúp điện tối om&lt;br /&gt;Sợi sát vào nhau đánh sáp lá cà&lt;br /&gt;Sợi cắt non sông thành Bắc Nam, thành khu chiến&lt;br /&gt;Sợi lên thẳng trực thăng&lt;br /&gt;Sợi xuống ngầm địa hạ&lt;br /&gt;Sợi đặt chông&lt;br /&gt;Sợi gài mìn&lt;br /&gt;Sợi bóp cò liên thanh&lt;br /&gt;Sợi kéo xe đại bác&lt;br /&gt;Sợi xót xa trên mặt nhăn tuổi trẻ&lt;br /&gt;Sợi trên trán thơ ngây nằm im phục kích&lt;br /&gt;Cắt cho ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cắt cho ta, hãy cắt cho ta&lt;br /&gt;Sợi bạc, sợi vàng, sợi tiền, sợi gạo&lt;br /&gt;Sợi nhục, sợi lo, sợi đau, sợi chán&lt;br /&gt;Sợi phản trắc đui mù, sợi đam mê cuồng vọng&lt;br /&gt;Sợi chảy xuống má cha&lt;br /&gt;Sợi vắt ngang trán mẹ&lt;br /&gt;Sợi cắt đứt tim chồng&lt;br /&gt;Sợi chặt đôi ruột vợ&lt;br /&gt;Sợi nhố nhăng như cuộc đời&lt;br /&gt;Sợi ngu si như lịch sử&lt;br /&gt;Sợi đợi những ngón tay đi qua&lt;br /&gt;Sợi đợi những ngón tay chẳng đến&lt;br /&gt;Cắt cho ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hãy cắt cho ta&lt;br /&gt;Hãy cắt cho ta&lt;br /&gt;Hãy cắt cho anh&lt;br /&gt;Hãy cắt cho em&lt;br /&gt;Hãy cắt cho vợ&lt;br /&gt;Hãy cắt cho chồng&lt;br /&gt;Hãy cắt cho con&lt;br /&gt;Cho buổi tối quạnh hiu, cho mối tình sắp cũ&lt;br /&gt;Cho đồng bào, cho người thân, người sơ&lt;br /&gt;Cho ruột thịt&lt;br /&gt;Cho cả những thằng sa đích phê bình văn nghệ rẻ tiền&lt;br /&gt;Cho cả những thằng xẻo thịt non sông&lt;br /&gt;Cho cả những thằng băm vằm tổ quốc&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cho chính bản thân ta bơi trongtội lỗi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hãy cắt tóc&lt;br /&gt;Hãy cắt tóc và nhìn&lt;br /&gt;Mặt quê hương đổi mới&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;(Nguyên Sa)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7862986382141458664?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7862986382141458664/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/cat-toc-tet.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7862986382141458664'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7862986382141458664'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/cat-toc-tet.html' title='Cắt Tóc Ăn Tết'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-3486972935518536143</id><published>2011-12-13T12:45:00.000+08:00</published><updated>2011-12-13T12:49:21.429+08:00</updated><title type='text'>The IMPERIAL Hotel</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Cuối tuần rồi chúng tôi chạy xe xuống Vũng Tàu chơi (cá nhân tôi định bụng sẽ nhậu với bạn blogger ở đó một bữa mà không thể thu xếp thời gian được vì bị bạn Hà Văn đeo bám quyết liệt, đành hẹn bác ấy dịp khác, sớm thôi). Một số thông tin để bạn nào quan tâm thì xem.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đường QL 51 cơ bản đã xong, chỉ chừng 2~3 năm nữa là hoàn chỉnh, hiện tại đã có thể chạy thoải mái ở suốt tuyến nhưng tốt nhất nên chạy đúng tốc độ cho phép, giữ khoảng cách với xe phía trước và chú ý quan sát vì xe máy hai bên đường vẫn lao ra bất chợt.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều tôi đặc biệt ấn tượng ở Vũng Tàu lần này là khách sạn IMPERIAL, hay&lt;a href="http://www.imperialhotel.vn/"&gt;&amp;nbsp;The IMPERIAL Hotel &amp;amp; Residences&lt;/a&gt;, một trải nghiệm sang trọng và thoải mái nhất mà tôi từng có khi ra khỏi nhà. Khách sạn tiêu chuẩn 5 sao, rộng lớn và cực kỳ xa hoa. Toàn bộ nội thất khách sạn được sử dụng các vật liệu đắt tiền như đá Marble, thảm Châu Âu, tượng đá cẩm thạch, thiết bị vệ sinh bằng sứ và đồng... tôi thật sự cảm thấy khá choáng ngợp và vì là một dân trong nghề tôi phải thầm ngưỡng mộ những người đã thiết kế và thi công khách sạn này. Mọi thứ được decor đúng theo tinh thần Imperial.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giường ngủ ở&amp;nbsp;The IMPERIAL Hotel&amp;nbsp;được thiết kế kiểu châu Âu, khá cao nhưng lại cực kỳ êm ái với một bộ chăn-ra-gối-nệm (viết theo lối cửa hàng) rất đặc biệt. Bạn Thắm và bạn Hà Thi cho rằng đây là loại nệm lông ngỗng hoặc một thứ gì đó tương tự, còn tôi thì băn khoăn liệu người ta có tẩm thuốc mê vào trong chăn hay không vì mọi người cứ đặt lưng xuống là trở nên mê man ngay tắp lự.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The IMPERIAL Hotel là khách sạn duy nhất có cầu bộ hành (băng qua đường) dẫn ra bãi biển riêng với hồ bơi cực kỳ hoành tráng. Khách sạn còn có một cụm hồ bơi lớn ở trong sân vườn phía sau được bão dưỡng và trang trí một cách hoàn hảo, cụm hồ bơi này nằm phía sau một nhà hàng thường dành cho lữ khách dùng điểm tâm sáng, một nơi hạ gục mọi ý chí ăn kiêng của bạn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một điều nữa là mọi nhân viên ở&amp;nbsp;The IMPERIAL Hotel thật thân thiện và cực kỳ chuyên nghiệp, điều này khá lý thú với bạn Hà Văn. Tôi cũng từng ở qua nhiều khách sạn nhưng tôi luôn có cảm giác không hoàn toàn hài lòng, vẫn luôn có một thứ gì đó chưa hoàn chỉnh, ở&amp;nbsp;The IMPERIAL Hotel thì khác, mọi thứ thật hoàn hảo và tôi không ngại ngồi gõ những dòng này để nói tốt, để PR cho&amp;nbsp;The IMPERIAL.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu bạn có điều kiện, hãy thử một cuối tuần ở The IMPERIAL Hotel (Vũng Tàu - Việt Nam)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau đây là bạn Lê Văn Hình&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-VYJeo3GOTwE/TubNs84Q9nI/AAAAAAAACw0/UzjWUSibOic/s1600/_MG_5928.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-VYJeo3GOTwE/TubNs84Q9nI/AAAAAAAACw0/UzjWUSibOic/s640/_MG_5928.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-k7aWi3kbgvo/TubNw50dq0I/AAAAAAAACw8/FJfvdHyERA4/s1600/_MG_5948.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-k7aWi3kbgvo/TubNw50dq0I/AAAAAAAACw8/FJfvdHyERA4/s640/_MG_5948.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-qeHOhIEV3gQ/TubNywEZCbI/AAAAAAAACxA/tVQMi0iUpwA/s1600/_MG_5963.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-qeHOhIEV3gQ/TubNywEZCbI/AAAAAAAACxA/tVQMi0iUpwA/s640/_MG_5963.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-q2QIfDDddqM/TubN2P0incI/AAAAAAAACxI/oFnbXG23DCs/s1600/_MG_5970.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-q2QIfDDddqM/TubN2P0incI/AAAAAAAACxI/oFnbXG23DCs/s640/_MG_5970.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-A3vkHyqPc-U/TubN43_BlwI/AAAAAAAACxM/MxZ634_mlsM/s1600/_MG_5980.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-A3vkHyqPc-U/TubN43_BlwI/AAAAAAAACxM/MxZ634_mlsM/s640/_MG_5980.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-3486972935518536143?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/3486972935518536143/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/imperial-hotel.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3486972935518536143'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3486972935518536143'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/imperial-hotel.html' title='The IMPERIAL Hotel'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-VYJeo3GOTwE/TubNs84Q9nI/AAAAAAAACw0/UzjWUSibOic/s72-c/_MG_5928.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5849285031109141877</id><published>2011-12-12T11:52:00.003+08:00</published><updated>2011-12-13T12:49:43.591+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thơ'/><title type='text'>"xin chào nhau giữa con đường"</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra tôi có nhiều chuyện để viết, nhưng chuyện gì loanh quanh cũng dính ít nhiều đến thế sự, mà cái thế sự bây giờ thì các bạn biết rồi đấy, tôi cũng không muốn viết nữa.&amp;nbsp;Bất chợt nhớ Bùi Giáng, sắp đến "sanh nhựt" của Bùi Giáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi mới vào Sài Gòn, năm 92, tôi ở đậu nhà bà chị họ, trên đường Hoàng Diệu quận Phú Nhuận, đối diện chỗ tôi ở là một căn biệt thự kín cổng cao tường, nghe nói là của Nữ Sĩ Kim Cương. Tôi ở đó độ 2 tháng, cũng đôi lần thấy Bùi Giáng nhưng lúc ấy không biết ông, chỉ tưởng ông điên nào đó thôi. Nếu lúc ấy biết Bùi Giáng, có lẽ đã cùng ông say sưa một bữa, biết đâu giờ tôi được khai sáng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay ngồi đọc lại toàn bộ Bùi Giáng - Thơ và Đời, nhớ Bùi Giáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm động nhất là tình sử Bùi Giáng - Kim Cương. Tôi trích câu này của Kim Cương khi tiễn Bùi Giáng về trời: &lt;i&gt;"Thưa Bùi Giáng! Đời ông là một đời giang hồ, nhưng mọi người vẫn mến thương ông, chắc ông cũng mãn nguyện rồi. Riêng tôi có 3 điều cảm ơn ông. Thứ nhất, ông đã để lại một sự nghiệp thơ cho đời. Thứ hai, cảm ơn mối tình 40 năm ông dành tặng tôi, tới giờ tôi có thể nói đó là mối tình lớn, ông là người yêu tôi chung thủy nhất, lâu dài nhất. Thứ ba, cảm ơn vì ông đã cho tôi một bài học, rằng dù điên hay tỉnh, giàu hay nghèo, già hay trẻ, trong lòng mỗi người cũng phải có một mối tình để sống".&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi bạn yêu thơ bài này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chào Nguyên Xuân&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin chào nhau giữa con đường&lt;br /&gt;Mùa xuân phía trước miên trường phía sau&lt;br /&gt;Tóc xanh dù có phai màu&lt;br /&gt;Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin chào nhau giữa lúc này&lt;br /&gt;Có ngàn năm đứng ngó cây cối và&lt;br /&gt;Có trời mây xuống lân la&lt;br /&gt;Bên bờ nước có bóng ta bên người&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin chào nhau giữa bàn tay&lt;br /&gt;Có năm ngón nhỏ phơi bày bóng con&lt;br /&gt;Thưa rằng những ngón thon thon&lt;br /&gt;Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin chào nhau giữa làn môi&lt;br /&gt;Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam&lt;br /&gt;Thưa rằng bạc mệnh xin cam&lt;br /&gt;Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin chào nhau giữa bụi đầy&lt;br /&gt;Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hỏi rằng: người ở quê đâu?&lt;br /&gt;Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hỏi rằng: từ bước chân ra&lt;br /&gt;Vì sao thấy gió đàn xa dặm dài?&lt;br /&gt;Thưa rằng: nói nữa là sai&lt;br /&gt;Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hỏi rằng: đất trích chiêm bao&lt;br /&gt;Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau&lt;br /&gt;Thưa rằng: ly biệt mai sau&lt;br /&gt;Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;(BG- Mưa Nguồn)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;...&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;Còn mấy câu này gửi bạn yêu giang hồ&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;thơ chép trong sổ nợ quán rượu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;“Nợ thêm nợ nữa bây giờ&lt;br /&gt;Một ngàn bất tận bất ngờ tương lai”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đợt nhì: Lại thêm hai hột ba ngàn&lt;br /&gt;Trăm năm sau nữa nghìn vàng tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợt tam: Đợt tam muôn một một lần&lt;br /&gt;Một nghìn vô tận tử phần tình thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợt tứ: Bình minh rượu đế một ngàn&lt;br /&gt;Còn thêm gói bánh một ngàn là hai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợt năm: Chịu chơi vô tận bao dong&lt;br /&gt;Ba gói kem sữa thong dong ba ngàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợtsáu (Sáu Giáng): Nợ này có một không hai&lt;br /&gt;Có hai không một đeo dai thượng thừa&lt;br /&gt;Ông ngồi uống rượu đong đưa&lt;br /&gt;Đong đầy đổ ụp móc mưa giậy thừa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợt bảy: Bất ngờ ngẫu nhĩ nhận ra&lt;br /&gt;Một ngàn hụt hẫng từ ta nợ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợt tám: Chín mươi chín tuổi ở đời&lt;br /&gt;Ở điên uống loạn ăn rồi nói lông bông”,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tối hậu: Hai bịch trời ơi&lt;br /&gt;Hai ngàn cả thảy&lt;br /&gt;Thiên thâu tử hình”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tái tối hậu: Một nghìn cả thảy hôm nay&lt;br /&gt;Mai sau sẽ nợ mai này sẽ tính sau”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5849285031109141877?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5849285031109141877/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/xin-chao-nhau-giua-con-uong.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5849285031109141877'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5849285031109141877'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/xin-chao-nhau-giua-con-uong.html' title='&quot;xin chào nhau giữa con đường&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7046483078887767414</id><published>2011-12-02T11:41:00.001+08:00</published><updated>2011-12-02T11:43:29.938+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><title type='text'>“có lũ kỷ niệm trước sau”</title><content type='html'>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;1.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Hồi mới ra trường tôi đi làm cho một hãng bán xe máy Đài Loan. Hãng của tôi là hãng đầu tiên, mà cũng có thể là duy nhứt, bán xe máy trả góp cho người có thu nhập thấp, bán trực tiếp với lãi suất thấp chứ không phải bán qua ngân hàng với lãi suất ngất ngưỡng đâu. Công ty có hẳn một phòng công nợ với hơn chục nhân sự, chuyên đi đòi tiền góp hoặc đi thu hồi xe của những khách hàng không còn khả năng chi trả.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Tôi được điều động về làm kế toán trưởng chi nhánh của công ty ở Cần Thơ, lúc làm ở đây tôi phải kiêm luôn việc quản lý công nợ trả góp. Lúc ấy chúng tôi có một khách hàng, là một nông dân tên Mận, anh Mận đã nợ tiền trả góp 3 tháng rồi, tổng cộng là gần 180 đô, theo luật thì anh sẽ bị thu hồi xe.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Một ngày cuối tháng 11 năm 1996, tôi và một bạn nhân viên kinh doanh tìm về xã Thạnh Thắng gặp anh để đòi nợ và thông báo việc thu hồi xe. Tìm mãi đến trưa mới ra nhà anh Mận, đó là một căn chòi thì đúng hơn, mái tôn vách lá, nằm chơ vơ giữa đồng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Thạnh Thắng nổi tiếng với món thịt chó, thịt chó kiểu bắc đúng điệu luôn. Bữa ấy Tư Mận đãi chúng tôi ăn một bữa thịt chó thịnh soạn, lấy lý do là ngồi chờ để vợ anh đi mượn tiền. Thịt chó ở quê nhưng cũng đủ món: mận, xáo măng, giò nướng, dồi nướng… nhưng đặc biệt mắm tôm anh nầy làm ưng ý tôi quá, mắm tôm tươi dằn thêm muỗng đường rồi cho thật nhiều ớt hiểm, sả cây, gừng lát đã băm nhuyễn, vắt vô một trái chanh lớn và dùng đũa đánh cho lên bông. Bữa ấy không có lá mơ, chỉ có rau thơm, húng quế, ngò gai… ngò gai ở đây lá to, bằng ba ngón tay, chấm vô nắm tôm nhai dòn rau ráu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Rượu thịt, tâm sự một hồi thì thương anh quá. Ông già anh thuộc loại mê thịt chó, đặt tên con toàn món thịt thó: Mận, Dồi, Măng, Xáo… nhà nghèo, phải nói cái xe máy mua của chúng tôi là tài sản lớn nhất, à không, có lẽ là duy nhất của vợ chồng anh, anh dùng nó để chạy xe ôm. Nghèo nhưng mà nói chuyện tình nghĩa lắm, chỉ năn nỉ thư thả cho ít bữa, đừng lấy cái xe về.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Bữa ấy vợ anh đi đến tối cũng không mượn được tiền trả chúng tôi, tôi nói, thôi lỡ uống rượu của anh rồi tôi cho anh mượn tiền, tôi còn nguyên tháng lương mới lãnh cộng cả phụ cấp đúng hơn một triệu tám, cũng vừa cỡ 180 đô. Tôi hứa đóng tiền cho anh, vài bữa có tiền đem lên trả tôi, vợ chồng anh mừng lắm, muốn khóc luôn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Lúc ra về xảy ra chuyện, hình như tôi có kể ở một bài nào đó, anh bạn nhân viên kinh doanh chạy ẩu, làm chúng tôi té sóng soài. tôi bị té lăn vào một con mương khô và nằm ngủ luôn tại chỗ, còn anh bạn lái xe thì dựng xe dậy, bỏ quên tôi và chạy một mạch về Cần Thơ. Sáng hôm sau tôi thức dậy, mình mẩy lem luốc, đón xe lôi về văn phòng, gặp anh bạn kia chưa kịp mắng cho một câu thì anh ta đã hỏi xớn xác: hôm qua đang nhậu sao tự nhiên anh bỏ đi đâu vậy, làm em chạy xe về một mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;2.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Thực ra hồi ấy tôi không thân, nói đúng hơn là không quen ai ở ĐH Luật. Sau khi được giải thơ Bút Mới, tôi mới biết đến ĐH Luật, lúc ấy mới quen Minh Trường. Minh Trường dân Bến Tre, làm thơ hiền lắm, êm lắm, miền tây lắm. Ai cũng mến Minh Trường, thương những câu như: “cá lòng tong rỉa bóng những con tàu”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Một đêm mưa gió lạnh lẽo, sau khi làm một cữ rượu ở quận 5, chúng tôi bỗng nảy ra ý định qua ĐH Luật thăm Minh Trường, vậy là mấy thằng lội bộ băng đi trong mưa. Đi bộ đường xa mỏi chân ướt áo, chúng tôi ghé vào một quán rượu ven đường, là một quán xập xệ bán cháo vịt, chúng tôi gọi một tô cháo và một lít rượu, cháo cũng xây tua, ăn muỗng cháo uống ly rượu. Mưa mãi không dứt nên sau khi hết cháo và rượu, chúng tôi lại đi bộ băng qua Bình Triệu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Đêm ấy, uống rượu ở quán gần nhà thờ Fatima, đi bất chợt mà vô tình gặp nhiều người, đêm ấy ngoài Minh Trường hình như có cả Quốc Sinh, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Nguyễn Đức Hiển và Thanh Hà… rất vui. Uống ở quán chán thì kéo nhau vào trường Luật. Phía tay phải trường có một tòa nhà, phía trên hình như là một cái giảng đường, đêm tối giảng đường vắng chỉ có mấy cặp nam nữ sinh viên ngồi ôm nhau. Phía dưới giảng đường có một bàn bóng bàn với mấy nam sinh Luật đang chơi, Nhựt ghé vào chơi chung. Nhựt chơi bóng bàn rất hay, đêm ấy Nhựt thách đấu với một bạn trường Luật bằng cách chỉ đánh bóng bàn bằng một chiếc dép lào. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Chúng tôi chơi loanh quanh, đợi đến quá nửa đêm, khi các đôi nam nữ ôm nhau bỏ về ngủ thì bày rượu ra uống. Tuy nhiên vẫn còn một hai cặp tiếp tục quấn lấy nhau, mặc cho lũ chúng tôi ngồi ngay đó, đương uống rượu, gần như lên đồng với việc đọc thơ và nói về chủ nghĩa hiện sinh. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Uống tới 4h sáng thì leo rào trường Luật, băng qua chợ Bình Triệu, trong chợ có bà bán bún bò gánh, bán rất sớm, lúc trời còn tối đen và mờ sương, tô bún nóng và ngon rất đỗi. Ăn xong tô bún thì kéo nhau về phòng Minh Trường ngủ. Phòng ở KTX trường Luật rất lạ, phòng ngủ của sinh viên kế ngay bên giảng đường, nằm ngủ có thể nghe trọn bài giảng của giáo sư.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Trưa hôm sau lại ra quán bờ sông rượu tiếp, ngẫu hứng chúng tôi còn cởi đồ nhảy xuống sông bơi. Tôi không nhớ lắm, nhưng hình như lúc về chúng tôi có gặp Bùi Giáng thi sĩ, đi lang thang với một giò Phong Lan đeo lủng lẳng ở cổ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: Arial;"&gt;Các bạn năm xưa ấy bây giờ đều theo nghề viết lách, đều có tên có tuổi trên giang hồ cả, chỉ có tôi và Nhựt rẽ lối khác, tôi thì theo đời cơm áo, bỏ lại chữ nghĩa dọc đường, chỉ còn mấy kỷ niệm, ngồi nhớ lúc thèm rượu, thèm gió.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7046483078887767414?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7046483078887767414/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/co-lu-ky-niem-truoc-sau.html#comment-form' title='19 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7046483078887767414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7046483078887767414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/12/co-lu-ky-niem-truoc-sau.html' title='“có lũ kỷ niệm trước sau”'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1974280507526470838</id><published>2011-11-29T13:30:00.001+08:00</published><updated>2011-11-29T13:41:32.909+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><title type='text'>Cảnh và người</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;....&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Tổng hợp mấy tấm ảnh ưng ý&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;i&gt;Kinh nghiệm: bất luận là làm gì, hay vẫn không bằng hên&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-apX8zawc6JY/TtRmxyvzjXI/AAAAAAAACvY/jA-p3vLIRCw/s1600/P2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-apX8zawc6JY/TtRmxyvzjXI/AAAAAAAACvY/jA-p3vLIRCw/s640/P2.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-YWoMQ5OEsWM/TtRm0dsb9cI/AAAAAAAACvc/07aDEdVj3_I/s1600/P3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-YWoMQ5OEsWM/TtRm0dsb9cI/AAAAAAAACvc/07aDEdVj3_I/s640/P3.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-hoBqDae4Nso/TtRm2KBZ6QI/AAAAAAAACvg/WaXHonWeZXs/s1600/p20.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-hoBqDae4Nso/TtRm2KBZ6QI/AAAAAAAACvg/WaXHonWeZXs/s640/p20.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-yH8_yNmY8O4/TtRm3OEncBI/AAAAAAAACvk/ymaEf1E3rg8/s1600/p17.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-yH8_yNmY8O4/TtRm3OEncBI/AAAAAAAACvk/ymaEf1E3rg8/s640/p17.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-V2sOdFeXIg0/TtRm7GBH5fI/AAAAAAAACvs/UE55Ib3twLI/s1600/p15.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="366" src="http://2.bp.blogspot.com/-V2sOdFeXIg0/TtRm7GBH5fI/AAAAAAAACvs/UE55Ib3twLI/s640/p15.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-udD84Pwef74/TtRm9Qy_q9I/AAAAAAAACvw/doOt8HpogJ8/s1600/p14.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-udD84Pwef74/TtRm9Qy_q9I/AAAAAAAACvw/doOt8HpogJ8/s640/p14.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-B8jlu3_OcyI/TtRm-ce5TPI/AAAAAAAACv0/7K43mwAAJDM/s1600/p13.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="312" src="http://3.bp.blogspot.com/-B8jlu3_OcyI/TtRm-ce5TPI/AAAAAAAACv0/7K43mwAAJDM/s640/p13.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tsDr0YcZ71Q/TtRm_oUgDnI/AAAAAAAACv4/8ld5b9ioeJ4/s1600/p12.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-tsDr0YcZ71Q/TtRm_oUgDnI/AAAAAAAACv4/8ld5b9ioeJ4/s640/p12.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-YuoFqMxpvr0/TtRnBBMHKwI/AAAAAAAACv8/KpMOexdpRM4/s1600/p7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-YuoFqMxpvr0/TtRnBBMHKwI/AAAAAAAACv8/KpMOexdpRM4/s640/p7.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-dzCZQhJPKFA/TtRnCfCj2oI/AAAAAAAACwA/7-fcSHpUv5k/s1600/p8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-dzCZQhJPKFA/TtRnCfCj2oI/AAAAAAAACwA/7-fcSHpUv5k/s640/p8.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-gqAzRw1GZNY/TtRnEgWCPzI/AAAAAAAACwE/TwsDHTDxBuI/s1600/P5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-gqAzRw1GZNY/TtRnEgWCPzI/AAAAAAAACwE/TwsDHTDxBuI/s640/P5.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-s4PnYgWPrew/TtRu_Lz4F6I/AAAAAAAACwQ/k6SJK6HftiY/s1600/P6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-s4PnYgWPrew/TtRu_Lz4F6I/AAAAAAAACwQ/k6SJK6HftiY/s640/P6.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-qOMRmiaWWUM/TtRvASlYvyI/AAAAAAAACwU/opOKjvfAWCs/s1600/p19.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-qOMRmiaWWUM/TtRvASlYvyI/AAAAAAAACwU/opOKjvfAWCs/s640/p19.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-a0X66pU-au8/TtRvChGol0I/AAAAAAAACwY/gIRqQcVIqMU/s1600/Tu.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-a0X66pU-au8/TtRvChGol0I/AAAAAAAACwY/gIRqQcVIqMU/s640/Tu.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-W44ThN_k5Mc/TtRvEmN2S_I/AAAAAAAACwc/UxelcUw9xPU/s1600/P21.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="438" src="http://1.bp.blogspot.com/-W44ThN_k5Mc/TtRvEmN2S_I/AAAAAAAACwc/UxelcUw9xPU/s640/P21.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_LCHdbp-aOM/TtRvF37ZaaI/AAAAAAAACwg/WJRBcQ0K3vw/s1600/p10.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-_LCHdbp-aOM/TtRvF37ZaaI/AAAAAAAACwg/WJRBcQ0K3vw/s640/p10.jpg" width="464" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-XnQxFWEXCFo/TtRvHqMG8kI/AAAAAAAACwk/tSLhzoU03oY/s1600/p22.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-XnQxFWEXCFo/TtRvHqMG8kI/AAAAAAAACwk/tSLhzoU03oY/s640/p22.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-C0tBjXyEPM8/TtRvJRlJpII/AAAAAAAACwo/bUJwHXQyuTs/s1600/p11.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-C0tBjXyEPM8/TtRvJRlJpII/AAAAAAAACwo/bUJwHXQyuTs/s640/p11.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-drSm6JAo2VA/TtRvKxBV3rI/AAAAAAAACws/FPzbkvGhMxo/s1600/p9.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="360" src="http://1.bp.blogspot.com/-drSm6JAo2VA/TtRvKxBV3rI/AAAAAAAACws/FPzbkvGhMxo/s640/p9.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-WRBWUhQUecQ/TgAZChYHkjI/AAAAAAAACbU/FBuqUy3mtcE/s1600/_MG_5016.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-WRBWUhQUecQ/TgAZChYHkjI/AAAAAAAACbU/FBuqUy3mtcE/s640/_MG_5016.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1974280507526470838?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1974280507526470838/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/canh-va-nguoi.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1974280507526470838'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1974280507526470838'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/canh-va-nguoi.html' title='Cảnh và người'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-apX8zawc6JY/TtRmxyvzjXI/AAAAAAAACvY/jA-p3vLIRCw/s72-c/P2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-116373450396232294</id><published>2011-11-28T15:59:00.001+08:00</published><updated>2011-11-29T13:41:21.416+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con gái'/><title type='text'>nhìn nhau tình muông thú hoang đàng</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thuận tay phải, làm gìcũng bằng tay phải, tay trái của tôi khá vụng về (nói chung là hai tay đều vụngvề nhưng tay trái vụng về hơn rất nhiều). Lúc trước, có lần tôi bị tét cơ vaido chơi tenis, đau khủng khiếp. Gần đây tôi tập đánh bao cát, dĩ nhiên là tayphải đánh nhanh và mạnh hơn tay trái rất nhiều. Hệ quả là tôi bị đau vai phảicả tuần nay, đau dài từ vai xuống tay, vừa đau vừa có cảm giác tê buốt, khá khóchịu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một dạo tôi tập tạ, khi tậpcơ tay, tôi thấy tay trái mình khỏe hơn tay phải, nếu cùng một cân nặng, taytrái có thể nâng nhiều hơn tay phải cả 5~7 lượt. Gần đây tôi luôn tự hỏi làliệu tay trái của mình có thể thay thế tay phải được không? Có lẽ là không.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hà Thi có vẻ quan tâm tớithời trang. Hà Thi thích xem các tin tức liên quan thời trang trên mạng và theodõi show VN’s Next Top Model thường xuyên. Tôi vẫn nghĩ rằng mình sẽ để cho contự do trong việc định hướng nghề nghiệp, nhưng tôi cũng rất băn khoăn là liệumình có thích, ý tôi là có tự nguyện ủng hộ con trong một sở thích công việckhông đúng như mình mong muốn hay không. Việc ấy có lẽ nên chờ thêm một thờigian nữa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi rất yêu con, dù chúng cóthế nào và ra sao, tôi cũng luôn yêu chúng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi có hơn 600 bạn trên FB,nói thật là hơn phân nửa số bạn đó tôi không biết là ai dù thỉnh thoảng có đọc,và tôi cũng hoàn toàn tin rằng hơn phân nửa số bạn đó cũng không biết tôi làai, dù thỉnh thoảng có đọc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi rất cảm kích các đề nghịkết bạn có lời nhắn, một lời đề nghị làm quen từ người lạ luôn là niềm vui, tôithấy những bạn ấy khá thân thiện, và tử tế nữa, tôi tin là họ tử tế. Lần saukhi kết bạn với ai tôi cũng sẽ nhắn vài lời thay cho việc chỉ nhấn cái nút “kếtbạn” vô tri trên màn hình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hôm rồi tôi có lạc vào mộttrang FB của một bạn nữ, chắc là trạc tuổi tôi hoặc trẻ hơn vài tuổi. Trông ảnhthì bạn ấy cũng xinh và hiền, Bạn ấy có rất nhiều, có lẽ cũng hơn 500 bạn bè,trang FB của bạn ấy có rất nhiều người vào nhắn tin, comment. Đa số các commentđều thể hiện sự yêu mến với chủ nhân trang FB, có những comment rất ngắn kiểunhư: “thèm đi chơi với chị”, “nhớ chị”…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thấy lạ nên đọc hết cáccomment đó và nhận ra là chủ trang FB đã mất, hôm tôi vào là tròn 49 ngày. Tôirất xúc động, không hẳn vì trước sự ra đi của một người xa lạ, mà chính là tìnhcảm mà những người ở lại dành cho cô ấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nguyễn Ngọc Tư là người kháđặc biệt, đặc biệt như thế nào thì bạn phải gặp gỡ, trò chuyện mới cảm nhậnđược, chỉ cảm nhận qua trang viết thì chưa đủ, tôi cũng không hiểu, không thể giải thích, chỉ có thể nói là khá đặc biệt.Có một điểm khác tôi vừa nhận ra: Tư là người đặt tựa khá hay. Tư có thói quenđặt tựa bốn chữ, khoảng phân nửa số tác phẩm của Tư có tựa đề bằng bốn chữ, bốnchữ đó thường là một câu, hoàn chỉnh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trần Hữu Dũng viết câu bấthủ: Nguyễn Ngọc Tư: đặc sản miền nam. Tôi hoàn toàn đồng ý. Câu này không phảinói đến văn chương, mà nói về con người.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi vẫn thường trân trọngcuộc sống, cá tính hoặc phong thái của một người. Có nhiều thứ ở bạn để làm bạnkhác biệt với người khác, bạn không nên giống một ai đó hoặc vì bất cứ lý do gìđể sống theo ý một ai đó, dù đó là cha, mẹ, chồng hay vợ của bạn. Chính bạn,bằng sự khác biệt và tình yêu của mình, mới làm nên cuộc sống.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-116373450396232294?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/116373450396232294/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nhin-nhau-tinh-muong-thu-hoang-ang.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/116373450396232294'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/116373450396232294'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nhin-nhau-tinh-muong-thu-hoang-ang.html' title='nhìn nhau tình muông thú hoang đàng'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-866384467167377134</id><published>2011-11-25T21:46:00.001+08:00</published><updated>2011-11-25T22:11:54.170+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lượm lặt'/><title type='text'>"NHƯ THẾ MỚI LÀ ĐÀN ÔNG"...</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;Coppy từ Mai Thanh Hải blog:&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, mình vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ, với danh phận của một thằng đàn ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Trong mắt vợ, mình là một người đàn ông đích thực, đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt mình, mình là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng mình, thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, mình bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình, khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tbvgj8fgWBs/Ts3u9JyaRlI/AAAAAAAAE3U/UGj_sSSzC7M/s1600/387647_2493842738142_1015015623_2864159_465239439_n.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-tbvgj8fgWBs/Ts3u9JyaRlI/AAAAAAAAE3U/UGj_sSSzC7M/s400/387647_2493842738142_1015015623_2864159_465239439_n.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, mình ngồi uống rượu với một người bạn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc, vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng, xuất sang Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Bàn bên cạnh, có hai người đàn ông mặc quần áo chàm, vừa nốc từng bát rượu đầy, vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi né ra xa một chút, là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ, chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-3wBhQLRq9fg/Ts3vHcma9DI/AAAAAAAAE3c/l0ecYrBUCU8/s1600/16.JPG"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-3wBhQLRq9fg/Ts3vHcma9DI/AAAAAAAAE3c/l0ecYrBUCU8/s400/16.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái bàn ọp ẹp chao nghiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống, nhặt những chiếc bát đặt lên bàn, rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong xuôi, lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy cảnh lạ lùng, mình thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-G_95122QVkE/Ts3vTQuxI0I/AAAAAAAAE3k/JusybBklYTY/s1600/47.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-G_95122QVkE/Ts3vTQuxI0I/AAAAAAAAE3k/JusybBklYTY/s320/47.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ, nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu, làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm nay, họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường, để rồi sẽ lại ăn một bữa, trước khi túc tắc dắt ngựa đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình, mà dẫn theo anh người yêu cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-xtAKQStdRKo/Ts3vdAl4zfI/AAAAAAAAE3s/XCv77Upqkn0/s1600/6347021597_6213a8bfaa_z.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-xtAKQStdRKo/Ts3vdAl4zfI/AAAAAAAAE3s/XCv77Upqkn0/s320/6347021597_6213a8bfaa_z.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bạn mình ngồi xây mặt ra cửa, nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho mình nghe, từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông, đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh bạn mình còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau, vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu, như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn, nằm đâu đó bên trong óc mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng, thì mình hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông: Một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà mình không nhớ, mà cũng không hiểu hết ý, thì tóm tắt lại là như sau:&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-39xc6NnVCXY/Ts3vn-kcHcI/AAAAAAAAE30/IQuipdU7lTs/s1600/247019_231215590222544_100000023142124_1029362_5526420_n.jpg"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-39xc6NnVCXY/Ts3vn-kcHcI/AAAAAAAAE30/IQuipdU7lTs/s320/247019_231215590222544_100000023142124_1029362_5526420_n.jpg" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng, đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ..............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Phiên chợ trước, tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- .............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Mày phải biết. Khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- .............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Fb3R5tzMyFc/Ts3vzY6N4_I/AAAAAAAAE38/eX5KNFfNrDM/s1600/IMG_1025.jpg"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-Fb3R5tzMyFc/Ts3vzY6N4_I/AAAAAAAAE38/eX5KNFfNrDM/s400/IMG_1025.jpg" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài, mà ngày xưa lần đầu, tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ..............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt, mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi!. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ..............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Giàng ơi!. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá!. Giàng ơi!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ................&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Mày nói đi!. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-UliB8zcBUpA/Ts3v7Nv7UsI/AAAAAAAAE4E/vy-vix0XCPA/s1600/IMG_0195.jpg"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-UliB8zcBUpA/Ts3v7Nv7UsI/AAAAAAAAE4E/vy-vix0XCPA/s320/IMG_0195.jpg" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ...............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Mày là thằng tốt số nhất đời!. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày?. Mày thật là có cái tội to!. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ................&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- .................&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu!. Tao sẽ cho mày!. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống, là đổi được một con lợn giống to!..&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ................&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày, nhưng vợ mày thiếu thóc, thiếu ngô là tao đánh mày đấy!.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ..............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- Thằng Xín Thau kia!. Mày có phải là thằng đàn ông hay không?..&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;- ..............&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-fl0qZQHOMvs/Ts3wDZ3k2KI/AAAAAAAAE4M/LFl0fdVh0Gk/s1600/quan+ruou+nguoi+Mong.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-fl0qZQHOMvs/Ts3wDZ3k2KI/AAAAAAAAE4M/LFl0fdVh0Gk/s400/quan+ruou+nguoi+Mong.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau, rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, mình thấy thật là khó tả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô?...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất lâu về sau, một lần mình đem câu chuyện này kể cho vợ nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ mình thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến, đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đàn ông như thế mới là đàn ông!..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Sưu tầm).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------------------------------------&lt;br /&gt;* Hình ảnh trong bài chỉ mang tính minh họa, không liên quan đến nội dung bài viết và được lấy từ Diễn đạt phuot.vn, do các thành viên của Diễn đàn ghi lại, trong các chuyến đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn tấm hình dưới đây càng không liên quan gì đến nội dung:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-xS1LNGYNyM8/Ts-iDxpRFWI/AAAAAAAACvM/R00OYSI4wTU/s1600/IMG_0069+%2528FILEminimizer%2529.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://2.bp.blogspot.com/-xS1LNGYNyM8/Ts-iDxpRFWI/AAAAAAAACvM/R00OYSI4wTU/s400/IMG_0069+%2528FILEminimizer%2529.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-866384467167377134?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/866384467167377134/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nhu-moi-la-ong.html#comment-form' title='21 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/866384467167377134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/866384467167377134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nhu-moi-la-ong.html' title='&quot;NHƯ THẾ MỚI LÀ ĐÀN ÔNG&quot;...'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-tbvgj8fgWBs/Ts3u9JyaRlI/AAAAAAAAE3U/UGj_sSSzC7M/s72-c/387647_2493842738142_1015015623_2864159_465239439_n.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>21</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1053511865547258274</id><published>2011-11-21T10:22:00.001+08:00</published><updated>2011-11-21T10:30:10.166+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>"người đàn ông mắt buồn..."</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nạn nhân của bạo hành, cưỡnghiếp, trấn cướp và thậm chí là giết người… phần đông là phụ nữ, và tất nhiên,thủ phạm thường là nam giới, có lẽ vì phụ nữ vốn cơ bản yếu thế hơn nam giới,cả về sức khỏe lẫn tinh thần.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có rất nhiều những chươngtrình tư vấn và dạy các thế võ tự vệ dành cho nữ giới, để hòng thoát thân trongnhững tình huống không mong muốn phải là nạn nhân của một tên đàn ông, to hơnvà khỏe hơn. Tôi có nghiên cứu các thế võ tự vệ này (trên discovery), tôi thấyrất khó để nhớ và áp dụng trong những trường hợp khẩn cấp, đặc biệt là tronglúc nạn nhân lại yếu thế và hoảng loạn về tinh thần. Chưa kể rằng nếu phản ứngkhông đúng cách, chỉ làm đối tượng thêm hăng máu mà thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi khuyên thế này: trongtình huống đối đầu với một gã to hơn và khỏe hơn, đừng nghĩ xa xôi, hãy đánhvào chỗ “đàn ông” nhất trên cơ thể của gã đàn ông đó, chính xác là hạ bộ củahắn, điểm chết giữa hai chân hắn. Đó là chỗ hắn yếu nhất, ít được phòng ngựnhất, khó né, khó đỡ nhất và gây đau đớn kéo dài nhất, có thể ngay lập tức làmtê liệt cả người hắn. Hãy đánh vào chỗ đó thật mạnh, thật nhanh, với tất cảnhững gì bạn có: bàn tay, cẳng tay, nắm tay, cánh tay, cùi chỏ, đầu gối, ốngquyển, bàn chân, gót chân, thậm chí dùng đầu húc vào cũng được… Một cú đánhmạnh, đúng vào chỗ ấy làm đối tượng có thể mất 1~5 phút mới hồi tỉnh nổi, vàbạn có thể ung dung ra khỏi hiện trường hoặc hô hoán cầu cứu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-XgiXUYUI-co/Tsm2CNlWQNI/AAAAAAAACvE/MfqoWiIMadE/s1600/images+%25282%2529.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="133" src="http://4.bp.blogspot.com/-XgiXUYUI-co/Tsm2CNlWQNI/AAAAAAAACvE/MfqoWiIMadE/s320/images+%25282%2529.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Kể câu chuyện vui đầu tuần, tôikhông nhớ đã xem ở đâu:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có một anh nọ đến bệnh việnvà cứ than đau mắt, anh này bị chứng đau một bên mắt phải mỗi khi uống cà phê.Các bác sĩ đã làm nhiều loại xét nghiệm, chẩn đoán và chữa trị theo nhiều cáchnhưng cuối cùng bệnh vẫn không khỏi. Vị bác sĩ cuối cùng đành khuyên anh nên…bỏ cà phê. Anh bệnh nhân này vốn nghiện cà phê nặng nên không thể bỏ cà phêđược, đành sống chung với căn bệnh đau con mắt phải mỗi khi uống cà phê. Thậtlà khó chịu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một lần nọ, có vị bác sĩtừng chữa cho anh vô tình đi uống cà phê cùng anh và sau đó kêu anh lại bệnhviện để cho toa. Toa của anh này không có thuốc, đơn giản chỉ có mấy chữ: “lấycái muỗng ra khỏi ly cà phê”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Mỗi lần đội tuyển bóng đá ViệtNam bị thua ở những trận quyết định (hình như là luôn luôn thua ở những trậnquyết định), báo chí và giới chuyên môn, bao gồm cả chuyên môn chuyên nghiệp vàchuyên môn vỉa hè, lại rôm rả phân tích nguyên nhân thất bại, đề ra phươnghướng chỉnh đốn. Cứ sau một thất bại lại một lần hội chẩn và chữa trị, và sauhai chục năm như thế, thất bại vẫn hoàn thất bại. Chỉ có người hâm mộ bóng đáViệt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;vẫn chịu đau con mắt bên phải.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Theo tôi, lấy cảm hứng từcâu chuyện ở số 2, giải pháp đơn giản và căn cơ là giải pháp ít ai nghĩ tới,hoặc ai cũng nghĩ tới nhưng không ai nói ra, hoặc ai cũng nghĩ tới và nói ranhưng không ai làm được: “lấy cái muỗng ra khỏi ly cà phê”.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;“Cái muỗng” ở đâylà Liên Đoàn Bóng Đá Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1053511865547258274?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1053511865547258274/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nguoi-ong-mat-buon.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1053511865547258274'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1053511865547258274'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/nguoi-ong-mat-buon.html' title='&quot;người đàn ông mắt buồn...&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-XgiXUYUI-co/Tsm2CNlWQNI/AAAAAAAACvE/MfqoWiIMadE/s72-c/images+%25282%2529.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7967268272308815641</id><published>2011-11-16T11:19:00.001+08:00</published><updated>2011-11-16T12:49:13.740+08:00</updated><title type='text'>chờ sương khuya sa anh đến gieo vần...</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi có tham gia mấy diễn đànxe hơi, chủ yếu là Otosaigon, Otofun ở đó có nhiều thông tin hay và bổ ích,không riêng gì cho người lái xe. Một lần, lâu rồi, tôi có đọc một thread nói vềviệc cho đi nhờ xe, rất thú vị. Trong phim, đặc biệt là phim Mỹ, thì việc đinhờ xe, hay như ta vẫn gọi là đi quá giang (thực ra dùng chữ “quá giang” nghekhông đúng, vì “quá giang” nghĩa là đi qua sông), nhưng ở ta, việc cho ngườikhác đi nhờ xe hoặc xin đi nhờ xe có vẻ là việc hiếm hoi. Nhiều tình huống dởkhóc dở cười với việc cho đi nhờ xe. Cho đi nhờ xe rồi bị trấn lột, thậm chí làbị cướp, có bạn giữa đường vì nhiệt tình mà nhận chở người bị tai nạn giaothông vào bệnh viện rồi bị đánh, bị giam vì nghi ngờ là thủ phạm gây tainạn…Kết luận chung của thread này là giúp người không phải lúc nào cũng nên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhưng có một bạn kể câuchuyện làm tôi nhớ mãi. Bạn này ở HN, lúc mới lái xe bạn hay phải lái xe đi làmở một tỉnh xa. Tuy sáng đi chiều về nhưng chán cảnh một mình lái xe trên đườngcao tốc nên bạn có ý định cho người khác đi nhờ để cùng làm bạn đường cho đỡhiu quạnh. Bạn quyết định khi xe bắt đầu ra khỏi HN là bạn ghé vào các điểm chờxe bus về tỉnh nọ và hỏi thăm xem liệu có ai có cùng lộ trình thì bạn cho đinhờ. Bạn lân la hỏi mãi mà chỉ nhận được những ánh mắt nghi ngờ và những cáilắc đầu. May mắn là cuối cùng thì cũng có một bác (hơi lớn tuổi) nhận lời đicùng bạn ấy. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn này có vẻ hay chuyện nênsau khi xe vào đường cao tốc thì bạn bắt đầu bắt chuyện với người bạn đồnghành, vốn vẫn không giấu diếm sự e dè và cảnh giác. Sai lầm xảy ra khi bạn lấymấy viên kẹo mời người khác đi cùng. Bác hành khách lúc này chợt như hiểu rachuyện gì, liên tục hô hét, đập cửa và yêu cầu được xuống xe. Bạn đã cố giảithích rằng chỗ này không thể dừng xe được nhưng bác hành khách dọa sẽ mở cửanhảy xuống đường nên bạn đành liều mạng tấp xe vô lề. Bác hành khách mở cửa,cắp giỏ vào nách, lao xuống xe và chạy như bị ma đuổi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn vừa tức cười vừa cảmthấy buồn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đọc, cũng vừa tức cườivừa cảm thấy buồn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dạo này đọc báo chán quá,nhất là báo mạng, cũng như bạn, thời gian buổi sáng để cầm một tờ báo giấy vàngồi rung đùi bên ly café đối với tôi khá xa xỉ. Những tin tức dở người, vớ vẩnvề giới sô bít, trong nước lẫn Hàn Quốc, Hồng Kông tràn ngập; những tin tức vềnhững chuyện bất công, phí lý, thậm chí là phi lý đến nực cười; và buồn thay lànhững tin tức cướp, giết, hiếp, tai nạn, tra tấn, làm nhục… đầy rẫy với nhữnghình ảnh và clip rõ ràng chứ không chỉ là những dòng chữ vô tri giác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hôm qua đọc SGTT có đăng &lt;a href="http://sgtt.vn/Khoa-giao/155659/Hai-sinh-vien-nua-dem-muon-tien-cuu-nguoi-dung.html"&gt;tintrên trang nhất&lt;/a&gt;, chuyện hai bạn sinh viên nghèo giúp một cô gái bị tai nạn giaothông nằm gục ngoài đường. Cô nằm đó, úp mặt trong vũng máu bên cảnh cả đoànngười trôi qua mà không có một ai giúp, và hai bạn sinh viên tốt bụng đã đưa côvào bệnh viện, nửa đêm chạy đi mượn tiền để đóng viện phí cho cô vì không có800 ngàn thì cô cũng không được cứu. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đọc mà cảm thấy rấtbuồn, tôi nghĩ việc hai bạn sinh viên ấy đã làm có gì to tát mà phải viết mộtbài báo trang nhất, chuyện đó hẳn ai cũng phải làm chứ, ai có chút lương tâm vàtình đồng loại cũng phải làm như thế chứ, có gì đặc biệt. Còn bệnh viện, cácbác sĩ đã thề rồi mà, lời thề rằng sẽ ưu tiên việc cứu chữa người bệnh, sao lạicứ phải đóng tiền mới được cứu, chẳng may hai bạn sinh viên đó không có tiềnthì cô gái sẽ ra sao?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hai cái note trên buồn quá,nói chuyện vui thôi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện vui là vợ chồng nhàbác Brad Pitt đến VN nghỉ mát cùng với một bầy con. Như đã nói ở &lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/2010/12/nhung-thien-than.html"&gt;entry nầy&lt;/a&gt;, haivợ chồng tôi rất ngưỡng mộ gia đình bác Pitt. Sáng nay, vợ tôi hỏi rằng liệu tôi có biết việc bácPitt vừa mua xe tăng, một chiếc T54 to vật, mua chơi thôi, thứ đồ chơi mơ ướccủa một đứa trẻ và của mọi &amp;nbsp;đứa trẻ, dù đã 50 tuổi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn vợ nói rằng việc ấy thậtlà đã, ý là việc một đứa trẻ 50 tuổi, đi lên từ nghèo khó, làm lụng nghiêm túcđể có tiền và mua cho mình một chiếc T54, siêu phẩm vũ khí, thật là đã. Thật làđã.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thật là đã, khi làm đượcđiều mình muốn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7967268272308815641?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7967268272308815641/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/cho-suong-khuya-sa-anh-en-gieo-van.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7967268272308815641'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7967268272308815641'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/cho-suong-khuya-sa-anh-en-gieo-van.html' title='chờ sương khuya sa anh đến gieo vần...'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-361531568393709136</id><published>2011-11-14T12:59:00.001+08:00</published><updated>2011-11-14T13:03:35.726+08:00</updated><title type='text'>Mất máu</title><content type='html'>&lt;i&gt;.... bài cũ post lại&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Hồi xưa tôi có đi học thêm một cô giáo dạy Văn, tên là cô Mỹ. Cô này rất cưng tôi, mà hầu hết ngưỡi người từng dạy văn cho tôi đều rất cưng tôi, có lẽ việc tôi học giỏi văn đã làm họ thõa mãn, trong cái nghề mà lũ học trò luôn coi môn văn là sở đoản của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi học giỏi Văn vậy tôi đi học thêm Văn làm gì? Xin thưa là bởi vì tôi khoái nghe cô Mỹ kể chuyện.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi kể lại dưới đây một trong những chuyện của cô mà tôi nhớ khá rõ, chỉ là chuyện nghe kể từ 20 năm trước, nghe chơi thôi chứ cũng không có chứng cứ xác thực, nếu ai có công thì đi hỏi lại nhà Gú Gồ (hổm rày đang chập dây) xem sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là vầy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Anh, vào giữa cuối thế kỷ 19, có một bác sĩ trẻ rất giỏi (thời đó chưa có X-ray, Scan thì bác sĩ nào mà chả giỏi). Ông muốn làm một thí nghiệm về việc đo chính xác lượng máu có trong cơ thể một người khỏe mạnh và giới hạn cuối cùng của việc mất máu tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội đồng bác sĩ hoàng gia Anh đã đồng ý cho ông làm thí nghiệm này với một tử tù bị tuyên án giết người man rợ. Tuy nhiên, ông bác sĩ trẻ vẫn hứa dành số tiền được thưởng từ thành công của thí nghiệm này để cho gia đình của tên tử tù nọ, để hắn vui vẻ chết cho cái thí nghiệm kỳ quặc của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thí nghiệm được tiến hành như sau: vị tử tù sẽ bị châm kim hút vào hai động mạch và tĩnh mạch ở tay, sau đó để máu chảy tự nhiên vào một cái ống thủy tinh có chia số đo, trước sự chứng kiến của cả hội đồng lẫn tên tử tù nọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên tử tù, vốn dĩ là một tay anh chị, cũng không lấy gì làm sợ hãi trước cuộc thí nghiệm. Vậy thì bắt đầu thôi. Tên tử tù được yêu cầu nói ra các biểu hiện cơ thể để một thư ký ghi chép đầy đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi máu chảy được khoảng một lít thì tên tử tù bắt đầu khát nước, mệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đầy lít thứ hai thì tên này bảo choáng và hơi nhức đầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lít thứ 3 thì tên này thở khó nhọc và bắt đầu rên rỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lít thứ tư thì tên này bắt đầu nói nhảm và hơi mê sảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lít thứ năm thì hắn ngất và tỉnh mấy lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn trút hơi thở cuối cùng khi chưa đầy lít thứ 6.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là đã chứng minh được giới hạn của việc mất máu tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội đồng yêu cầu cứ tiếp tục cho máu chảy để tính lượng máu trong cơ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này vị bác sỹ cho dừng cuộc thí nghiệm, đưa xác tên tử tù ra ngoài và xin một cuộc thuyết trình trước hội đồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông nói: Cuộc thí nghiệm này chẳng chứng minh cái gì về máu cả. Nó nhằm chứng minh một căn hội chứng y học mới: chứng “TỰ KỶ ÁM THỊ”, và mức độ nguy hiểm của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông lấy từ dưới giường của tên tử tù ra một túi máu lớn với sợ dây được nối vào ống máu chảy ra bình đo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi chưa hề lấy của anh ta giọt máu nào. Tất cả chỉ là giả tạo”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta chết vì anh ta NGHĨ mình mất máu đến chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thần kinh của anh ta đã bị lừa và nó tự điều khiển cơ thể chết đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là vậy. Không biết thực hư thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên sau này các nhà y học, tâm lý học, quản trị học đã nghiên cứu rầm rộ hơn về hội chứng kỳ lạ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thì ai cũng biết về nó. Và hầu như, tôi nói hầu như thôi nhé, ai cũng mắc hội chứng này, nhưng ít người nghĩ mình bị và ít người chịu tự chữa trị cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết chuyện này có liên quan gì đến chữ: “mất máu” mà giới giang hồ hay dùng để mô tả tráng thái sợ hãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta thường tin vào cái mình thấy, tin vào điều mình biết, mình nghe hơn là phán đoán mọi việc một cách khách quan đúng với bản chất của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bản chất của sự việc không như ta vốn thấy, vốn biết, vốn nghe…thì thần kinh ta đã bị lừa, và cũng như tên tử tù kia, nó sẽ điều khiển ta theo hướng tiêu cực, thậm chí là đến chỗ chết. Hội chứng này thường được ghi nguyên nhân cho các vụ tự tử là vì vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ví dụ khác, để dễ hình dung hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ta thấy một bãi nước bọt, ta sẽ cảm thấy dơ bẩn thậm chí là kinh tởm, đó là vì thần kinh ta nó đã được tập huấn để nghĩ như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ít có bộ thần kinh nào cảm thấy bình thường trước một bãi nước bọt, từ đó dẫn đến nhiều phản ứng tiêu cực, dù rằng trong miệng ta cũng đầy nước bọt, dù rằng khi hôn nhau ta cũng nuốt đến mấy bãi nước bọt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy tập xét sự việc một cách tổng quan, đặt nó vào đúng hoàn cảnh, bản chất của nó và đừng để bộ thần kinh vĩ đại của ta bị lừa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: Bài này đúng ra đặt tựa là "Tự kỷ ám thị", nhưng cố tình lừa đảo để câu view đấy.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;P/S 2: Dạo này bận quá nên chẳng viết lách gì được&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-361531568393709136?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/361531568393709136/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/mat-mau.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/361531568393709136'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/361531568393709136'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/mat-mau.html' title='Mất máu'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1722178905356969759</id><published>2011-11-11T10:40:00.001+08:00</published><updated>2011-11-11T10:43:51.511+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phim'/><title type='text'>"hôm qua, hôm nay và hôm sau"</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;Phim ngắn giới thiệu về chân dung nhà thơ Vũ Trọng Quang do Đạo Diễn Lê Văn Duy, hãng phim Dương Lệ Chi và công ty Huyền Thoại thực hiện. Đàm Hà Phú trân trọng giới thiệu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/Wlk-lQYlKBE" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/JIctnu47l90" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1722178905356969759?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1722178905356969759/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/het-thoi-cua-lo-lem.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1722178905356969759'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1722178905356969759'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/het-thoi-cua-lo-lem.html' title='&quot;hôm qua, hôm nay và hôm sau&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Wlk-lQYlKBE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-4728250154627543217</id><published>2011-11-09T11:25:00.001+08:00</published><updated>2011-11-09T11:30:57.765+08:00</updated><title type='text'>"nếu một đêm đông có người lữ khách"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đang đọc "nếu một đêm đông có người lữ khách" - Italo Calvino&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nói tôi nghe đi, bạn cóthích uống bia không? &amp;nbsp;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi không hỏi bạn để mời bạnđi uống bia, tôi hỏi như một cuộc trắc nghiệm nho nhỏ cho thứ đồ uống có cồn vàlên men khá nổi tiếng, bạn biết về nó dù có sử dụng hay không, một sản phẩm lâuđời của nhân loại, một sản phẩm có nguồn gốc từ nông nghiệp nhưng lại được tiêuthụ phần lớn ở đô thị. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi cũng không hỏi là bạn cóthường uống bia hay không, hoặc bạn uống vì lý do gì hoặc bạn uống như thế nào,ở đâu và với ai. Tôi nhấn mạnh câu hỏi của tôi là liệu bạn có THÍCH việc UỐNGBIA hay không?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nếu bạn nói không cho câutrả lời, thường thì bạn nói không với một cái khoát tay hoặc lắc đầu rất dứtkhoát, một thái độ dứt khoát, có vẻ như muốn đoạn tuyệt với cái xấu,cũng khôngsao, thậm chí trong một chừng mực tuổi tác và vị trí xã hội nào đó, được đánhgiá là tốt. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nếu bạn nói có, bạn thườngsẽ có thêm phần trình bày, bạn cho rằng việc trả lời mình thích uống bia nghecó vẻ nghiện ngập và thiếu đứng đắn quá, nên bạn muốn trình bày thêm một chút.Tôi không muốn nghe phần trình bày này, vì nó nằm ngoài phạm vi câu hỏi củatôi, câu hỏi của tôi không có vế “tại sao” nên bạn không cần phải trình bày.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhân tiện, tôi rất thích uốngbia.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tiết trời chiều qua thật đẹp,nói chung mấy bữa nay Sài Gòn thời tiết đẹp. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Kịch bản là trong một buổichiều trời nhiều mây, lắc rắc mưa bay trên một con phố cũ và vắng, tôi, haynhân vật kiểu như tôi, loại người sẽ trả lời thích uống bia cho câu hỏi ở phần 2, giả định là đang ngồi một quán vắng ở cuối phố, quán đầy hoa lan đất với bànghế gỗ và một hồ cá thiên nhiên bên cạnh. Trên bàn, bia Heineken lạnh được rótvào một cái ly thủy tinh nhỏ, màu vàng sóng sánh bên cạnh những dĩa mồi nho nhỏ, nhiềumàu sắc và có vẻ đậm đà hương vị. Người phục vụ quán mặc đồ đồng phục màu đen,đứng lẫn vào vách gỗ cũ kỹ và không gây một tiếng động, gần như tan mất. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thật là một buổi uống biahoàn hảo. À, không, trong bối cảnh ấy tôi nên ngồi với một bạn, một bạn trạctuổi tôi, ngồi đối diện để dễ cụng ly. Bạn ấy phải từ phương xa đến hoặc quaytrở về từ đâu đó, sau một hành trình dài và nhiều sự kiện, để có vài câuchuyện làm quà, còn tôi, tôi cũng phải kể những câu chuyện tương tự, để chúngtôi cùng gật gù, cùng nâng ly và uống. Thi thoảng chúng tôi ngừng nói, mắt nhìnra ngoài trời, chỗ mái hiên mưa nhỏ vài giọt nhẹ xuống hồ nước, thi thoảngchúng tôi châm thuốc, hút một hơi và phả khói vào màn sương mỏng giăng ngangngoài mưa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Người bạn đó có thể là ai? Bạnđó có thể là bất cứ ai, hoặc có thể là &lt;a href="http://maithanhhaiddk.blogspot.com/"&gt;Mai Thanh Hải&lt;/a&gt;, một blogger khá nổi tiếngtừ bắc chí nam, vậy càng tốt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi không bao giờ chán khixem clip quảng cáo này, tôi không bao giờ chán khi xem tất cả các clip quảngcáo của sản phẩm này, mà nói chung là tôi không bao giờ chán khi tiêu thụ sảnphẩm này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/m_VIzdK4JFU" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-4728250154627543217?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/4728250154627543217/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/neu-mot-em-ong-co-nguoi-lu-khach.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4728250154627543217'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4728250154627543217'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/neu-mot-em-ong-co-nguoi-lu-khach.html' title='&quot;nếu một đêm đông có người lữ khách&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/m_VIzdK4JFU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5638024839889572905</id><published>2011-11-07T17:15:00.002+08:00</published><updated>2011-11-07T17:15:57.963+08:00</updated><title type='text'>ỨNG DỤNG PHONG THỦY TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở NGƯỜI VIỆT (KỲ 1)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div dir="ltr" id="internal-source-marker_0.02225288189947605" style="background-color: #f3f3f3; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;i&gt;Đàm Hà Phú xin giới thiệu một bài viết khá bổ ích của Ths. KTS. Đặng Nhật Minh (Công ty CP ĐT XD Không Gian Đẹp) về các ứng dụng phong thủy trong kiến trúc:&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" id="internal-source-marker_0.02225288189947605" style="background-color: #f3f3f3; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" id="internal-source-marker_0.02225288189947605" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 16pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" id="internal-source-marker_0.02225288189947605" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 16pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;ỨNG DỤNG PHONG THỦY&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 16pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở NGƯỜI VIỆT&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 14pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;KỲ 1:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 14pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;BẢN CHẤT CỦA PHONG THỦY TRONG KIẾN TRÚC&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;PHONG THỦY&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;N&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;gày nay, mỗi chủ nhân có ý định làm nhà đều rất quan tâm đến Phong thủy, Tướng số của mình nhằm kết hợp để tạo ra một ngôi nhà &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“hoàn hảo và an toàn”. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Để đáp ứng mục tiêu đó, họ thường tìm đến sự chỉ dẫn và tư vấn của Kiến trúc sư, Thầy Địa lý hay của những sách vở được bày bán trên thị trường. Tuy nhiên, Phong thủy là một khái niệm trừu tượng và hết sức phức tạp, khiến người chủ nhân không khỏi hoang mang khi tiếp nhận và ứng dụng chúng vào thực tế. Điều này hoàn toàn dễ hiểu, bởi Phong thủy là sản phẩm được đúc kết từ kinh nghiệm, do đó mà hình thành hai trường phái rõ rệt: &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“Phong thủy khoa học”&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“Phong thủy dị đoan”. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Trong đó, Phong thủy khoa học là những thuật toán đã được khoa học chứng thực, còn Phong thủy dị đoan lại mang nặng tính duy tâm, cực đoan và chưa có chỗ dựa khoa học vững chắc, mà chỉ tuân theo chủ nghĩa kinh nghiệm thuần túy. Vậy, điều mà chúng ta quan tâm nhất chính là tính xác thực của các thuật toán Phong thủy. Để làm được điều này, trước tiên chúng ta cần trở lại bản chất cội gốc của Phong Thủy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;heo Kinh Dịch, bản chất của vũ trụ là &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“Khí”&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;, Khí hình thành nên vạn vật, kể cả trái đất. Khí không tự nhiên sinh ra và mất đi, mà chỉ di chuyển nơi này đến nơi khác, biến đổi từ dạng này sang dạng khác mà thôi. Xét về mặt Địa khí, Khí được chia ra làm hai loại là &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Hung khí&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Vượng khí&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;, hay &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Sinh khí&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Tử khí&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;, vận động theo quy luật &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“Khí gặp Phong thì tán, gặp Thủy thì tụ”&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;, mà Khí chỉ ở một trong hai trạng thái tán hoặc tụ, vì vậy bản chất của thuật xem địa lý cũng chính là xem Phong Thủy. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Vậy, trong thuật Phong Thủy, thầy địa lý dựa vào các yếu tố địa hình, kết hợp với “Tàng phong tích thủy” hợp lý mà điều tiết khí sao cho thích hợp nhất với số mạng của gia chủ, cốt sao hưởng được vượng khí mà tránh được tối đa hung khí.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt="" height="305" src="https://lh5.googleusercontent.com/fV1mxtfpt4QXcpqvda5OxieBjJuLP68VdEzSHpX3byJdjRdx3i1S6rzYQkUbSCjVIpXqvSoMSf3y1vVxcGVx-SVmGn6K73BqWrQqTWqLbpm6wf8zKUU" style="border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" width="615" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Bát Quái – Ngũ Hành là cơ sở tính toán chủ đạo của Phong Thủy, tuy nhiên chúng còn mang nặng tính quy ước và chủ nghĩa kinh nghiệm, chủ nhân cần hiểu rõ bản chất của chúng trước khi ứng dụng vào thực tế của bản thân.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;PHONG THỦY TRONG KIẾN TRÚC&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;rong Kiến trúc, điều cốt lõi để chọn được vị trí đắc địa chính là dựa vào yếu tố địa hình gò đồi xung quanh, bố trí cây xanh, mặt nước để điều tiết lượng gió cho phù hợp, qua đó đón vượng khí và lưu chuyển chúng lâu dài trong nhà. Ngoài ra, bản thân ngôi nhà cũng phải che chắn, đón gió và đối lưu hợp lý thông qua rèm, cửa, bố trí vật dụng để khí trong nhà cũng được tích tụ và lưu thông một cách điều hòa. Đặc biệt, để chọn được vượng khí tốt còn phải dựa vào các yếu tố khác như coi mạng số, đời sống kinh tế, địa vị,... của gia chủ, từ đó mới có hướng nhà thích hợp nhất. Bản thân vượng khí cũng phải điều tiết sao cho vừa đủ, nhiều quá hay ít quá đều có hại. Vì vậy, Phong thủy là một thuật toán hết sức phức tạp và linh hoạt, đòi hỏi người xem phải có kiến thức sâu rộng, nếu không sẽ dẫn đến chủ nghĩa kinh nghiệm và mê tín dị đoan. Nhìn chung, kiến trúc đứng giữa phong thủy cần đạt được các yếu tố: &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Tả Thanh Long - hữu Bạch Hổ - tiền Chu Tước – hậu Huyền Vũ; tiền án, hậu chẩm, minh đường; sơn quần thủy tụ,...,&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; như vậy mới là cuộc đất long mạch. Cụ thể, ngôi nhà nên nhìn mặt ra sông, tựa lưng vào núi, che chắn trước sau, hai bên có gò đống bảo vệ, nếu không thì có thể tự tạo như bình phong, bể cạn, non bộ hoặc trồng cây xanh mật độ dày mỏng khác nhau cho phù hợp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt="" height="233" src="https://lh3.googleusercontent.com/hxwSnqsyQSsvyxAA2uCPcLQjMRTzxQjbZ5lbE05x5edktDiy-PsKABbYJRIHjyoE8bm-gTPOn-DMnALaVPpz0qrXfpFba3Vf0yLo8elloNBtJiI7sxc" style="border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" width="614" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Ứng dụng Phong thủy trong xây dựng Kinh thành Huế: Thế tọa Càn, hướng Tốn, khắc chế hướng Cấn (Quỷ môn) bằng Trấn Bình Đài, xung quanh có Sơn quần thủy tụ che chở bảo vệ, trước mặt có sông Hương làm Minh đường tạo thế đất bồi, trước - sau có núi Ngự Bình – đèo Ngang làm Tiền án – Hậu chẩm che chắn và điều tiết vượng khí, hai bên có cồn Hến và cồn Dã Viên tạo thế Tả Thanh Long – hữu Bạch Hổ bảo vệ cho Kinh thành,...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;rong mối tương quan giữa ngôi nhà và dòng chảy xung quanh, ngôi nhà có thể thích hợp với các thế đất: &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;cự môn thổ tinh, nước cong chín khúc, nước bao kép ở phía trước, nước bao vòng, văn khúc thổ tinh&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; là thế đất bồi, cát tướng; và nên tránh các thế đất dạng&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;: dắt trâu, chữ bát, cung ngược, nhảy ngược, lưỡi nhô, dạng bị xói, chữ đinh ngược, dạng cầu bạch hổ, nước cong ngược, bạch hổ quay đầu...&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; là thế đất lở, hung tướng dễ gây bất an và tai họa bất ngờ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt="" height="370" src="https://lh6.googleusercontent.com/k_kJ6j05WaglqSZk2URbApMUHt2YQVJShcUl2Xqe3A2VeNiwKXMIUl4Kio4tdsF6RygY686pcgELoDfhteFZR19tHnGYg1gPaMOJiJiVvdcCJ0mO9aw" style="border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" width="617" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Một số thế đất tốt – cát tướng trong Phong thủy&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt="" height="541" src="https://lh3.googleusercontent.com/ggPXId9XWqc0RgIT5jwr06E-rpXAVlpo9uAFkX7IBLvuHJlB5h_mYqHnVG-7d9lk_TwngqrypSsLEre7JZLfFsuz_p1mqZIK56ZnxaVzFXBADtoYWAE" style="border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" width="621" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Một số thế đất xấu – hung tướng trong Phong thủy&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Trong Phong thủy, người xem thường dựa vào mối tương quan giữa ngôi nhà và dòng chảy (dòng lưu thông của Khí) để biết được cuộc đất tốt – xấu. Ngày nay, chúng ta cũng có thể xem con đường và dòng xe lưu thông như là một dòng chảy. Thế đất tốt luôn có được một dòng chảy hài hòa, hội tụ; còn thế đất xấu lại phải hứng chịu một dòng chảy thất thường, ly tán dễ gây bệnh tật, tai họa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;ất cả khẳng định một nguyên lý cơ bản của Phong thủy: &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;hết sức nghiêm ngặt và vô cùng linh hoạt&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;. Theo Phó Đức Tùng: &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;“Trong Phong thủy, mỗi nhà, mỗi chi tiết bài trí chỉ tối ưu cho một chủ sử dụng, thậm chí trong từng thời gian từng công việc. Điều này dẫn đến yêu cầu hàng đầu của Kiến trúc là phải rất linh hoạt, dễ thay đổi, sắp đặt lại theo thời gian, công việc, chủ sử dụng. Những hình thức vách ngăn động, bình phong là giải pháp cho nhu cầu này” &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;[5]. Nếu dựa trên những nguyên lý khoa học, kết hợp với tính linh hoạt trong lối sống người Việt, Phong thủy sẽ trở thành một đặc trưng độc đáo trong thủ pháp thiết kế của kiến trúc nước ta, và tránh dần những ma thuật Phong thủy cực đoan, phản khoa học.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;KTS. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Đặng Nhật Minh&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Bộ môn LL &amp;amp; LSKT - ĐH Kiến Trúc Tp HCM&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://www.khonggiandep.com.vn/"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Công ty Không Gian Đẹp&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 11pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: 14pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Tài liệu tham khảo:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-left: 32pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;1. &lt;span style="white-space: pre;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Phan Thuận An&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; – Kiến trúc cố đô Huế – NXB Đà Nẵng, 2007&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-left: 32pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;2. &lt;span style="white-space: pre;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Phan Thuận An, Phan Thanh Hải, Cường Lê&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; – Festival Huế 2008 – Tạp chí Kiến trúc Việt Nam, số 157, năm 2008&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-left: 32pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;3. &lt;span style="white-space: pre;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Nguyễn Hà&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; (dịch)&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;– Chọn hướng nhà và bố trí nội thất theo thuật Phong thủy – NXB Xây dựng, Hà Nội, 1996&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-left: 32pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;4. &lt;span style="white-space: pre;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Đặng Thái Hoàng, Nguyễn Văn Đỉnh&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt; – Văn hóa và Kiến trúc Phương Đông – NXB Xây dựng, Hà Nội, 2009&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: #f3f3f3; font-family: Arial, Verdana, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 0pt; margin-left: 32pt; margin-right: 3pt; margin-top: 0pt; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;5. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; font-weight: bold; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;Phó Đức Tùng &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; font-style: italic; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;– Phong thủy và Bản sắc Á Đông trong Kiến trúc – Tạp chí Kiến trúc Việt Nam, số 2, trang 77&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: transparent; font-family: Arial; font-size: 13pt; text-decoration: none; vertical-align: baseline; white-space: pre-wrap;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5638024839889572905?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5638024839889572905/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/ung-dung-phong-thuy-trong-thiet-ke-nha.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5638024839889572905'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5638024839889572905'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/ung-dung-phong-thuy-trong-thiet-ke-nha.html' title='ỨNG DỤNG PHONG THỦY TRONG THIẾT KẾ NHÀ Ở NGƯỜI VIỆT (KỲ 1)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7634025841421554174</id><published>2011-11-03T12:12:00.003+08:00</published><updated>2011-11-03T12:15:02.296+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>“just tryin' to kill the pain”</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đêm qua tôi lái xe đi nhậulúc trời mưa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;tôi thích đi nhậu &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;tôi thích lái xe &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;và tôi thích trời mưa&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đọc bài: &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/doi-song/gia-dinh/2011/10/nhieu-dan-ong-coi-ngoai-tinh-la-chi-so-thanh-dat/"&gt;“Nhiều đàn ông coin goại tình là chỉ số thành đạt”&lt;/a&gt; hẳn người đọc sẽ có nhiều suy nghĩ khác nhau:đồng tình, căm phẫn, khinh thường, phân vân, bi quan… nếu bạn không có suy nghĩgì thì có thể xem thêm phần ý kiến chia sẻ của bạn đọc ở cuối bài.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cá nhân tôi, tôi cho rằng khônghề có cuộc khảo sát này, mà nếu có thì mấy cha được khảo sát ý kiến này “nổ” quámạng. Nhiều người thích ba hoa về thành tích tình ái của mình, mà thực ra nhữngquan hệ ngoài luồng ấy chẳng có mấy cái thực sự đặt trên nền tảng tình ái.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nghe phong phanh Quốc Hộiđang đưa &lt;a href="http://phapluattp.vn/2011110312404924p0c1013/luat-can-khong-co-lai-tho-ra-luat-nha-tho.htm"&gt;Luật Nhà Thơ&lt;/a&gt; ra thảo luận. Kỳ này căng đây, tôi chắc phải nhanh taytẩu tán hết thơ và công bố mình chưa từng làm thơ cho nó lành. Tính tôi khôngthích cái gì dính dáng tới luật pháp (trừ việc đi uống bia với Luật Sư).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đọc lại thấy cái note đầutiên nghe có vẻ thơ quá&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;khi nào ra luật nhà thơ tôisẽ xóa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;“..á, …óa,” &amp;nbsp;lại nghe có vẻ vần quá, &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;khi nào ra luật nhà thơ tôisẽ xóa&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Quay lại chủ đề Rock&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thích clip bài “NovemberRain” của Guns N' Roses. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thích giai điệu và lờibài hát&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thích cách họ chơi nhạc,đầy đam mê và sáng tạo (chứ không màu mè)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/8SbUC-UaAxE" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;“I know it's hard to keep an open heart&lt;br /&gt;When even friends seem out to harm you&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;But if you could heal a broken heart&lt;br /&gt;Wouldn't time be out to charm you”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cái này là lời bài hát,không phải thơ đâu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7634025841421554174?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7634025841421554174/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/just-tryin-to-kill-pain.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7634025841421554174'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7634025841421554174'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/just-tryin-to-kill-pain.html' title='“just tryin&apos; to kill the pain”'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/8SbUC-UaAxE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-6040781178225640153</id><published>2011-11-01T10:51:00.001+08:00</published><updated>2011-11-01T10:52:47.876+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><title type='text'>"đội sương nắng bên bờ ruộng sâu"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-64_zrgIZK_0/TPSGyP-SGbI/AAAAAAAABcA/xmrM5Ye46as/s1600/duong.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="374" src="http://3.bp.blogspot.com/-64_zrgIZK_0/TPSGyP-SGbI/AAAAAAAABcA/xmrM5Ye46as/s640/duong.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Việt nam đạt ngưỡng 7 triệutấn gạo xuất khẩu năm 2011 dù mới hết tháng 10, nghĩa là 10 tháng nay Việt Namngoài nuôi ăn cả nước thì còn bán được 7 tỉ ký gạo cho nước ngoài, đủ phân phátcho cả hành tinh này từ nam phụ lão ấu mỗi người một ký gạo ăn chơi, hoặc nuôicơm được nửa tỉ người nữa trong một tháng ròng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;7 tỉ ký gạo xuất khẩu là mộtcon số đẹp và đáng mừng của các nhà xuất khẩu. nhưng đọc báo thấy mấy tin kiểunhư: &lt;b&gt;&lt;i&gt;đồngbàoRục bị đói, trẻ em nhiều dân tộc thiểu số ăn độn, dân vùng lũ đói ăn, lúa đượcmùa mất giá, nông dân vẫn nợ ngân hàng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;… mới thấy con số 7 tỉ ký gạoxuất khẩu cũng có chút dư vị đắng chát.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi vẫn mong rằng sự giàucó, thực sự giàu có sẽ đến với người nông dân, những người đã làm ra 7 tỉ kýgạo xuất khẩu. Nếu phải trả một cái giá thật cao cho hạt gạo của người nôngdân, để họ trở nên giàu có hơn, cũng vui lòng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-M4yZFzPCQvk/TPY6q2MDseI/AAAAAAAABco/de2ahnrGrwQ/s1600/IMG_1542.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-M4yZFzPCQvk/TPY6q2MDseI/AAAAAAAABco/de2ahnrGrwQ/s640/IMG_1542.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chào mừng trái đất có tròn 7tỉ người, một số lớn khủng khiếp, tôi không biết chính xác nhưng có lẽ chúng tađang là một trong những loài có số lượng cá thể lớn nhất hành tinh này, và nếuxét theo mật độ giả định, thì cũng có thể là đông nhất vũ trụ này. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;7 tỉ cá thể mỗi ngày tiêuthụ bao nhiêu nước sạch, không khí sạch và nhiên liệu hóa thạch và câu hỏi thựcsự là bao lâu nữa thì đến ngày các tài nguyên này sẽ cạn kiệt, các giả định đềukhông quá năm 2100, lúc con số cá thể của chúng ta đạt 10 tỉ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;7 tỉ cá thể, có 25% con sốđó, tức là khoảng 1.8 tỉ người, đang sống trong tình trạng nghèo khó (thu nhậpdưới 2USD/ngày), thiếu thốn lương thực, hoàn toàn không được chăm sóc về y tếvà giáo dục, hoặc đang sống trong tình trạng vô chính phủ, bạo lực, khủng bố vàchiến tranh… và trong đó có không dưới 1 tỉ người sống trong nạn đói triềnmiên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;7 tỉ cá thể, 7 tỉ cuộc đời, 7tỉ ước mơ, 7 tỉ niềm vui và nỗi buồn… nhưng không có đủ 7 tỉ tình yêu, không cóđủ 7 tỉ sự chia sẻ, không có đủ 7 tỉ tâm hồn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-6040781178225640153?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/6040781178225640153/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/oi-suong-nang-ben-bo-ruong-sau.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6040781178225640153'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6040781178225640153'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/11/oi-suong-nang-ben-bo-ruong-sau.html' title='&quot;đội sương nắng bên bờ ruộng sâu&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-64_zrgIZK_0/TPSGyP-SGbI/AAAAAAAABcA/xmrM5Ye46as/s72-c/duong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-8120630248923147529</id><published>2011-10-25T11:52:00.000+08:00</published><updated>2011-10-25T11:54:50.975+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vui'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhạc'/><title type='text'>siêu linh tinh</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;...&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đi câu lại. Thằng em họcứ rủ rê mãi nên tôi đi, sẵn đem cho nó một số cần máy cũ và hướng dẫn nó cáchcâu vì thằng này nó mới sa chân vào con đường nghiện ngập. Mới câu có nửa ngàymà tối về nhắm mắt là thấy cái phao chìm. Có lẽ lại tái nghiện món này sau cảnăm trời cai hẳn. Món câu này thì không tốn tiền lắm, nhưng cực kỳ tốn thờigian và công sức. Hây da, sao mình toàn nghiện ngập thứ gì đâu không.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Không biết mọi người viếtblog có giống tôi không, nghĩa là có một chu kỳ rõ rệt: viết chỉnh chu và khiêmtốn thời gian đầu lúc còn ít người đọc, rồi viết rộ lên hưng phấn lúc có nhiềubạn đọc và comment, sau thời gian chừng 1~2 năm sung mãn thì bỗng dưng…hếtchuyện để viết. Thực ra là chuyện thì vẫn còn nhiều nhưng sự hưng phấn có lẽ đãgiảm nhiều, không vì lý do khách quan gì cả, có lẽ chỉ là thoái&amp;nbsp; hóa tự nhiên thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Giao thừa năm 2000, thờiđiểm chuyển giao thiên niên kỷ, lúc ấy mọi người bàn tán chuyện về sự cố Y2K,đại khái là kho vũ khí hột nhưn của Nga Xô và Mỹ Quốc sẽ tự động kích hoạt khiđồng hồ đếm năm từ số 99 nhảy về 00. Hai kho hột nhưn này mà nổ thì 3/4 thếgiới sẽ đi bán muối.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đêm ấy, chúng tôi tụ tậplại, mua thật nhiều rượu và uống một trận tưng bừng, để rủi có nổ hột nhưn cũngkhông lấy gì hối hận, chết trong lúc sung sướng. Đêm ấy tất nhiên chẳng có gìđặc biệt, ngoại trừ việc chúng tôi say mèm và bên nước Nga thì ông tổng thốngVodka Yeltsin chuyển giao quyền lực cho anh Handsome Putin, nếu có thay đổi thì sau đêm ấychỉ có nước Nga thay đổi mà thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhạc rock, rock’n’roll làmột sản phẩm của văn minh hậu hiện đại. Thực ra nhạc rock có nhiều dòng, nhiềulối chơi, nhiều phong cách… đến nỗi khó có thể nhận biết hết, hình như có giaiđoạn nó trở nên quái dị trong một số phong cách như Death Metal hay HeavyMetal.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi ít nghe Rock, nhưng tôicó thằng em trai mê nhạc Rock, nó là bạn học của bạn Phanxine. Thời sinh viên,em tôi có thành lập một ban nhạc rock và biễu diễn ở sân trường ĐH Kiến Trúc.Tôi nhớ đêm ấy vợ chồng tôi cũng tham dự, tiết mục của em tôi là gần cuối vàbỗng nhiên em tôi đang diễn thì mọi người đánh nhau tưng bừng. Thế là tôi cũngnhảy vào đám loạn đả ấy, đánh tứ tung để bảo vệ thằng em. Sau này bạn Phanxinenói rằng bạn ấy biết tôi từ đêm ấy, vì bạn ấy chính là người tổ chức đêm nhạc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cái tựa “siêu linh tinh” nàyđể hưởng ứng phong trào “siêu” của truyền thông nước nhà. Nước ta thì cái gì chảsiêu, nhỉ. Người mẫu thì siêu mẫu, nước mía thì siêu sạch, bán hàng thì siêukhuyến mãi, bánh xèo thì siêu ngon, bột giặt thì siêu trắng…hàng loạt thứ siêu,thứ gì cũng siêu: siêu mỏng, siêu cánh, siêu thấm, siêu nhanh, siêu đẹp, siêuxe, siêu tốc, siêu rẻ… thậm chí chúng ta đã bão hòa chữ siêu rồi, nay đẳng cấp cólẽ phải là là siêu siêu, đốp bồ siêu…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Và có lẽ truyền thông cũngnên thử đặt vấn đề thêm chữ siêu cho những lĩnh vực khác, ví như siêu thamnhũng, siêu lạc hậu, siêu nghèo, siêu thiếu thốn, siêu vô ý thức, siêu bạo lực,siêu tai nạn, siêu chết đuối, siêu bịnh, siêu ô nhiễm, siêu bẩn… mấy thứ này thì ở ta chắc chắn là siêusiêu, đốp bồ siêu thiệt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-8120630248923147529?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/8120630248923147529/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/sieu-linh-tinh.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8120630248923147529'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8120630248923147529'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/sieu-linh-tinh.html' title='siêu linh tinh'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-8870123249771050694</id><published>2011-10-22T10:44:00.002+08:00</published><updated>2011-10-22T10:45:45.550+08:00</updated><title type='text'>có một thiên thần đã bay lên</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;i&gt;cho bé Duyệt Duyệt&amp;nbsp;(Yue Yue)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;từ nay trần gian xa lắm&lt;br /&gt;từ nay đường tuyền mây trắng&lt;br /&gt;có một thiên thần đã bay lên&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-8870123249771050694?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/8870123249771050694/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/co-mot-thien-than-bay-len.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8870123249771050694'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8870123249771050694'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/co-mot-thien-than-bay-len.html' title='có một thiên thần đã bay lên'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-6660469410377058297</id><published>2011-10-20T12:09:00.001+08:00</published><updated>2011-10-20T14:28:35.747+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>phía sau mặt trời</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Kể chuyện này không biết cónên xếp vào mục chuyện cười không nữa. Chuyện tôi đọc ở đâu đó, nhớ mang mángnên chép lại thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có một phái đoàn của Mỹ đikhảo sát tình hình bất bình đẳng giới ở &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Iraq&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; thời ông Sadam còn làm tổngthống. Bản báo cáo dĩ nhiên là toàn những điều tệ hại, phụ nữ ở đây chẳng cóquyền lợi gì cả, thậm chí còn không được phép ra ngoài một mình. Khi ra đườnghọ phải đi với chồng và phải lủi thủi đi sau ông chồng 10 bước chân.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sau khi quân Mỹ vào &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Iraq&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; được mấynăm thì phái đoàn kia quay trở lại khảo sát, nói chung cũng còn nhiều điều tệhại nhưng tình trạng bất bình đẳng giới đã cải thiện đáng kể. Phụ nữ đi rađường không còn lủi thủi theo chồng nữa mà luôn đi trước chồng mình 10 bướcchân. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Họ hỏi thăm một phụ nữ: Điềugì đã tạo ra sự hoán đổi này. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Câu trả lời thật đơn giản:Mìn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Buổi sáng tôi đi bộ qua mộtcon hẻm yên tĩnh, ở góc hẻm là một hàng nước nhỏ, do một bà lão &amp;nbsp;ngồibán. Bà bán café và nước ngọt. Khách hàng quen thuộc là những người khiếm thị ởmột trung tâm gần đó. Tôi thấy họ ngồi quanh bàn và nói chuyện với nhau, cùngcười đùa, dù mắt họ nhắm nghiền hoặc chỉ có màu trắng. Thỉnh thoảng có vài anhthợ hồ hoặc một chị mua phế liệu cũng ghé uống nước.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đoạn hẻm phình ra gần quánnước của bà lão luôn rất nhiều chim, chim sẻ thôi nhưng chúng rất dạn dĩ. Bầychim sẻ tụ tập ăn lúa trên nền bê tông tạo ra những thanh âm rất vui và nhữngkhách hàng khiếm thị tỏ ra rất thích thú. Lúc nào cũng có lúa trên sàn bêtông và bầy chim sẻ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sáng nay tôi đi sớm, thấy bàlão chủ quán nước đang xúc lúa đổ ra hẻm, bầy chim sẻ háo hức sà xuống, chúngcòn đậu cả lên tay, lên áo bà lão.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có lần hai vợ chồng tôi đinhậu, thường thì gặp đâu uống đấy không toan tính gì, lần ấy thấy trên đường đivề có quán tên Làng Ẩm Thực Hai Lúa mới khai trương rất đông khách nên cũngmuốn thử. Quán sân vườn trông khá rộng, cỡ một cái sân vận động, trang trí kiểumiền tây với các cô phục vụ mặc áo dài nhiều màu sắc trông khá bắt mắt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi dừng xe để bạn vợ xuốngtrước chọn bàn còn mình thì chạy xe đi gửi ở một chỗ khá xa rồi đi bộ quay lại.Khi tôi quay lại tôi được một em tiếp tân duyên dáng chào mời và hỏi tôi xemliệu tôi muốn vào khu áo dài hay vào khu áo dây. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi hơi ngạc nhiên và hỏilại về việc phân khu hơi lạ kỳ này: khu áo dài và khu áo dây. Bạn ấy chỉ tayvào khu sảnh chính với rất đông người ăn uống, đó là khu các em phục vụ mặc áodài nhiều màu. Tôi nhờ bạn ấy cho xem khu áo dây, bạn ấy chỉ qua một luối nhỏhơn, vào một khu vườn yên tĩnh, nhiều chậu cây và hoa lan. Khu này các bạn phụcvụ nữ cũng mặc áo dài, nhưng khá mỏng và không có tay áo, phía trên thân áo chỉlà dây thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chúc mừng Ngày Phụ Nữ Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; 20-10. Chúc mừng tất cả phụ nữ Việt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chúc mừng &lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/2009/10/ba-nguoi-phu-nu-cua-toi.html"&gt;“Ba người phụ nữ của tôi”&lt;/a&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-6660469410377058297?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/6660469410377058297/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/phia-sau-mat-troi.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6660469410377058297'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6660469410377058297'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/phia-sau-mat-troi.html' title='phía sau mặt trời'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-8274047123694181826</id><published>2011-10-18T15:25:00.001+08:00</published><updated>2011-10-18T15:29:37.567+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>không bao giờ anh bó tay</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chúng tôi đang làm một phònggym ở nhà, tận dụng lại khoảnh sân thượng phía trước. Hy vọng đó sẽ là mộtphòng tập thể thao hoàn hảo, gồm dàn tập tạ và bao cát để đấm bốc cho bạn chồngvà máy chạy bộ, máy mát xa cho bạn vợ, có thể có thêm một vài dụng cụ tập tay,tập nhảy dây hoặc lắc vòng… nói chung sẽ là nơi nâng cao thể lực cho gia đình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trước khi làm phòng tập thìchúng tôi có nghiên cứu một số ý kiến về việc nên hay không làm phòng tập ởnhà, đa phần các ý kiến đều cho rằng không nên, nó sẽ nhanh chóng bị bỏ xó vì ởnhà rất có ít động cơ để tập mà lại rất nhiều cám dỗ để bỏ tập, một lý do nữalà tập ở nhà rất thiếu yếu tố bầy đàn, một thứ đặc sản của người Việt ta.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn vợ đã nghiên cứu vàthiết kế phòng tập để khắc phục các yếu tố bất lợi. Bạn ấy muốn một phòng tậpphải độc lập với các phòng khác, được thiết kế đẹp, có viu nhìn ra xung quanhnhưng cũng phải có những tấm gương soi thật lớn (để ngắm body khi tập). Phòngtập còn phải có rèm trang trí kiểu hiện đại, phải có dàn âm thanh với các bảnnhạc được thiết kế riêng cho việc tập luyện… Yếu tố bầy đàn cũng sẽ được giảiquyết bằng thỏa thuận là chúng tôi sẽ tập cùng nhau, ngày 2 lần.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Yếu tố cuối cùng của việctập thể thao trong phòng tập tại nhà là ý chí, một thứ bình thường đối với bạnvợ nhưng đối với tôi nó quá xa xỉ. Để cấy vào và nuôi dưỡng một ý chí cho mình,tôi chẳng biết cách nào hơn là …thề. Và hô khẩu hiệu: “Khỏe để bảo vệ tổ quốc,khỏe để xây dựng đất nước. Khỏe, khỏe, khỏe…”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sáng nay chỗ phòng tập củatôi có mở một bản nhạc mà ngay khi cất lên đã có nhiều bạn trẻ trong phòng tậphát theo, chứng tỏ nó rất thịnh hành và được yêu thích. Tôi nói thật, tôi quá khâmphục tác giả bài hát, quá khâm phục người ca sĩ trình bày và hơn hết thảy, tôingưỡng mộ những người yêu thích bài hát này. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi lọ mọ tìm trên mạng rabài hát, hầu các bạn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/-HbDASs_gB" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/-HbDASs_gB" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/tim_kiem?key=Kh%c3%b4ng+Bao+Gi%e1%bb%9d+B%c3%b3+Tay+2"&gt;Không Bao Giờ Bó Tay 2&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Có lúc buồn anh lặng câm vì câu nói em hỏi anh (girl) sao không cưới em mình đã yêu nhau thật lâu thì tại vì sao anh cứ im không trả lời (boy) tại vì anh có lý do của riêng anh.&lt;br /&gt; Số anh nghèo không thể lo đc cho em luôn ấm êm , anh ko nói ra vì nói ra em buồn hơn hảy hiểu cho anh , anh cũng yêu , anh cũng buồn , là đàn ông anh phải lo lắng cho em.&lt;br /&gt; Đừng buồn đừng hờn anh mà em và hảy cho anh thời gian để chứng minh anh cần em anh sẽ cố gắng anh làm tất cả cũng vì em em đừng suy nghĩ.&lt;br /&gt; Dù là nhọc nhằn ko hề chi và anh sẽ ko bao giờ lui bước dù khó khăn và anh sẽ không bao giờ , không bao giờ anh bỏ em , và anh sẽ ko bao giờ , không bao giờ anh bó tay...........&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;5.&lt;br /&gt;Tôi bận quá, sẽ ít viết, ít còm hơn trước&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: #333333; font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-SFsQBj0Va4w/Tp0pxuSOAUI/AAAAAAAACs4/_sFStHCUXOk/s1600/_MG_5575.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="242" src="http://4.bp.blogspot.com/-SFsQBj0Va4w/Tp0pxuSOAUI/AAAAAAAACs4/_sFStHCUXOk/s400/_MG_5575.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: #333333; font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-8274047123694181826?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/8274047123694181826/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/khong-bao-gio-anh-bo-tay.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8274047123694181826'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8274047123694181826'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/khong-bao-gio-anh-bo-tay.html' title='không bao giờ anh bó tay'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-SFsQBj0Va4w/Tp0pxuSOAUI/AAAAAAAACs4/_sFStHCUXOk/s72-c/_MG_5575.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1220137178005647637</id><published>2011-10-14T23:06:00.000+08:00</published><updated>2011-10-14T23:06:22.157+08:00</updated><title type='text'>Giật tít...mù</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;...&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;Post lại từ blog &lt;a href="http://maithanhhaiddk.blogspot.com/2011/10/ky-nang-giat-tit-cua-bao-chi.html"&gt;Mai Thanh Hải&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;br /&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;Thư giãn cuối tuần&amp;nbsp;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;-Trong Ngày hội của các Phóng viên, Biên tập viên Báo chí, Ban Tổ chức nảy rasáng kiến tổ chức cuộc thi để tìm ra "Thần tượng phóng tin Việt NamIdol".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ điểm đưa ra là cách thi triển công phu phóng tin, với đầu bài cụ thể:"Từ vụ trọng án trong Văn học xưa: Chí Phèo đâm chết Bá Kiến"...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng loạt các anh tài từ rất nhiều cơ quan Báo chí lớn, có truyền thống đã hồhởi tranh tài với đúng những sở trường mà mình đang có. Dưới đây là bản tổnghợp kết quả:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Chuyện anh Chí đâm chết Bá Kiến, có thể "thi triển" các tựa đề:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;- Kinh hoàng vụ sát hại Trưởng thônVũ Đại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Say rượu, đâm chết cán bộ thôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đã tìm được kẻ giết Trưởng thôn làng Vũ Đại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bi kịch làng Vũ Đại: Trưởng thôn bị giết tại nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kẻ giết Trưởng thôn Bá Kiến là người cùng làng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nghi phạm giết Trưởng thôn đã có tiền án&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp;- Trưởng Công an làng Vũ Đại: Chúng tôi đang tiếp tục điều tra.&lt;/i&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Sau đó, có thể khai thác chuyện anh Chí với chị Nở trong vườn chuối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Sốc với hình ảnh giới trẻ công khaitình yêu trong vườn chuối&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có hay không vụ hiếp dâm trong vườn chuối&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;- Vừa ra tù, đã phạm tội hiếp dâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đau lòng người đàn bà dở bị cưỡng bức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chân dung kẻ đồi bại tại làng Vũ Đại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đã xác định được kẻ hiếp dâm chị N.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vụ lạm dụng tình dục ở làng Vũ đại – Công an thôn vào cuộc&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;3. Tiếp tới, chuyển ngay sang các nội dung:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Phát sốt vì bộ ảnh cực "nóng"của Thị Nở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bé Nở "lạ lẫm" trong trang phục tứ thân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở vai trần đi vo gạo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở thổ lộ về mối tình đầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở e ấp bên người "đặc biệt"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở hot với yếm đào bên bờ sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở: Anh ấy không phải là đại gia&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở: Giữa tôi và anh Chí chỉ là mối quan hệ cùng thôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thị Nở: Còn quá sớm để nói về chuyện yêu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;- Lộ ảnh sốc Chí Phèo &amp;amp; Thị Nở trên Facebook&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chí Phèo: Tôi chỉ coi em Nở như em gái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những bóng hồng trong cuộc đời anh Chí&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rộ tin đồn Bá Kiến là người thứ 3&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dàn sao nông dân "kute" làng Vũ Đại cùng chúc mừng cho bé Nở&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xôn xao đoạn ghi âm đêm hẹn hò của chị Nở và anh Chí tại vườn chuối&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chí Phèo &amp;amp; Thị Nở: đẳng cấp chuyện tình Titanic&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;4. Nếu "có tầm nhìn" thì đi ngang sang các đề tài:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Cảnh tỉnh về lối sống buông thả của 1bộ phận thanh niên nông thôn&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;- Nói về vấn nạn lạm dụng tình dục ở nông thôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có hay không việc cần thiết đưa giáo dục giới tính về nông thôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tình trạng thất nghiệp ở nông thôn và các hệ lụy xã hội&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;5. Hoặc xoáy sang các chủ đề hút khách:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Rượu, cháo hành (không thịt) và câuchuyện an toàn tình dục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rượu và chuối xanh: Thần dược của tình yêu !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháo hành có phải là phương pháp phục hồi hữu hiệu sau khi làm chuyện ấy?&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;6. Và cuối cùng là "vét máng":&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;- Làng Vũ Đại ngày ấy và bây giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lật lại Hồ sơ vụ án Chí giết Kiến&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những chuyện chưa kể về anh Chí Phèo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lương y Phạm Thị Hồng nghi ngờ Chí "còn nguyên": Có hay khôngchuyện tình Vườn chuối?..&lt;br /&gt;&lt;!--[if !supportLineBreakNewLine]--&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1220137178005647637?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1220137178005647637/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/giat-titmu.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1220137178005647637'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1220137178005647637'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/giat-titmu.html' title='Giật tít...mù'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-551293555725354233</id><published>2011-10-11T11:13:00.001+08:00</published><updated>2011-10-11T11:17:26.455+08:00</updated><title type='text'>"những kẻ phiêu lưu"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Càng ngày càng có nhiều hoạtđộng kỷ niệm ngày Doanh Nhân Việt Nam (13-10), báo chí cổ động đã nhiều nhưngphải nói công chính thuộc về các công ty sự kiện và một số bác đại gia lắm tiềnđể làm sự kiện, tôn vinh một ngày, của một giới, một nhóm người mà tự thân họđã tôn vinh mình hoặc được tôn vinh nhiều lắm rồi. Người ta thường chúc, mộtlời chúc kiểu: chúc mừng ngày Doanh Nhân Việt Nam, tôi không biết nó mang ýnghĩa gì, họ thật sự mừng điều gì, mừng vì là doanh nhân ư, hay vì sự thành đạt.Vì doanh nhân thì nhiều, nhưng để lên tivi hoặc in sách kề về cuộc đời và sựnghiệp của mình thì chắc không có bao nhiêu người.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi nhận ra, các doanh nhân,dĩ nhiên chỉ là những bậc có thành tựu và vị trí xã hội nhất định, ý tôi làcao, luôn có một mẫu số chung là xuất phát điểm của họ thấp hoặc cực thấp, rồi vượtqua rất nhiều gian nan sóng gió có lúc phải trả giá bằng trắng tay hoặc thậmchí là tù tội nhưng bằng tài trí và sự nỗ lực không mệt mỏi, họ đã có nhữngthành tựu đáng mơ ước.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ít có doanh nhân thành côngnào thừa nhận mình may mắn vì thừa kế của ông bố một gia sản, lấy một cô gáinhà giàu có hoặc gặp thời nhờ trúng đất, trúng trứng (chứng). Cũng ít thấy códoanh nhân nào quá tự đại vỗ ngực xác nhận mọi thành tựu hôm nay đều là côngsức của mình, đa phần họ đều tỏ ý mang ơn mẹ, chồng, vợ, gia đình, bạn bè, cộngsự và nhân viên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hồi mới viết blog, tôi địnhlấy slogan của mình là: “khi không làm thơ thì tôi làm ăn”, tôi định sẽ viếtnhiều về chuyện kinh doanh, vì nói thật, là trên blog tôi là một người “uốngrượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi” nhưng ngoài đời tôi là một doanh nhân, theođúng nghĩa của từ này, chỉ có điều còn thiếu chữ “thành đạt” thôi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một &amp;nbsp;lần nọ, tôi được mời nói chuyện ở một lớp họcdạy kỹ năng quản lý bán hàng, tôi nói với các bạn học viên rằng: việc bán hàngvà giữ được khách hàng cũng đơn giản như việc tán tỉnh bạn gái (trai) của mìnhvậy. Nguyên tắc đầu tiên là mình phải tỏ ra hấp dẫn, nguyên tắc thứ hai là nếumình chưa hấp dẫn trong mắt người này không có nghĩa là mình sẽ không hấp dẫntrong mắt người khác và nguyên tắc cuối cùng là mình phải luôn luôn tỏ ra hấpdẫn kể cả khi không có ai, để còn tự yêu mình nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hình như tôi có nói rồi, tôicó lẽ vẫn thiếu bản chất của một doanh nhân thành đạt, vì tôi chưa bao giờ quantrọng việc kiếm tiền, dù tôi biết kiếm tiền và tự lập từ rất sớm, có lẽ đó làlý do mà tôi chưa giàu, chưa chứ không phải là không.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Người ta thường nghĩ về mộtdoanh nhân bằng một hình ảnh một người đàn ông ăn mặc bảnh bao râu ria nhẵnnhụi (hoặc một phụ nữ xinh đẹp lịch lãm), đi xe riêng hạng sang có tài xế, xàiđồng hồ mắt kính hàng hiệu và những thiết bị hiện đại. Họ thường họp mặt vớinhau, bắt tay và bàn chuyện làm ăn, có thể ở sân golf hoặc ở những bữa tiệcthật sang trọng. ban ngày, họ ngồi trong những văn phòng hoành tráng, đằng saunhững cái bàn làm việc rộng như cái giường và đặt bút ký những hợp đồng kinhtế. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi cũng là doanh nhân màsao mấy chuyện đó, những hình ảnh đó xa xỉ với tôi quá. Tôi thấy trong doanhnhân,những người liều lĩnh và có máu phiêu lưu, bên trong họ là một núi nhữnglo toan không bao giờ ngớt, là một trách nhiệm đối với cuộc đời của hàng trămngười dưới quyền mình, là những bữa cơm ăn không ngon, là những đêm giấc ngủđầy trằn trọc. Chính vì liều lĩnh và có máu phiêu lưu nên họ, những doanh nhân,đã chọn những vất vả và lo toan cho riêng mình, không thể chia sẻ được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tặng các doanh nhân bài hátnày nhân ngày Doanh Nhân Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/q8jGw00mRt" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/q8jGw00mRt" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;P/S: bạn nào quan tâm đếnKhông Gian Đẹp thì xin nói thêm là chúng tôi mới &lt;a href="http://www.khonggiandep.com.vn/news/detail/981/hinh-anh-le-khai-truong-chi-nhanh-kgd-tb.html"&gt;&lt;b&gt;khai trương&lt;/b&gt;&lt;/a&gt; một &lt;a href="http://www.khonggiandep.com.vn/news/detail/969/khai-truong-chi-nhanh-kgd-tan-binh.html"&gt;&lt;b&gt;chi nhánh&lt;/b&gt;&lt;/a&gt; mới,và nhân dịp này có &lt;a href="http://www.khonggiandep.com.vn/news/detail/968/khuyen-mai-thoa-suc-mua-sam.html"&gt;chương trình khuyến mãi&lt;/a&gt; khá hấp dẫn đi kèm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-551293555725354233?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/551293555725354233/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/nhung-ke-phieu-luu.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/551293555725354233'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/551293555725354233'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/nhung-ke-phieu-luu.html' title='&quot;những kẻ phiêu lưu&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-8045632787652385557</id><published>2011-10-10T12:07:00.000+08:00</published><updated>2011-10-10T12:10:08.939+08:00</updated><title type='text'>ở chợ côn trùng</title><content type='html'>&amp;nbsp;...&lt;br /&gt;không biết mọi người sao, tôi thấy nhìn cũng được nhưng bảo ăn thì thôi, em chả, thiếu gì thứ ngon mà phải đi ăn côn trùng, mà giả dụ có không còn thứ gì ăn thì tôi cũng chẳng ăn. Chỉ là post hình cho có lúc bận rộn :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Dế xào hành&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-xLScwSfO-xY/TpJufEGDYnI/AAAAAAAACsA/iUHN1CJjFq0/s1600/IMG_4351.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-xLScwSfO-xY/TpJufEGDYnI/AAAAAAAACsA/iUHN1CJjFq0/s640/IMG_4351.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Con nhái nhồi gia vị&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-PJaMxRz3eaM/TpJuhPmmsvI/AAAAAAAACsE/wpMubzqgjus/s1600/IMG_4352.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-PJaMxRz3eaM/TpJuhPmmsvI/AAAAAAAACsE/wpMubzqgjus/s640/IMG_4352.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Con nhện chiên&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-CZjYVLtQjyQ/TpJujyx-cwI/AAAAAAAACsI/nUOMWSZ9QAA/s1600/IMG_4353.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="436" src="http://4.bp.blogspot.com/-CZjYVLtQjyQ/TpJujyx-cwI/AAAAAAAACsI/nUOMWSZ9QAA/s640/IMG_4353.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Con dế xào&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-G3jzBAoHRCs/TpJum61dFBI/AAAAAAAACsM/yyAkuqHlLD8/s1600/IMG_4354.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-G3jzBAoHRCs/TpJum61dFBI/AAAAAAAACsM/yyAkuqHlLD8/s640/IMG_4354.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Con gián đất&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-agySuZ-PMIw/TpJupA6ngRI/AAAAAAAACsU/XJPUT6izv9I/s1600/IMG_4355.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-agySuZ-PMIw/TpJupA6ngRI/AAAAAAAACsU/XJPUT6izv9I/s640/IMG_4355.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-EcjhT6rCDns/TpJus-9pAMI/AAAAAAAACsc/Eg3KtEdMXo4/s1600/IMG_4358.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-EcjhT6rCDns/TpJus-9pAMI/AAAAAAAACsc/Eg3KtEdMXo4/s640/IMG_4358.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-AH7fDe8e-lo/TpJuq4wd8bI/AAAAAAAACsY/ZFV2vAySxfA/s1600/IMG_4356.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-AH7fDe8e-lo/TpJuq4wd8bI/AAAAAAAACsY/ZFV2vAySxfA/s640/IMG_4356.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;cơm ống tre nướng&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-t9XTsK6ZxfI/TpJuuqPB3eI/AAAAAAAACsg/N1ggUlA_hDE/s1600/IMG_4359.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-t9XTsK6ZxfI/TpJuuqPB3eI/AAAAAAAACsg/N1ggUlA_hDE/s640/IMG_4359.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/--kVgwo7CHao/TpJuw7YU6zI/AAAAAAAACsk/DQ9UwBLAVGo/s1600/IMG_4360.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="410" src="http://2.bp.blogspot.com/--kVgwo7CHao/TpJuw7YU6zI/AAAAAAAACsk/DQ9UwBLAVGo/s640/IMG_4360.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-8045632787652385557?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/8045632787652385557/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/o-cho-con-trung.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8045632787652385557'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8045632787652385557'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/o-cho-con-trung.html' title='ở chợ côn trùng'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-xLScwSfO-xY/TpJufEGDYnI/AAAAAAAACsA/iUHN1CJjFq0/s72-c/IMG_4351.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-6976101964096081818</id><published>2011-10-07T11:28:00.001+08:00</published><updated>2011-10-07T11:32:48.416+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sách'/><title type='text'>"Think Different"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Steve chết – Một cái chếtlừng lẫy hiếm có. Tôi không quá ngưỡng mộ ông, trong cả cuộc đời lẫn sự nghiệp,có lẽ tôi cũng nhận ra ở đâu đó trong cuộc đời nổi tiếng của ông, như mọi cuộcđời nổi tiếng khác, sự cố gắng vượt bậc vào một thời điểm nào đó đã vấp trúngmột cái ngạch may mắn của số phận. Nhưng tôi thương ông vì những cái ngạch củasố phận khi về chiều đã mang màu sắc khác, không lý giải được, nhưng để lại rấtnhiều tiếc nuối. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thích Steve vì một lý dokhác, khá riêng tư, của một người làm thơ: những sản phẩm của ông đều đẹp,trước hết phải đẹp, phải thật sexy, thật quyến rũ. Đó, ngoài việc là những phátminh mang tính đột phá của công nghệ, còn là những thứ mà con người muốn hướngđến, muốn sở hữu: cái đẹp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trong Vượt Lằn Ranh (TheCrossing – Cormac McCarthy), nhân vật chính là một cậu bé mười sáu tuổi, Billy.Billy tìm cách săn đuổi một con sói bí ẩn đã tấn công đàn gia súc của gia đình,cậu tìm mọi cách để bẫy nó, tìm đến cả những bậc thầy về bẫy sói để xin thọgiáo. Đó là một con sói &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Mexico&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;,một con sói cái đang mang thai, dữ tợn và cực kỳ khôn ngoan, nó vượt qua mọicái bẫy, nhưng bằng một linh cảm, một mối liên kết thần giao đặc biệt, Billy đãbẫy được nó. Thay vì giết nó, Billy đã quyết định tìm chỗ băng bó vết thươngcho con sói và một mình một ngựa vượt biên giới, đưa nó về quê hương &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Mexico&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;để sanh nở.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cuộc hành trình của Billy vàcon sói trên đất &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Mexico&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;khá vất vả, nhưng cuối cùng cũng không thành. Họ bị bắt. Billy được tha nhưngcon sói bị bọn thợ săn đem ra làm trò vui, bắt nó chiến đấu với từng cặp chósăn hung dữ. Con sói, dù đang mang thai và bị thương, vẫn kiên cường chiến đấuvà hạ gục từng con chó săn một, nhưng nó cũng đuối sức dần. Billy đi đến mộtquyết định, cậu rút súng bắn chết con sói.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Khi đem con sói đi chôn,Billy đã khóc. Nhưng có lẽ Billy khóc cho một sự giải thoát nhiều hơn một nỗitiếc thương. Đôi khi cái chết là một sự giải thoát.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trong entry trước tôi có nóivề sự ra đi của Lộc, một người bạn, một người anh, một đại ca… tôi viết vộivàng trong lúc quá buồn nên không thể kể hết những kỷ niệm, những vui buồnchúng tôi từng có với nhau, từ những ngày còn nghèo khó vất vả. Vợ chồng tôi đãchạy vào bệnh viện từ khi hay tin và ở với anh cho đến khi anh thành tro bụi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Suốt ba ngày ở bên anh tôiđược chứng kiến nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng tất cả đều dành cho anh tôi nỗitiếc thương. Nhìn từng hàng, từng hàng dễ đến máy ngàn người vào viếng anh vớinhững giọt nước mắt thật lòng ở nhà tang lễ thành phố làm chúng tôi cảm thấyrất ấm lòng. Thầy Tuyền, người thầy, người hiệu trưởng đáng kính cũng ở trọnvẹn suốt ba ngày cuối với anh, mỗi khi nhắc về anh, Thầy lại nói: bây giờ,người như Lộc hiếm lắm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lộc tài giỏi, Lộc siêng năngvà có khả năng tự học phi phàm, Lộc mang nhiều hoài bão lớn, Lộc có một đam mêbất tận trong việc truyền bá kiến thức… nhưng hơn tất cả, Lộc là một người luônyêu mến mọi người, luôn sống cho mọi người và nghĩ cho mọi người. Từ nay, Lộcsẽ thanh thản với mình, trên cõi khác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hình như tôi vừa nói ở trên,đôi khi, cái chết không phải là dấu chấm hết, cũng như Steve, đối với Lộc nó làsự giải thoát. Còn đối với người ở lại, Lộc vẫn sống trong trái tim họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trong Nhạc Đời May Rủi –Paul Auster, chi tiết về việc Jim và Pozzi cùng xây một &amp;nbsp;vách tường đá khổng lồ, từ những ngày đầu tiênvác đá đặt nền móng cho đến những ngày cuối cùng, khi chỉ còn Jim, có lẽ đã gâycho người đọc nhiều cảm xúc. Và hệ quả của cảm xúc, hay ấn tượng, mãnh liệtnhất mà nó đem lại không phải là việc hồi hộp chờ một tình tiết tiếp theo của câuchuyện, đó là việc dừng lại, những suy nghĩ rọi lại về chính cuộc đời của ngườiđọc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi không nhớ đọc ở đâu mộtcâu, rằng: "cuộc đời thật nguy hiểm, tôi chưa thấy ai thoát ra khỏi nó mà sốngsót."&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-6976101964096081818?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/6976101964096081818/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/think-different.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6976101964096081818'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/6976101964096081818'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/10/think-different.html' title='&quot;Think Different&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-436222016779888693</id><published>2011-09-30T13:19:00.000+08:00</published><updated>2011-10-07T11:33:22.446+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><title type='text'>"đời người như gió qua"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh với tôi học chungtrường, trường ĐH Tài Chính Kế Toán (bây giờ là ĐH Kinh Tế), anh học khóa 13,tôi học khóa 17. Anh là người miền tây, Vĩnh Long, học rất giỏi, là cán bộĐoàn, ra trường và được giữ lại trường làm giảng viên, khóa đầu tiên anh đếngiảng là khóa của tôi. Ngay nhiệm kỳ sau đó anh lên làm bí thư Đoàn trường, còntôi vào sinh hoạt trong ban chấp hành với tư cách khách mời. Tôi quen anh từđó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thực ra anh là thầy tôi,nhưng tôi chưa bao giờ gọi anh một tiếng thầy, tôi cũng chưa từng coi anh làthầy, tôi chỉ gọi bằng anh và thực lòng, chúng tôi giống bạn bè nhiều hơn, khinói về anh chúng tôi chỉ gọi tên anh gọn lỏn, không có đại từ phía trước.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&amp;nbsp;Anh hay kể rằng nhà anh nghèo, nghèo lắm. Đậuđại học lần đầu mà anh không đi học, phải đi làm mướn để kiếm tiền phụ nuôi giađình. Đến khi thi đại học lần thứ hai với học bổng toàn phần thì anh mới chịulên Sài Gòn học. Anh vừa đi học vừa đi làm thêm, tự nuôi mình và còn phụ giúpgia đình, nuôi một người em trai ăn học. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh là thầy tôi nhưng tôikhông đến lớp môn của anh, dù đó là môn học chính của khóa và dễ hiểu là tôithi rớt môn đó trong lần thi cuối khóa. Lần thi lại môn đó, tôi uống rượu ngoàicông viên suốt đêm, nằm ngủ luôn đến sáng và bỏ thi. Đến lần thi lại thứ hai,tôi cũng uống rượu suốt đêm, sáng mò lên trường thi thì được biết địa điểm thiđã đổi qua Đồng Khởi. Chạy vội chạy vàng tôi chỉ kịp lấy tờ giấy thi, điền tênmình và ký vào sổ nộp bài.&amp;nbsp;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chúng tôi uống rượu với nhaunhiều lắm, nhiều vô số lần trong suốt khoảng 10 năm. Anh uống rượu rất tốt,chưa bao giờ say, mà có say thì chỉ cần hát vài bài là anh tỉnh lại ngay. Lúcxưa anh thường hay nhậu với tôi và Nhựt, cứ uống quán mỗi người 7 chai bia vàoKaraoke thêm 7 chai mỗi người nữa là về, hầu như tuần nào cũng vậy. Những ngàycũng sinh hoạt Đoàn, những đêm văn nghệ&amp;nbsp;hay những lúc anh lãnh lương thì thể nào cũng phải uống. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh hát khá hay và chuẩn,thuộc nhiều nhạc và rất thích trình diễn, nhưng anh cũng rất thích nghe ngườikhác hát. Nếu nhậu vào thế nào anh cũng yêu cầu tôi hát bản Phôi Pha hoặc bảnMột Ngày Như Mọi Ngày của Sơn. Chúng tôi uống với nhau từ khi anh ở căn gác trọnhỏ xíu trên bờ kinh Nhiêu Lộc cho đến khi anh mua một căn hộ chung cư cũ trênđường Trần Huy Liệu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một lần, trường tổ chức mộtcuộc thi tiếng hát sinh viên, tôi ngồi cạnh anh ở hàng ghế ban tổ chức, hìnhnhư lần ấy có cả bạn Quốc Đại, bây giờ là ca sĩ cũng tham dự. Hôm ấy có một côbé học cùng khóa với bạn Thắm lên hát một bài rất trẻ trung, hình như bài MưaNgâu thì phải. Đó là một cô bé khá xinh, tôi nhớ cô bé ấy đội một chiếc mũ bêrê màu đỏ và mặc một chiếc váy cũng màu màu đỏ. Anh tỏ ra rất thích cô bé, anhlắc lư người theo điệu nhạc. Cô bé đó sau này là vợ của anh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lúc tôi xuống Cần Thơ làm,cuối tuần lên Sài Gòn thăm người yêu lại ghé nhậu với anh, anh nói Phú đừng làmkế toán nữa, hèn người lắm, thôi qua công ty chỗ anh đang làm partime làm đi,đổi sang làm kinh doanh xem sao. Vậy là tôi thành đồng nghiệp của anh, bước vàomột công ty nước ngoài với một chân chạy việc vặt nhưng chỉ sau một thời gianthì tôi làm giám đốc kinh doanh còn anh là kế toán trưởng, bộ ba ban giám đốccông ty có một anh giám đốc tổng vụ nữa, vậy là chúng tôi lại uống với nhaunhiều hơn. Tôi ngủ rất nhiều đêm ở nhà anh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh điển hình là người miềntây: rộng rãi, phóng khoáng nhưng cũng rất khí khái, anh không làm việc gì tráivới lương tâm, anh không biết bắt tay tranh thủ những mối quan hệ, anh khôngbiết chạy vạy với ai cả, anh sống với người khác bằng tình nghĩa và anh chỉ đidạy, đi làm rồi nhận đúng thu nhập từ công sức của mình. Và anh bỏ công sức rarất nhiều, chúng tôi hay nói với nhau là anh làm nhiều quá. Sau này anh còn đi dạyở 2 trường đại học khác nữa, hầu như thời gian của anh còn lại rất ít. Chúngtôi gặp nhau thưa dần.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh là người con hiếu thảo,là một niềm tự hào trong gia đình lớn của mình. Trong gia đình nhỏ, anh là mộtngười chồng tốt của một cô vợ hiền, một người cha đáng kính của hai đứa trẻ kháukhỉnh mà đứa lớn mới chỉ có mười một tuổi. Anh luôn nhận được sự yêu thương củanhiều bạn bè, nhiều đồng nghiệp trong trường, trong công ty, còn thứ vừa bạnvừa đàn em như tôi anh cũng có hằng hà sa số.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Anh là Tiến Sĩ Nguyễn ThếLộc, một giảng viên đại học mới ngoài 40 tuổi, một con người đạo đức và tàinăng, một người anh tình nghĩa của chúng tôi. Vậy mà hôm nay anh bỏ chúng tôira đi. Anh bị đột quị trên đường đi dạy về đêm qua trong khi đi xe máy, lúc chỉcòn cách nhà 500m. Bạn Thắm khóc như mưa từ lúc hay tin đến lúc vào nhận anhtrong nhà xác, khóc cùng với mẹ anh với vợ anh. Tôi vẫn không thể nghĩ rằng đâylà sự thật. Tôi vẫn không tin rằng anh đã ngã xuống. Mọi thứ anh làm đều đúng,đều trọn vẹn tình nghĩa, đều có kế hoạch, anh không thể đơn giản là ngã xuốngnhư thế được.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đau lòng tôi quá.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Lộc ơi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-436222016779888693?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/436222016779888693/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/oi-nguoi-nhu-gio-qua.html#comment-form' title='84 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/436222016779888693'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/436222016779888693'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/oi-nguoi-nhu-gio-qua.html' title='&quot;đời người như gió qua&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>84</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-2746155858885521054</id><published>2011-09-29T14:11:00.000+08:00</published><updated>2011-10-07T11:33:41.999+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>"...và ta đã làm chi đời ta?"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Báo chí đang xôn xao vụ táidiễn đua xe và các phát biểu mạnh mẽ về việc kiên quyết dẹp nạn đua xe. Tôithật hãi cái món này và thật không nghĩ rằng có người lại thích nó. Vì là mộtpost thật thà nên tôi kể luôn là tôi cũng có thời gian đi đua xe, bão đêm, đibắn, đi lướt… bất cứ thứ gì các bạn đặt tên cho cái màn ngu xuẩn là rủ nhau chạyxe hết ga, lạng lách ngoài đường. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xưa tôi có thằng bạn tênSơn, Sơn Ròm, nó có một chiếc 67 gác máy 90cc, đôn zên, xoáy nòng, cưa pô… đủmón, sở thích của bạn này thì nhiều nhưng sở ghét thì chỉ có một: ghét thấythằng nào chạy xe trước mặt. Tôi chơi với bạn này một thời gian, đêm nào cũngđi bão, vãi cả linh hồn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi thấy xử đám đua xe nàycũng dễ, hơi đâu mà xua mấy trăm quân đi lùa bắt như bắt dế, không hay chút nào. Tôi đềxuất thế này: chỗ nào có tổ chức đua xe máy thì ta xả cửa cho xe ben, xecontainer chạy đêm. Bảo đảm vài đêm là tiệt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn nào đang là sinh viênkhoa sử hoặc nghiên cứu sinh khoa sử mà cần tài liệu nghiên cứu về lịch sử cậnhiện đại của Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;và thế giớithì tôi khuyên nên tham khảo sách giáo khoa lịch sử lớp 5, một tàiliệu khá hoành tráng. Chỉ trong một bài học đã tóm lược khoảng 30 năm lịch sửvới một bức tranh toàn cảnh đầy đủ các biến cố, các xung đột quyền lợi, các xuhướng chính trị…&amp;nbsp; thậm chí cả đến các thông tin lĩnh vực kinh tế, văn hóa và tôn giáo cũng được tham chiếu khá hoàn chỉnh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi vẫn nghĩ rằng học sinhViệt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;ta nếu mà hiểu hết được tất cả những gì các em học trong chương trình thì cókhi các em là những học sinh giỏi nhất thế giới. Nhưng điều đó có lẽ là khôngđúng, vì thực sự chẳng có mấy học sinh hiểu mình đang học gì. Đã từ lâu ở Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;mất khái niệm học-hiểu, chỉ còn là học–thuộc, học–thi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lâu rồi, tôi có coi một showhài, của Thanh Bach và Xuân Hương thì phải. Tôi không nhớ chi tiết, đại khái cómột phụ huynh phát biểu tại ngày hội khai trường rằng: các em cứ học tàn tàn,rồi thi tàn tàn, rồi ra trường tàn tàn, đi làm tàn tàn và trở thành một côngdân tàn tàn trong một đất nước tàn tàn. Tôi nhớ chữ tàn tàn được nâng giọng vềcuối, rất chua chát.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhân nói chuyện “tàn tàn”tôi mới cám cảnh các bác lái xe ô tô tốc độ chậm, nhất là các bác “lái mới”hoặc giới chị em. Đường đông mà chậm thì càng chậm hơn do bị xe máy chèn ép,còn đường cao tốc thì thật khổ với các bác, đường cho phép 100 mà các bác cừtàn tàn 60~70 thì đến khốn nạn cả đàn xe đi sau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi cho rằng tác phong chậm,đi chậm, suy nghĩ chậm, phản ứng chậm không phải do giới tính, độ tuổi hay tìnhtrạng sức khỏe, tôi cho rằng đó là do thói quen, thói quen hình thành nhâncách. Một người chậm một chút thì tám mươi mấy triệu người cộng lại đã làm tốcđộ phát triển nước ta còn lâu mới sánh bằng các cường quốc năm châu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Các phim kinh dị càng lúccàng hút khách, đủ thứ đề tài kinh dị, từ hồn ma, thây ma cho đến ma ca rồng,phù thủy…Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;ta tuy chậm vẫn đương chen chân vào thị trường phim kinh dị, gần đây hình nhưlà “bóng ma học đường” thì phải.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Mọi thứ vốn đã kinh dị naycàng kinh dị hơn. Bác nào đi nhà sách khắc biết, kệ sách kinh dị bây giờ bỏ xatiểu thuyết kinh điển và đạp sập tủ sách dạy làm người từ lâu, còn mấy cuốn NewMoon thì bán chạy phải biết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sách cho trẻ em cũng ăn theophong trào kinh dị, gần đây tôi thật sai lầm khi mua cuốn Malice cho bạn Hà Thivà sau khi đọc xong bạn ấy quyết định sẽ không bao giờ ngủ một mình nữa. Cácsân khấu kịch cũng được mùa kinh dị không kém, các vở kịch nghe tên đã rùngrợn: Người Vợ Ma, Căn hộ 404, Hợp đồng máu, Oan hồn…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sáng tôi đi ngang qua mộtphiên xử di động của tòa án quận được dựng rạp ở một cái chợ, băng rôn cờ phướnrực trời, biểu ngữ chăng ngang dòng chữ đỏ rực “Xét xử di động tội “Giết người”và “Cố ý gây thương tích”. Có lẽ chỉ còn ở nước ta mới còn hình thức đã chémlại còn bêu đầu như thế này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-2746155858885521054?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/2746155858885521054/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/va-ta-lam-chi-oi-ta.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2746155858885521054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2746155858885521054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/va-ta-lam-chi-oi-ta.html' title='&quot;...và ta đã làm chi đời ta?&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-4980456031165198260</id><published>2011-09-23T11:05:00.001+08:00</published><updated>2011-10-07T11:33:58.003+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ăn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><title type='text'>mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện...mì</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dạo này tôi bận quá nên bàivở chậm, trả lời comment chậm và cũng ít đi comment các nhà khác, xin các thíchủ đại xá, đại xá.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Người Việt ta chắc hiếmngười chưa từng ăn mì gói nhỉ, có hãng mì nào đó từng nói là một năm phục vụdân ta hơn 2 tỉ gói mì kìa. Vâng, nghèo thì ăn mì gói cho nó sang, vội vội vàngvàng thì làm gói mì cho nó nhanh, còn đi loanh quanh mà có gói mì cũng tiện.Sinh viên mì gói, công nhân gói mì, còn mà tương trợ đồng bào lũ lụt cũng khônggì tiện bằng mì gói…cả một đất nước mì gói, cả một thế hệ gói mì.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi ăn mì gói thuộc hàng caothủ, thời nghèo đói, có một tháng nọ tôi chỉ còn có 90 ngàn đồng mà phải sốnghết một tháng nên tôi dùng tiền ấy mua đúng một trăm gói mì giấy hiệu hai contôm, ăn một tháng ròng rã. Tới bây giờ tôi vẫn ăn mì gói, cũng chỉ loại rẻtiền, gấu đỏ hoặc miliket, colusa là được, hầu như ngày nào tôi cũng làm góimì, khi thì sáng khi thì trưa, nhưng hầu hết là buổi tối.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi làm gì cũng cẩu thả, nửavời và thiếu tính toán nhưng riêng những việc gì phục vụ cho sự ăn thì tôi kỹlưỡng, chu đáo và cầu toàn vô cùng, nhất là nấu mì. Hôm nay sẽ trình bày cáchđể nấu mì gói, chuyện mà ai cũng làm được, nhưng ít ai chịu làm cho đàng hoàng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nấu mì gói thì có lẽ là việcđơn giản nhất của việc nấu nướng, có thể còn đơn giản hơn cả chiên trứng vàluộc rau muống. Có lẽ vì nó quá đơn giản nên ta thường chỉ trụng gói mì vàonước sôi và dùng thôi. Theo tôi, làm như vậy thiệt là thiếu tôn trọng bản thânquá, nấu mì cũng cần phải thật ngon mới thưởng thức được một bữa ăn, dù chỉ làtạm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đầu tiên là đong nước, nếuchưa quen mắt thì tốt nhất bạn nên dùng chính cái tô đựng mì để đong một tônước lọc cho vào nồi nấu.&amp;nbsp; Nước dùng đểnấu mì thì tốt nhất vẫn là nước dùng bằng xương heo, chỉ cần một muỗng canh phavào cộng thêm 1~2 miếng xương nạc là đủ. Nhà tôi thường có nồi nước dùng xươngheo, loại xương cốt lết nạc hoặc sườn non, cứ làm sẵn một nồi để trong tủ lạnh,khi nào nấu mì thì lấy ra dùng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nếu bạn không có nước dùngnày thì tôi có thể đề nghị một số cách khác, ví dụ như xúc xích heo thái mỏngnấu chung với nước. Hoặc nếu bạn thích màu mè thì chỉ cần có trái cà chua làổn, một muỗng café dầu hào nấu với một trái cà chua sẽ cho ra một món nước dùnghấp dẫn lắm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Rau để nấu mì thì tốt nhấtvẫn là Cải Cúc hoặc Cải Ngọt, nhưng nếu không có màu xanh thì một chút giá hoặcvài lát hành tây cũng ổn, miễn là có chút thực vật vào là được. Có thể thiếurau nhưng nấu mì nhất định phải có hành ngò. Củ hành thì bạn đập dập, xắtnhuyễn rồi bỏ vào nấu chung với nước dùng, còn lá hành và ngò thì bạn xắt lớnđộ một phân, rải lên trên tô mì cho màu xanh thật đậm đà, hấp dẫn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn nên nêm nước dùng chovừa miệng trước khi ăn, tôi thường cho tiêu và ba lát ớt xắt vào nước dùngtrong khoảng 15 giây trước khi nước sôi sau đó thì không nêm tiêu hoặc ớt nữa,bạn thử đi, món nước dùng sẽ rất khác. Bạn chỉ nên cho rau vào sau khi đã nêm nếm và nước đã sôi hẳn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có hai cách để nấu mì, nếubạn muốn sợi mì dai và không bị nở thì bạn nên thả gói mì vào nước đang sôi vàgiữ cho nước sôi thêm khoảng 3 phút nữa rồi trút tất cả ra tô. Còn tôi, tôithích sợi mì mềm và nở hết cỡ nên tôi để sẵn gói mì trong tô với hành ngò ởtrên sau đó chế nước sôi chậm chậm vào cho ngập gói mì rồi dùng một cái dĩa đậylại cho đến khi mì chín hẳn. À, mà tô hoặc dĩa nên chỉ dùng loại bằng sứ mỏng,màu men phải thật trắng nhé, như vậy sẽ ngon mắt hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dân di câu như tôi là thườngxuyên ăn mì gói, tôi có nhiều cách để nấu mì khác nữa, ví như nấu mì với mựctươi khi đi Côn Đảo, nấu mì với Tôm Đất trong đêm rừng Cần Giờ hoặc nấu mì vớitrứng cút đánh nổi, chiên vàng và cắt lát mỏng ở thượng nguồn sông Đồng Nai…gói mì lúc ấy thịnh soạn và ngon miệng hơn bao giờ hết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi cũng thích làm mì xào,không nhất thiết phải mua đúng loại mì xào, bất cứ mì nào cũng được. Tôi giãmột chén nước mắm chua ngọt thật ngon (hoặc nước tương với đường, tỏi, ớt nếubạn không thích nước mắm), múc 1~2 muỗng ra rồi trộn với mì đã được trụng nướcsôi cho chín để làm một dĩa mì xào. Chậc, nhắc đến còn ròng ròng ham muốn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cũng chỉ là nấu mì, nếuthành tâm và đam mê một chút, bạn sẽ có một món ăn ngon miệng và ngon mắt,không ngán, có thể ăn mỗi ngày vào bất cứ bữa nào và có thể ăn ở bất cứ đâu.&amp;nbsp;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-4980456031165198260?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/4980456031165198260/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/minh-noi-chuyen-gi-khi-minh-noi.html#comment-form' title='27 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4980456031165198260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4980456031165198260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/minh-noi-chuyen-gi-khi-minh-noi.html' title='mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện...mì'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>27</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-710640746456722296</id><published>2011-09-22T12:17:00.000+08:00</published><updated>2011-09-22T12:18:34.192+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con gái'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>I want nobody nobody, but you...</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-WM7jpdlG1Xs/Tnq1xBt-9KI/AAAAAAAACqg/KM5WRfKJGBA/s1600/_MG_5749.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="440" src="http://4.bp.blogspot.com/-WM7jpdlG1Xs/Tnq1xBt-9KI/AAAAAAAACqg/KM5WRfKJGBA/s640/_MG_5749.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-DXO75WxUdco/Tnq0o9StmqI/AAAAAAAACqQ/O2WRhHf51x0/s1600/_MG_5615.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-DXO75WxUdco/Tnq0o9StmqI/AAAAAAAACqQ/O2WRhHf51x0/s640/_MG_5615.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-GYGs0vqU5Qs/Tnq0iQMhM-I/AAAAAAAACqM/jeYvrazzbkc/s1600/_MG_5655.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-GYGs0vqU5Qs/Tnq0iQMhM-I/AAAAAAAACqM/jeYvrazzbkc/s640/_MG_5655.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-8SvmNFF1w58/Tnq1aqZeDbI/AAAAAAAACqc/3HubYzGPhZk/s1600/_MG_5725.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-8SvmNFF1w58/Tnq1aqZeDbI/AAAAAAAACqc/3HubYzGPhZk/s640/_MG_5725.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/--ilwJChW_00/Tnq08KbqtBI/AAAAAAAACqY/dNoX5LZnMVk/s1600/_MG_5687.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/--ilwJChW_00/Tnq08KbqtBI/AAAAAAAACqY/dNoX5LZnMVk/s640/_MG_5687.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-pQfbWIn0yTY/Tnqz3l3fzuI/AAAAAAAACqI/u4noNIbwHbc/s1600/_MG_5846.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-pQfbWIn0yTY/Tnqz3l3fzuI/AAAAAAAACqI/u4noNIbwHbc/s640/_MG_5846.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-V-ds7ei72x4/Tnqz2ddHEKI/AAAAAAAACqE/PTgKOvgRknw/s1600/_MG_5833.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-V-ds7ei72x4/Tnqz2ddHEKI/AAAAAAAACqE/PTgKOvgRknw/s640/_MG_5833.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-IFP2zodCEjA/TnqzwO28UNI/AAAAAAAACp0/IPtAupfZosI/s1600/_MG_5769.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-IFP2zodCEjA/TnqzwO28UNI/AAAAAAAACp0/IPtAupfZosI/s640/_MG_5769.jpg" width="416" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-8zrj78WOyw8/TnqzxvIQK6I/AAAAAAAACp4/fJzTPBfzHQQ/s1600/_MG_5774.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-8zrj78WOyw8/TnqzxvIQK6I/AAAAAAAACp4/fJzTPBfzHQQ/s640/_MG_5774.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-UkNiq8vvHWU/TnqzzcWclVI/AAAAAAAACp8/tfecMEZ3Ayg/s1600/_MG_5785.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-UkNiq8vvHWU/TnqzzcWclVI/AAAAAAAACp8/tfecMEZ3Ayg/s640/_MG_5785.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-iBTqaagTEj4/Tnqz1Afp5EI/AAAAAAAACqA/Sn7NGRYEOOo/s1600/_MG_5797.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-iBTqaagTEj4/Tnqz1Afp5EI/AAAAAAAACqA/Sn7NGRYEOOo/s640/_MG_5797.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-710640746456722296?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/710640746456722296/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/i-want-nobody-nobody-but-you.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/710640746456722296'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/710640746456722296'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/i-want-nobody-nobody-but-you.html' title='I want nobody nobody, but you...'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-WM7jpdlG1Xs/Tnq1xBt-9KI/AAAAAAAACqg/KM5WRfKJGBA/s72-c/_MG_5749.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-468984269359768235</id><published>2011-09-18T21:21:00.001+08:00</published><updated>2011-09-22T12:18:01.283+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><title type='text'>mẻ lưới</title><content type='html'>12h trưa - trời nắng như đổ lửa - biển vắng, chỉ có sóng và đá.&lt;br /&gt;một người đàn ông đi cùng một đứa con trai nhỏ,&lt;br /&gt;đứa bé chơi trên bờ, còn anh chỉ đứng quan sát mặt nước&lt;br /&gt;cú tung chài thật hòan hảo, chính xác, đón đầu đàn cá đối&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-0lpWLINrneA/TnXvZ1XtQBI/AAAAAAAACpM/cqs36VqDhJM/s1600/_MG_5703.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-0lpWLINrneA/TnXvZ1XtQBI/AAAAAAAACpM/cqs36VqDhJM/s640/_MG_5703.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-44ZYq829mVE/TnXvLIHsVVI/AAAAAAAACo0/-8dOEsdFvUQ/s1600/_MG_5689.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-44ZYq829mVE/TnXvLIHsVVI/AAAAAAAACo0/-8dOEsdFvUQ/s640/_MG_5689.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-GPS9_eoHvNQ/TnXvNLD92KI/AAAAAAAACo4/fYRh-e-0fFU/s1600/_MG_5692.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="360" src="http://2.bp.blogspot.com/-GPS9_eoHvNQ/TnXvNLD92KI/AAAAAAAACo4/fYRh-e-0fFU/s640/_MG_5692.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-sUHY9oSlSK8/TnXvOywNCOI/AAAAAAAACo8/jpOTcEJfAxk/s1600/_MG_5693.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-sUHY9oSlSK8/TnXvOywNCOI/AAAAAAAACo8/jpOTcEJfAxk/s640/_MG_5693.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-YdORfEqor60/TnXvRJATkQI/AAAAAAAACpA/2ICCq7SbMVg/s1600/_MG_5698.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-YdORfEqor60/TnXvRJATkQI/AAAAAAAACpA/2ICCq7SbMVg/s640/_MG_5698.jpg" width="440" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-ERYKvasaG84/TnXvUlWEOmI/AAAAAAAACpE/DOER49thxms/s1600/_MG_5699.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-ERYKvasaG84/TnXvUlWEOmI/AAAAAAAACpE/DOER49thxms/s640/_MG_5699.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-dmLCKrSlABI/TnXvXMNUzvI/AAAAAAAACpI/_ifrrcW0R0U/s1600/_MG_5701.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-dmLCKrSlABI/TnXvXMNUzvI/AAAAAAAACpI/_ifrrcW0R0U/s640/_MG_5701.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-468984269359768235?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/468984269359768235/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/me-luoi.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/468984269359768235'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/468984269359768235'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/me-luoi.html' title='mẻ lưới'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-0lpWLINrneA/TnXvZ1XtQBI/AAAAAAAACpM/cqs36VqDhJM/s72-c/_MG_5703.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-4297576012391109980</id><published>2011-09-14T15:09:00.003+08:00</published><updated>2011-09-14T15:38:00.718+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phim'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Công ty'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>Vượt Lằn Ranh</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.&lt;br /&gt;Hổm rày viết nghiêm túc quá, vì dạo này blog nhiều người đọc nên cứ định nhảm cái gì rồi đắn đo lại thôi.&amp;nbsp;Mà nhảm có cái hay của nhảm, một cách cá nhân mà nói, đôi khi nói linh tinh lang tang vậy mà giải phóng được rất nhiều những tù nhân ý nghĩ, bọn ấy không hiểu sao cứ luôn muốn lẻn ra ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, nói chuyện tù nhân mới nhớ rằng dạo này thằng Luyện nó qua mặt anh Châu nhà mình, trên Google gõ "Lê Văn Luyện" nó ra những 8.7 triệu&amp;nbsp;kết quả, trong khi anh Châu chỉ dừng lại ở 7.9 triệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà nhắc đến anh Châu lại muốn thông báo ké với 5Xu rằng &lt;a href="http://ngobaochau.wordpress.com/"&gt;Chùa Toán&lt;/a&gt; mở cửa trở lại, Hòa Thượng tái xuất, tuy không có chế độ còm hay like gì nhưng có còn hơn không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: inherit;"&gt;2.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: inherit;"&gt;Tôi đọc xong&amp;nbsp;Vượt Lằn Ranh&amp;nbsp;(The Crossing) của Cormac McCarthy, ông này mà kiếm trên Google &amp;nbsp;(bản int'l) thì con thua xa thằng Luyện, chỉ chừng chưa tới 4 triệu, tôi đọc vì ông là tác giả của The Road và No Country for Old Men, hai tác phẩm kia thì tôi chỉ coi phim. The Crossing quả là hơi nặng đô, tôi vật vã những 3 đêm mới tiêu hóa xong cuốn sách, và trong giấc mơ một tuần sau đó, tôi một mình với&amp;nbsp;&lt;/span&gt;một &amp;nbsp;khẩu súng trường,&amp;nbsp;lang thang qua đất Mexico trên lưng một con ngựa chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói đến ngựa chiến mới nhớ là tôi rất cảm kích các chú ngựa đóng phim nhất là các phim chiến tranh, hành động, có thể là các chú ấy bị buộc phải đóng phim. Mỗi lần coi cảnh các chú ngựa bị ngã trong phim là tôi lại thấy nhói lên niềm thương cảm tột độ, dĩ nhiên là chỉ đối với chú ngựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.&lt;br /&gt;Nhân nói về đề tài chiến tranh, hay cụ thể hơn là tâm lý hậu chiến, thì "Nỗi Buồn Chiến Tranh" của Bảo Ninh vẫn là tác phẩm văn học xuất sắc nhất của Việt Nam ta. Không có ở đó những anh hùng, những chiến công, những lý tưởng cao đẹp... không hề có, chiến tranh là một căn bệnh, một bệnh dịch lớn nhất và khủng khiếp nhất mà con người là nạn nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tôi có đọc cuốn này, sau này thấy bản tái bản đẹp quá, vật vã xin mãi chả ai cho đành bấm bụng mua một cuốn, đắt vãi. Đọc vèo phát hết, nhưng phải nói là đáng tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.&lt;br /&gt;Lỡ viết theo lối dây dưa này thì viết luôn, thứ đáng tiền nhất mà tôi mua trong tuần vừa qua là một bộ "chăn-ra-gối", viết theo lối cửa hàng, để tặng bạn Hà Thi nhân sinh nhật bạn ấy. Mèn ơi, màu sắc hấp dẫn, vải êm ái, căng mịn màng... nhất là cái chăn, đắp vào cứ như đang nằm trong mây, ngủ thì ôi thôi, cứ tưởng như đang chu du tiên cảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chu du tiên cảnh thì dạo gần đây tôi được rủ rê hơi bị nhiều, một bạn trên FB rủ đi Tây Bắc "uống rượu táo mèo, bẫy con chim ngói và ăn mừng cơm mới với đồng bào", còn hẹn với nhà báo Bố Cu Hưng và Luật Sư GoldMund cùng "ngược đường Trường Sơn, vừa đi vừa uống rượu vừa đọc thơ"... nghe chỉ muốn bỏ nhà theo tiếng gọi giang hồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5.&lt;br /&gt;Nhân nhắc tới uống rượu mới nhớ là vừa say một bữa, uống để chia tay một đàn em thân tín và sắp tới lại chuẩn bị chia tay thêm một bạn nữa. Những bạn này theo tôi từ những ngày chân ướt chân ráo ra thương trường, cùng chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ suốt 5 năm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ty đã lớn mạnh hơn trước rất nhiều, đã mở ra nhiều chi nhánh và tôi cần có người để quản lý các chi nhánh đó, chia tay nhưng không buồn mà trái lại, rất vui. Cảm động. Các bạn đã thề rằng cho dù cuộc đời có thế nào thì các bạn vẫn luôn là những "thằng em anh Phú". Cảm động nhất câu đó, dù anh Phú cũng tầm thường thôi mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-4297576012391109980?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/4297576012391109980/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/nham-tro-lai.html#comment-form' title='20 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4297576012391109980'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4297576012391109980'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/nham-tro-lai.html' title='Vượt Lằn Ranh'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>20</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-7346732602829255786</id><published>2011-09-08T13:32:00.000+08:00</published><updated>2011-09-08T13:37:05.269+08:00</updated><title type='text'>chuyện nhỏ ở Sài Gòn (4)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hẻm chật, lại đông đúc, chủyếu là dân lao động, nhà lụp xụp san sát. Có một đoạn giữa hẻm phình ra, rộnghơn mấy chỗ khác được chiếm dụng làm một cái quán phở nhỏ. Chủ quán là ba mẹcon, chính xác là bà ngoại, mẹ và đứa con gái trạc mười lăm mười sáu tuổi, haingười lớn đều bị chồng bỏ theo vợ bé, chuyện đó cả hẻm ai cũng biết. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Quán phở rất đông khách,nhất là buổi sáng trước giờ đi làm và buổi chiều tối, chủ yếu là bưng đến tậnnhà cho khách nhưng cũng có khi khách đến bàn ngồi, có lẽ là để có dịp nóichuyện với chủ quán, vốn rất sởi lởi và hay chuyện. Quán chỉ có hai bàn, đượcgọi tên là bàn số Ba và bàn số Sáu, hỏi bà chủ sao đặt kỳ vậy, bả cười lớn: vậycho nó xôm. Buổi tối nghe bà chủ nói chuyện sang sảng, thỉnh thoảng lại hét côcon gái: tái bàn Ba nè, hoặc gân bàn Sáu sao chưa bưng…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Khoảng sau 10 giờ đêm thìquán mới thực sự đông, lúc này nồi phở đã cạn, thịt bánh cũng đã hết, chỉ cònchút nước lèo, xí quách. Lúc này khách ăn phở đã vắng, chỉ còn khách đến nóichuyện, đây là những khách hàng đặc biệt, hầu hết họ đều được ăn miễn phí. Cóngười bưng tô cơm nguội ra xin chan chút nước lèo ngồi ăn, có người ngồi gặm xíquách hoặc ăn mấy miếng gân còn dư chấm với tương đen. Đó là những phụ nữ bánhàng đêm về, vài chị công nhân vệ sinh, mấy bà già bán vé số… họ xúm vào ănuống, chuyện trò rồi cùng phụ chị chủ quán dọn dẹp, rửa tô, chùi nồi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Những người khách đặc biệtấy, họ kể cho bà chủ quán nghe chuyện này chuyện nọ, chuyện của họ hoặc chuyệnhọ thấy trên đường. Thỉnh thoảng thấy bà cười ha hả, có lúc thì ngậm ngùi, đôilúc chưa nghe dứt chuyện đã chửi ỏm tỏi: ĐM, thằng đó gặp tao hả, chết mẹ nó…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Bạn Thắm thỉnh thoảng vẫn đitaxi, thường chỉ đi đoạn ngắn, sau đây là hai chuyện liên quan đến taxi mà bạnThắm góp vô.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện 1: &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lên xe gặp bác tài lớn tuổi,chào hỏi, kể chuyện rôm rả. Bác tài hỏi coi Thúy Nga không, để tui mở coi, đĩamới nè, đĩa gốc luôn đó. Hỏi sao bác có đĩa gốc. Kể rằng hổi nãy có bốn đứa nhỏmướn xe đi chơi, mấy đứa thiệt là dễ thương, đưa cái đĩa DVD gốc mở nhạc coi.Đi một vòng hết 205 ngàn, tụi nó đưa 250 ngàn luôn, lại còn cảm ơn bác tài vàtặng lại cái đĩa. Kết luận: nghề này cực khổ lắm, thỉnh thoảng gặp khách dễthương cũng an ủi phần nào.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xe đến nơi, chỉ có 30 ngànnhưng bạn Thắm chỉ còn 20 ngàn lẻ. bạn Thắm loay hoay định đi tìm chỗ đổi tiềnthì bác tài nói: thôi đưa hai chục được rồi cô, coi như mấy đứa nhỏ hồi nãy phụcô chỗ còn thiếu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện 2:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một hôm bạn Thắm đi chợ giữatrưa, ra đến chợ và chọn hàng xong thì mới nhớ là mình quên mang tiền. Khó xửvì hàng thì cần mua gấp mà chả lẽ lại phải quay lại công ty lấy tiền vì mónhàng cũng không lớn. Bạn Thắm bước ra đường, vẫy một chiếc taxi và nói với báctài: anh có thể cho em mượn tiền trả tiền đồ rồi lát chở em về lấy tiền luônthể. Bác tài vui vẻ móc ví được hơn hai trăm đưa cho bạn Thắm. Bạn Thắm cầmtiền bước vô chợ mà cứ thắc mắc sao anh tài xế lại dễ tin người thế nhỉ. Rủingười ta lừa ảnh thì sao&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lúc ra, lên xe hỏi anh tàixế có sợ tui lừa lấy hết tiền không. Anh chỉ cười. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có một con đường nhỏ, hơixuôi dốc, thường khá vắng nhưng lại nối hai con đường tấp nập ở trung tâm thànhphố, nơi được mệnh danh là phố Nhật, với rất nhiều nhà hàng Nhật và khách sạndành cho khách Nhật. Hai bên đường thường làm chỗ đậu xe hơi, chủ yếu cũng làxe của các xếp Nhật đến ăn uống hoặc làm việc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Trước ở đây có một quán cafécóc, chủ yếu phục vụ cánh tài xế vẫn đậu xe trên đường này. Quán có rất nhiềughế nhựa, loại nhỏ và nhiều màu để cho khách ngồi hoặc đặt mấy ly café, vài tờbáo. Café giá bình dân, chủ quán cũng dễ thương, trà đá miễn phí, khách ngồibao lâu cũng được, đọc báo hoặc bắt chuyện lẫn nhau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Quán có một cái ghế gỗ nhỏ,có lẽ được làm từ gỗ tốt nhưng đã&amp;nbsp; cũ kỹvà xộc xệch. Chiếc ghế này được đặt ở sát vỉa hè và chủ quán thường không choai lấy ngồi cả, cứ để nó nằm ngoài nắng ngoài mưa vậy thôi. Một việc hơi lạ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một tài xế ngồi gần đó chotôi hay: đó là cái ghế bắt cướp. Bọn cướp giật rất hay ra tay khu này, nạn nhânchủ yếu là các du khách người Nhật, các bà và các cô, chúng giật túi xách, điệnthoại, camera của họ và phóng xe chạy rất nhanh. Chủ quán để cái ghế đó, aingồi gần hoặc ai thấy trước thì dùng nó mà ném vào xe bọn cướp, có khi bắt đượccó khi không, lúc trước thì bắt được nhiều, sau này thì ít dần. Có lẽ bọn cướpđã ngại cái ghế nên chuyển địa bàn. Các bà các cô người Nhật cũng yên tâm hơn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có nhiều chuyện về dân nhậu,chủ yếu là chuyện xấu, nhưng nhậu ở Sài Gòn cũng nhiều bữa vui, đa số là vui. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Mới đầu buổi chiều chỉ cóhai anh em ngồi uống bia nói chuyện đá banh, bàn bên kia cũng nói chuyện tươngtự, vậy là hai bàn gom lại làm một, lát sau thì cái tụ nhậu đó đã thành mộtvòng tròn lớn. Uống đi, bữa nay vui, tiền thì lát nữa “cam bu chia” sau. Mấyông mặt đỏ phừng phừng tranh nhau làm HLV cho đội tuyển VN, rồi cuối buổi nhậulại trở thành một ban nhạc cổ động bóng đá ầm ĩ, lúc này thì tất cả các bàntrong quán đều hát chung hoặc cùng nâng ly.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có lần một anh bạn tôi uốngsay quá, được một bạn nhậu chở về tận nhà. Quay tới quay lui tìm đường cuốicùng thì cũng gõ cửa đúng nhà để giao lại anh bạn tôi cho gia đình. Khi vô nhàgặp chị vợ, anh bạn nhậu tốt bụng còn bàn giao phiếu gửi xe, bóp tiền, điệnthoại cho chị vợ rồi mới cáo từ. Sáng hôm sau anh bạn tôi tỉnh rượu mới kểchuyện này cho tôi nghe, anh nói thực ra người đưa anh về nhà hôm qua là mộtngười không hề quen biết. Anh chỉ gặp anh ta lúc cùng đi vệ sinh. Khi ra về,người kia thấy anh quá xỉn, nên đã kêu anh gửi xe lại quán và hỏi địa chỉ đểchở anh về nhà. Chẳng phải bạn bè chi đâu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xin phép dừng chủ đề này vìđã cạn vốn, bạn nào có chuyện hay thì bổ sung nhé. Tôi sống gần 20 năm ở SG,tất nhiên cũng biết lắm chuyện để kể, những “chuyện nhỏ” mà nghe để vui, để yêuđời và yêu Sài Gòn thì còn nhiều, nhiều lắm. Hãy cùng kể nhau nghe nhé.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-7346732602829255786?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/7346732602829255786/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/chuyen-nho-o-sai-gon-4.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7346732602829255786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/7346732602829255786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/chuyen-nho-o-sai-gon-4.html' title='chuyện nhỏ ở Sài Gòn (4)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1742126724748715575</id><published>2011-09-05T15:36:00.000+08:00</published><updated>2011-09-05T15:49:48.497+08:00</updated><title type='text'>đi chợ Sài Gòn</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đi đến đâu ở Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; thì chỗ đầutiên bạn được khuyên nên đến thăm chính là cái chợ. Ở đó có những thứ bạn cầncho một chỗ ở mới, có các sản vật từ thiên nhiên đến nhân tạo và hơn hết thảy,ở đó đặc sệt một thứ văn hóa vùng miền, và cho dù bạn có thích hay không thìbạn cũng phải ít nhiều hít thở với nó, chia sẻ và gắn bó với bầu không khí ấy. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-NnCam-k8gCY/TmR7v-MZJVI/AAAAAAAACoo/3XLoHRTSkl8/s1600/cho.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="338" src="http://3.bp.blogspot.com/-NnCam-k8gCY/TmR7v-MZJVI/AAAAAAAACoo/3XLoHRTSkl8/s640/cho.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;(Hình: sưu tầm)&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Không ai có thể nói hết SàiGòn có bao nhiêu cái chợ, ý tôi là chợ chính thức được bản đồ ghi nhận chứkhông kể các chợ chồm hổm, chợ chiều, chợ chạy, chợ lạc xoong, chợ chìm, chợđen, chợ…búa. Sài Gòn nhiều chợ kinh khủng, từ lớn lớn như chợ Lớn, &amp;nbsp;chợ Bến Thành, chợ An Đông đến nho nhỏ như cáichợ phường, chợ xóm, từ chợ bán buôn từng mặt hàng riêng biệt như chợ vải, chợcá, chợ rau, chợ hóa chất, chợ phụ tùng… đến những cái chợ bán hầm bà lằng xắngcấu như chợ Nhỏ, chợ Dân Sinh.. &amp;nbsp;Dù làchợ gì thì luôn đậm đặc không khí của một Sài Gòn, năng động, tình cảm và phóngkhoáng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Người ta lo ngại cho số phậnnhững cái chợ một khi hệ thống siêu thị bán lẻ tràn ngập khắp thành phố, cácsiêu thị càng ngày càng lớn, hàng hóa đa dạng, dịch vụ hoàn hảo và rất nhiềutiện ích khác. Nhưng chợ vẫn còn đó, dù vẫn nóng, vẫn dơ, vẫn ồn áo và náonhiệt, nhưng vẫn không ít khách hơn là mấy, có lẽ vì người ta đi chợ đôi khikhông phải để mua hàng, người ta đi chợ như đi thăm người quen vậy, ở đó luôncó thứ tình cảm mà ở siêu thị không có, có lẽ vì người ta đi chợ không phải vì giáở chợ rẻ hơn, người ta đi chợ để được gặp nhau, được nghe, được nói, được chàohỏi…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở Sài Gòn, khi vô trong chợbạn được coi như người nhà, người ta kêu bạn bằng đủ thứ tên hoặc đại từ nhânxưng. Nếu bạn còn trẻ, bạn thường được gọi là “cưng”, “con”, “em gái”, “chế”hoặc kêu những cái tên do người ta đặt ra như “chị Hai, cô Ba”.. còn nếu lớntuổi bạn có thể được gọi là “má”, “ngoại” hay “gì Hai, thím Hai” rồi xưng conngọt xớt. Ở Sài Gòn, khi đi chợ bạn luôn nhận được những tiếng mời chào dễthương đến nỗi cho dù có đủ gan từ chối bạn cũng không thể không mỉm cười cảmơn: “Nè cưng, ngồi xuống ăn ly chè mát đi”, hay: “má ơi, vô đây con thử đôiguốc này coi vừa chưn hôn má, không mua cũng được”… Nếu là đàn ông đi chợ vớivợ thì bạn cũng được chào mời dù biết bạn chẳng mua gì: “em trai ngồi ghế chơiđi để chị chọn đồ cho bà xã hen, uống café hôn để chị kêu”. Nếu vô coi hàng rồimà không ưng ý thì cũng đừng ra mặt kẻo người bán họ buồn, nếu không ưng thì cứcảm ơn rồi đi, bạn sẽ vẫn nhận được nụ cười tươi như khi bạn đến: “bữa khác ghélại nghen mấy cưng”.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở Sài Gòn đi chợ phải ăn mớiđúng điệu, chợ nào cũng có hàng ăn, ngay trong chợ hoặc phía sau, bên hông,hoặc giả đâu đó mà bạn không cần biết. Hàng quán đôi khi xập xệ và tạm bợ lạicòn trông hơi mất vệ sinh vậy chớ ăn ngon lắm, đồ ăn nóng hổi và đầy đủ gia vị.Thường mỗi hàng một món, có chỗ chuyên bán nước, có chỗ chỉ bán đồ ăn sẳn, nhưngđừng ngại, bạn có thể ngồi ở hàng phở mà kêu tô bún bò cũng có người bưng tới, cóthể ngồi ở hàng café mà kêu cơm tấm cũng được phục vụ vui vẻ, cũng có chỗ thìthì bạn có thể uống trà đá miễn phí, đến đã khát thì thôi. Có lần tôi đi ngangmột chỗ bán quần áo ở chợ Bến Thành, thấy chị bán hàng đang ăn bún riêu, tôibuột miệng nói: “nhìn ngon quá”, chị ngước mặt đầy mồ hôi nhìn tôi sởi lởi:“ngon dữ, ăn không, ngồi đây đi em trai, chị kêu vô cho, một phút có liền, ănđi chị bao mà”. Từ đó tôi là khách của bà bán bún riêu chợ Bến Thành, lần nàoghé cũng 2 tô đúp, tôi có thể nói ai đi chợ Bến Thành mà chưa ăn bún riêu củabả thì coi như chưa biết chợ Bến Thành vậy. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đi chợ ở Sài Gòn cảm giác lạlắm, người bán luôn tìm cách làm vừa lòng bạn như không hề vụ lợi, ở chợ bạnđược coi như thân tình, như bà con, như bạn bè, bạn có thể trao đổi với ngườibán về chuyện học của con bạn hay chuyện ông hàng xóm khó chịu của bạn, bạnluôn được lắng nghe và chia sẻ, bạn luôn được động viên và giúp đỡ rất chântình. Nếu bạn đang ở hàng quần áo và sực nhớ là muốn tìm một bộ chén thì ngườibán quần áo sẽ dẫn bạn tới chỗ bán sành sứ và giới thiệu rằng bạn làanh/chị/em/bà cô/ bà dì của họ…rằng bạn phải được mua giá sỉ, rằng bạn là VIP…bạn nghĩ tất cả chỉ là hình thức ư, không hề, thiệt tình đó bạn và bạn khôngbao giờ cảm thấy phiền vì điều đó, cho dù có mua phải một món hàng bị hớ giáhoặc tìm không ra món đồ mình thích. Bạn sẽ luôn nhận được những món quà bất ngờ cho dù bạn không đòi hỏi, mua chục trái cây được mười lăm, mười sáu trái, mua hai cái áo tặng thêm cái nón, mua có cái bóp được đãi ly cafe... không phải hàng khuyến mãi đâu bạn, đó là tấm lòng, hãy nhận bằng cả tấm lòng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có lần tôi mua một sợi dâynịt với giá 200 ngàn, khi đi một vòng tôi phát hiện cũng sợi dây nịt đó đượcbán chỗ khác với giá 120 ngàn, tôi quay lại cười với gã bán: Nè anh, sợi dây nàybên kia bán có trăm hai, sao nãy anh bán tôi hai trăm? Gã cười xềnh xệch: chắcem lộn giá, thôi để em đền anh cái bóp xịn hen, bóp này hàng hiệu luôn, giá tớinăm trăm đó. Tôi coi cái bóp thấy cũng ưng ý, dù biết tỏng nó chưa tới támchục, cũng vui vẻ cầm. Sau này mỗi lần ghé, gã đều nói, anh cứ đi một vòng, chỗnào bán rẻ hơn em đền anh gấp đôi, còn bao anh café nữa, thiệt, nói vậy chớ tôichẳng hỏi ai bao giờ, tôi tin gã. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Vợ chồng tôi trước có haymua đồng hồ ở cổng chợ Bến Thành, mỗi lần một cặp. Sau này mỗi lần đi vô chợ làchị bán đồng hồ lại kêu lại, nói, thằng Hai, chị để dành cho tụi em cặp này bữagiờ, đẹp lắm, giá gốc luôn, hàng xịn đó. Lần nào cũng một cặp nữa, riết khôngdám đi cổng chính, toàn quẹo vô chợ từ bên hông chợ, vì đi cổng chính thể nàocũng mua một cặp, không thể từ chối chị được. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có lần chúng tôi đi du lịch,vợ tôi gặp một phụ nữ khác cũng đi với gia đình, cô bạn kia cũng chào tôi và tỏra mừng vui không xiết, thế là hai bên xúm lại, trò chuyện, giới thiệu chồng,con, gia đình rồi cùng ăn uống vui vẻ, tôi cứ nghĩ đó là một cô bạn thân của vợtôi mà tôi chưa biết. Sau khi chia tay nhau và cùng hẹn sẽ đi Thái Lan, tôi hỏilại vợ xem bạn này là thế nào thì vợ cười ha hả, anh không nhớ hả, là nhỏ bán túi xách ở Chợ Sài Gòn đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Không ai có thể nói hết SàiGòn có bao nhiêu cái chợ. Cũng như không ai có thể nói hết tấm lòng người SàiGòn. Đôi khi bạn đi chợ không phải để mua bán gì, đôi khi chỉ là để được nghemột câu nói: “nè cưng, lâu quá không thấy ghé”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1742126724748715575?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1742126724748715575/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/i-cho-sai-gon.html#comment-form' title='26 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1742126724748715575'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1742126724748715575'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/09/i-cho-sai-gon.html' title='đi chợ Sài Gòn'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-NnCam-k8gCY/TmR7v-MZJVI/AAAAAAAACoo/3XLoHRTSkl8/s72-c/cho.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>26</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5351579611507922047</id><published>2011-08-30T11:24:00.006+08:00</published><updated>2011-08-30T11:48:21.101+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thơ'/><title type='text'>500,000 và thơ</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;như thường lệ, là để kỷ niệm pageview đạt 500,000 lượt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn các bạn đã đến, đã đọc và đã chia sẻ. Tôi vẫn luôn muốn sẽ được viết và luôn có người đọc, và may mắn thay, các bạn đã đọc. Điều này làm tôi rất vui, nhưng có một điều chưa được vui trọn vẹn, đó là, như đã nói ở một entry trước, cái tag "Thơ" là ít người đọc và ít người comment nhất. Điều này không thể trách bạn đọc được, trách tôi làm thơ nửa mùa thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao, như slogan của mình: uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi, tôi vẫn là người làm thơ, và cũng như mọi người làm thơ khác, tôi rất yêu thơ mình :).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn như lệ thường, quà để cảm ơn các bạn trong dịp kỷ niệm pageview blog này đạt con số 500,000 là một bài thơ, hơi cũ và hơi không thuận, nhưng là cũng để dành cảm ơn thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;Cho những bài thơ không đăng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;1. Như những nụ hôn không lên môi nàng thơ, chỉ lên mắt, lên môi hay một bờ vai khẽ, của một tay làm thơ nửa mùa, tâm tư dăm nỗi buồn rất nhẹ. Không nắng cũng không mưa. Như tiếng hát cô hàng xóm lỡ thì, buồn vui không rõ, không thiếu phụ cũng chẳng còn thiếu nữ, như những gì còn lại phía sau lưng. Như là những dấu chân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Chúng chào đời hiền lành và trinh nguyên như cỏ, đẫm những sương tàn canh những tia nắng mật những tiếng côn trùng và gió. Như tiếng trẻ con khóc nấc góc nhà, không quở mắng cũng không lời dành dỗ. Như giấc mơ từ yên cương ngựa gỗ, có phải anh hùng từ Hàm Tử Chương Dương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Như những gã sơ giao, đã từng uống từng say từng hát, ở đâu? Long Khánh, Đông Hà hay Đồng Tháp? Đã hết mình và cũng đã quên. Như mơ ước một ngày nào đó, bao giờ là bây giờ? không rõ. Trở về nơi mình đã ra đi ngày ngậm ngải tìm trầm, như ngọn lửa lân tinh, âm ỉ cháy không tàn không đốm. Như biết mà như không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Nhưng anh thương. Như thương những đứa trẻ suốt đời thua thiệt, như thương chén trà Nguyễn Tuân những cầu kỳ tinh hoa cho mình mình biết. Nhưng anh thương. Những bài thơ không đăng là khúc tỳ bà hành khúc tiếu ngạo khúc hoan ca vênh váo, là câu chuyện kể trong một đêm không trăng sao tĩnh gió, là tiếng quạt của bà. Là một tiếng ầu ơ...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Và một món quà khác, cũng cũ, và là quà tôi sưu tầm từ một người bạn câu cũng hay thơ thẩn(Tuấn Sav), khá vui, dành tặng bạn nào không thích dòng thơ chính thống, vốn có nhiều thứ thứ ẩn khuất sau chữ nghĩa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày Xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ngày xưa như sắt như đồng&lt;br /&gt;Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa&lt;br /&gt;Bây giờ như cải muối dưa&lt;br /&gt;Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu&lt;br /&gt;Hơn nửa thế kỷ dãi dầu&lt;br /&gt;Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà&lt;br /&gt;Ngày xưa súng ống sáng loà&lt;br /&gt;Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo&lt;br /&gt;Ngày xưa sung sức thì nghèo&lt;br /&gt;Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi&lt;br /&gt;Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi&lt;br /&gt;Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu&lt;br /&gt;Ngày xưa hùng hục như trâu&lt;br /&gt;Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai&lt;br /&gt;Ngày xưa khám phá miệt mài&lt;br /&gt;Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi&lt;br /&gt;Ngày xưa chiến tích để đời&lt;br /&gt;Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa&lt;br /&gt;Ngày xưa bất kể sớm trưa&lt;br /&gt;Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là&lt;br /&gt;Ngày xưa đầu tóc mượt mà&lt;br /&gt;Bây giờ lởm chởm như là đá chông&lt;br /&gt;Bây giờ sống cũng như không&lt;br /&gt;Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta&lt;br /&gt;Bây giờ ôm hận đến già&lt;br /&gt;Cho dù béo tốt cũng là cơm toi&lt;br /&gt;Bây giờ pháo đã xịt ngòi&lt;br /&gt;Gia tài còn lại một vòi nước trong&lt;br /&gt;Ngày xưa vợ đợi bồ mong&lt;br /&gt;Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm&lt;br /&gt;Ngày xưa mặt mũi tinh tươm&lt;br /&gt;Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì&lt;br /&gt;Ngày xưa lên ngựa là phi&lt;br /&gt;Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là&lt;br /&gt;………………………………&lt;br /&gt;Ấy là kể chuyện trong nhà&lt;br /&gt;Sang nhà hàng xóm vẫn là… ngày xưa&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5351579611507922047?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5351579611507922047/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/500000-va-tho.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5351579611507922047'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5351579611507922047'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/500000-va-tho.html' title='500,000 và thơ'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-2405383576359803754</id><published>2011-08-27T11:03:00.004+08:00</published><updated>2011-08-27T11:18:10.997+08:00</updated><title type='text'>Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (3) - Lượm trên Voz Forum</title><content type='html'>..&lt;br /&gt;Tôi chưa từng tham gia diễn đàn này, tôi đồ chủ yếu thành viên của diễn đàn là các bạn trẻ, tầm 20~30. Vì các bạn ấy copy hai entry "Chuyện nhỏ ở Sài Gòn" post lên và tạo ra một cái thread đến 45 trang nên tôi lụi hụi vào đọc và nhặt ra được nhiều mẩu chuyện cảm động, xin post lại đây coi như sự chia sẻ của bạn đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu ý là tác quyền thuộc về các thành viên diễn đàn và tôi chỉ copy lại, vẫn giữ nguyên văn phong forum có phần hơi teen của các bạn ấy, các bác lớn tuổi hơn chịu khó chút nhé, chủ yếu là tấm lòng. Hy vọng là các bạn không cảm thấy phiền khi những mẩu chuyện thế này được chia sẻ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://vozforums.com/showthread.php?t=2287621"&gt;Voz Forum&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.&lt;br /&gt;Ở ngay ngã tư Cao Thắng – Nguyễn Thị Minh Khai (quận 3), thường ngày có một anh thanh niên ngồi bán áo mưa 2 đầu và “áo” vải nhựa trùm xe hơi, xe honda. Có điều là sát cái ngã tư đông đảo xe cộ này lại có BV phụ sản Từ Dũ nên ngày ngày, số bà con – nhất là các chị em ngụ ở các tỉnh xa – đến anh thanh niên hỏi đường vào cái nhà thương nổi tiếng khắp miền Nam này thường còn muốn nhiều hơn cả số khách ghé hỏi mua áo mưa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-7LFZLki7A3M/TlheW34XA_I/AAAAAAAACog/Zyy0BMZpG2w/s1600/tumblr_l3sofyQ8h01qzo2vyo1_500.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-7LFZLki7A3M/TlheW34XA_I/AAAAAAAACog/Zyy0BMZpG2w/s640/tumblr_l3sofyQ8h01qzo2vyo1_500.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, anh cho biết: “Tôi bèn đặt làm tấm bảng này để chỉ đường cho rành rẽ, giúp cho bà con. Với lại xung quanh đây có rất nhiều tụi cò chuyên môn kiếm tiền bằng cách chỉ dẫn bậy bạ cho người ta đến mấy chỗ nạo thai, phá thai tư chớ không phải vào bệnh viện cho đúng chỗ và an toàn… Có đáng xá gì cái bảng này, tôi chỉ tốn hết hơn một trăm ngàn thôi mà!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.&lt;br /&gt;Mình thì bắt gặp 1 chuyện thế này.&lt;br /&gt;Buổi tối cách đây 3 năm,năm học lớp 12, đi học thêm buổi tối ngang qua công viên Gia Định. Lúc tình cờ liếc vô công viên. Thì thấy 1 anh bán nước cầm 1 ly nước (trà đá hay nước mía thì ko bik) đưa cho 1 anh lao công dọn dẹp vệ sinh đường phố (mặc áo cam dạ quang chíu chíu búa xua í). Anh này cảm ơn,anh kia xua xua tay í bảo ko có gì đâu...&lt;br /&gt;Thấy mỗi hình ảnh í thui mà mình vui vui nguyên buổi tối.Giờ nghĩ lại vẫn thấy vui, vì cũng còn nhìu người tốt...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;3.&lt;br /&gt;Thêm 1 chuyện nữa. Năm học lớp 1. Chờ mẹ tới đón .Thấy chú kia bán kẹo bông gòn.Thích ơi là thích mà tiền hùi nãy đóng bão lụt gì đấy hết tiền rùi ,chả còn đồng nào.Mà hình như cây kẹo bông gòn lúc í có 500d àh. 15 năm rùi mà...&lt;br /&gt;Thấy chú ý bán kẹo bông gòn thì thích lắm. Nghĩ bụng chợ mẹ tới sẽ mua. Lúc sau mẹ tới ,nằng nặc đồi mẹ mua.Tiếc thay mẹ mình quên giờ đón nên chạy vôi đi đón mình mà ko mang theo tiền.Mẹ bảo để mai mẹ mua cho vì đi gấp quá ko mang tiền,mình ko chịu (hồi đó bướng thế), ko chịu cứ nhìn theo chú bán kẹo bông gòn.&lt;br /&gt;Hình như chú ý biết, tháo 1 cây kẹo bông gòn ra cho mình.Mẹ ko cho lấy, vậy mà cũng lấy. Lấy xong đi về bị lầm bầm, mẹ nói là :"mai phải mang lên trả chú ý, ko thui chú í đòi á". Nhưng từ đấy về sau ko thấy chú ý đâu nữa.....&lt;br /&gt;15 năm rùi....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.&lt;br /&gt;Có lần, kiếng của tớ bị đứt dây cáp ở cái gọng. Đem đi sửa, anh sửa kiếng thay dây cáp cho mình, còn lấy thuốc rửa kiếng ra xịt lau cho sạch. Khi hỏi bao nhiêu tiền thì ảnh nói thôi, có gì kiếng hư em mang đây cho anh sửa, anh lấy giá rẻ cho. Còn một chuyện khác là hồi mình còn đi xe đạp đi học, bị thủng ruột xe mà trong túi ko còn tiền, thế là dắt bộ 5 cây trên đường về nhà, đang dắt chưa tới nửa đường thì ông sửa xe kiêu lại, mình nói ko có tiền thì ổng nói để ổng vá cho, có gì mai quay lại trả cũng được. Thế là ổng vá xong, còn tăng sên cho mình nửa chứ, thế là mình phóng một mạnh về nhà xin tiền mẹ và phóng lên đưa cho ông 5k (vì hồi đó tiền vá là vậy), ổng trả lại em 2k ổng bảo lấy tiền đi uống nước đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5.&lt;br /&gt;nhớ lần trước đi đổ xăng, kêu đổ 40k nhưng tới lúc đưa tiền mới nhớ là ko mang theo bóp, chưa kịp nói thì ảnh đoán dc mình ko có tiền, ảnh lấy tiền túi ảnh ra bù vào chổ thiếu của mình, rồi nói mai mốt có đi đâu thì nhớ kiểm tra kỉ trước khi lên xe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6.&lt;br /&gt;em là người SG&lt;br /&gt;Hồi trước mà ko phải giờ cũng có nữa, mỗi khi mưa lớn là đường ngập ,khi nhỏ đi với chị trên xe dream thăm bà con nhà ở hẻm nào đó ko nhớ nữa nhưng mà chắc chắn là ở ...SG gặp mưa lớn wa nước lên tới đầu gối, tắt máy khi đó còn nhỏ chị kiu ngồi yên đề chị xuống đẩy (chứ bi giờ là mình đẩy xe dc rùi), có mấy anh trong khu đó chạy ra, chính xác là lội nước ra giúp chị đẩy xe vô chổ cao, dóc xe nghiêng ra sau nước chảy ra ngòai bô, rồi lau chùi bugi ,đề máy nổ lại dùm chị, sau đó chị đưa tiền thì mấy anh đó ko nhận rồi quay lưng ra kiếm xe khác lội ra dắt vô tiếp&lt;br /&gt;sau này lớn, mình bắt chước, mỗi lần mưa mình cũng hay dắt xe dùm người ta khi mà ngập, kiu hêm mấy thằng bạn nữa ,lội mưa đẩy xe, hò dô ta dzui lắm,ngán nhất gặp SH chết máy nặng bỏ mợ ,gặp nước xiết thì ặc ặc, nói ra anh em đừng gạch chứ mình cũng có khi gặp mấy em xinh tươi chạy tay ga cũng xin số làm quen&lt;br /&gt;2 mùa mưa nắng SG đúng là nhìu chiện để nói, sau này dắt xe dùm người ta mình cũng sẽ nói với họ khi họ cám ơn mình là:"chiện nhỏ"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7.&lt;br /&gt;chiều hum bữa trú mưa trên Nam Kỳ Khởi Nghĩa, có cái hiên chút xíu, mình chạy xe vào, vừa gạt chống xe xong thì thấy 1 ông già gầy nhom đang dắt xe đạp vào, không biết làm gì mà chở phía sau cái bao bự tổ chảng lun, thấy ổng dắt lên khó wa mình cũng chay ra đẩy phụ, mẹ nó, vừa chạy ra thì trời mưa rầm rầm, thây kệ chơi lun, dắt zô thì 2 người cũng đủ thấy lạnh, nhìn ổng run run, mình móc gói mòe 6 điếu ra (trong còn đúng 2 điếu), mời ổng 1 điếu, mình 1 điếu, 2 chú cháu nói chuyện bâng quơ xíu thì hết mưa....&lt;br /&gt;chạy xe ra đường, nhìn phố xá trong nắng chiều sau cơn mưa thấy lòng nhẹ nhõm kỳ lạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8.&lt;br /&gt;Mình cũng có chuyện này muốn kể mà không biết có liên quan gì đến "Xài Gòn" không.&lt;br /&gt;Hồi đó học lớp 9 (khoảng năm 95-96) gì đó. Mình mượn chiếc "dream lùn" của ông anh qua rủ thằng bạn đi vòng vòng chơi, mình cho nó chở. Ngang qua cái bùng binh Cộng Hòa (Nguyễn Văn Cừ, NTMKhai) thì xe đông quá phải đi cà nhấp, cà nhấp. Mà thằng bạn thì lùn quá (lúc đó chắc khoảng mét rưỡi) nên nó lủi vô cái lề sát bùng binh để.... chống chân cho dễ  . Vô tình trong lúc rẽ vô lề thì nó cúp đầu ông kia đi đằng sau mà 2 thằng cũng không để ý. Thế là ổng vượt lên đi ngang với xe mình rồi ra dấu quắc quắc thằng bạn biểu đi theo ổng. &lt;br /&gt;Ổng già tuổi khoảng trung niên, chạy chiếc "dream cao", đeo kiếng cận, mang cái khẩu trang che gần hết cái mặt... chạy tới đầu đường NTMKhai và Phạm Viết Chánh thì ổng dừng lại đợi 2 thằng chạy tới. Thằng bạn với mình cũng chẳng biết chuyện gì, cứ ngây ngô chạy theo ổng mặc dù có linh tính là có "chiện" gì đây. &lt;br /&gt;Thằng bạn vừa dừng xe ngang với ổng chưa kịp nói câu nào thì "BỐP" một phát&lt;br /&gt;_"Đ!t me", mày vừa chạy xe kiểu gì đấy hở?&lt;br /&gt;Tiếp theo là ổng đá chống nghiêng xuống, tay định tháo khẩu trang ra và đứng lên... mình chắc mẵm chắc là xuống xe cho ăn đòn tiếp rồi. Thằng bạn thì chưa kịp hoàng hồn vì ông phủ đầu lẹ quá. Đang không biết làm gì thì...&lt;br /&gt;Cùng với thời điểm ông trung niên đá chống nghiêng dựng xe thì có 2 anh (chắc cỡ 25-30 tuổi gì đó) chạy chiếc Spacy (đít vịt) trắng thắng cái kít sát bên xe ổng. Anh cầm tài đứng lên táng một cái vô mặt ổng rớt luôn cái khẩu trang và lệch cái kiếng cận.&lt;br /&gt;_Mày nói chuyện không được hả? Nó nhỏ mày làm gì đánh nó? &lt;br /&gt;Vừa nói và tấp ông kia liên hồi khiến ông vừa đỡ vừa thối lui. Dân người ta bắt đầu bu lại xem rồi cũng bắt đầu bình luận. Mình thấy tình hình coi bộ bắt đầu nghiêm trọng mặc dù muốn đội ơn 2 anh ấy và nói lời cám ơn cái sự "ra tay tương trợ". Thằng kia thì vẫn còn ngó diễn biến trận đấu nhưng mình thúc nó đi cho lẹ mắc công phiền (2 thằng mới 14 tuổi ko có bằng lái, lỡ CS tới chết cha). &lt;br /&gt;Cảm kích hành động đó 2 thằng quyết tâm... mốt lớn "thấy chuyện bất bình cũng rút dao tương trợ". Tiếc thay giờ đã lớn, mà thân hình èo ọt quá. Vã lại thời thế thay đổi... xã hội phức tạp, ai ai cũng manh động. Quẹt xe cũng chết, nhìn cũng chết... nên ra đường lo cái thân mình trước cái đã, ai bị gì thì kệ m người ta. Anh hùng kiểu đó chắc có ngày ra Bình Hưng Hòa sớm.&lt;br /&gt;Cái này cũng chỉ là suy nghĩ chủ quan, mình không biết vùng miền khác người ta có "rút dao tương trợ" trong hoàn cảnh như vậy không. Mình chỉ từng sống qua ở Sài Gòn cũng không biết nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9.&lt;br /&gt;Năm ngoái mình còn chứng kiến chuyện gần giống vầy nhưng hay hơn cơ. Bữa đó đang chờ đi xe bus từ BV Việt Pháp (Q.7) về SG, thấy 1 anh chạy xe cup chắc từ thời 7x vừa ngồi trên xe vừa ... lấy chân đẩy, xe chắc hết xăng hay hỏng máy gì đó. Tự nhiên 1 anh xe @ từ sau chạy tới kê chân đẩy đi, anh kia ngạc nhiên quá quay lại há hốc mồm, còn anh @ cứ tự nhiên lấy chân đẩy kêu "đẩy giúp tới chỗ sửa xe". Mình đứng nhìn mà cũng há hốc mồm theo. Người SG dễ thương thiệt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10.&lt;br /&gt;Mình người SG chính gốc,Cách đầy 2 năm,đi nhậu về thế nào rớt ngay cái bóp.&lt;br /&gt;trong bóp tiền thì không nhiều,nhưng có bằng lái,CMND,cà-vẹt xe,và quan trọng là phiếu hẹn lấy cái vaio mình đem sửa dùm ngta.&lt;br /&gt;Mình nghĩ thôi rồi,kỳ này ăn cho hết lun.&lt;br /&gt;Qua hôm sau,có dt hỏi mình có làm rơi bóp phải không,mừng hết lớn,nghĩ lấy lại giấy tờ là được rồi.Ai ngờ ngta đem trả mình tất cả y nguyên như lúc rớt bóp.&lt;br /&gt;Chỉ kịp cảm ơn 1 tiếng là ngta đi mất.&lt;br /&gt;Người ấy là 1 người con gái rất đẹp....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11.&lt;br /&gt;Có sống ở những con hẻm nhỏ,nhà cửa san sát,mới thấy được tình cảm của những người SG.&lt;br /&gt;Như khu tui đang sống,một hẻm cụt của dân lao động.Tưởng chừng như rất xô bồ,phức tạp,nhưng rất có tình cảm.&lt;br /&gt;Nhà nào có chuyện là cả xóm bu lại mà giúp,người phụ việc này,kẻ lo việc khác.&lt;br /&gt;Như nhà tui bữa mới sữa nhà xong,lúc dọn đồ đạc vào.ra đường nhờ 1 tiếng là mấy a thanh niên trong xóm vào phụ ngay,không công cán gì cả,chỉ mỗi người 1 ly cafe và gói mèo hút chung với nhau.&lt;br /&gt;Cách đây 3 tuần,mẹ mình bị trúng gió té xỉu trong nhà,lúc đó mình đi mua đồ ăn chưa về,vợ gọi dt,mình phóng ào về,trong lòng rất lo,về tới nhà đã thấy mấy dì ở xóm,người thì vắt chanh pha nước,người thì bắt gió cho mẹ tôi.Thương lắm tình hàng xóm SG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12.&lt;br /&gt;Nói đâu xa, mới tháng trước chiếc Wave chiến của mình bỗng dưng chết máy ở ngay đoạn Phạm Ngũ Lão - Đỗ Quang Đẫu, mình nghĩ hết xăng nên mới mua xăng ở ngay một quán nước góc đường này luôn. Mở ra mới thấy xăng còn nhiều nên cô bán nước không bán, mình nói cứ bán đi cô cũng không bán mà còn kêu thêm 2 anh làm ở KS kế bên lại giúp. Mình chưa kịp nghĩ gì thì 2 anh ấy đã hăng hái lại giúp mình sửa con Wave rồi  Một hồi hì hục thì nó cũng chịu nổ máy, mời ly cà phê cũng không chịu và nói "Chuyện nhỏ mà có gì đâu", mình cũng đành cảm ơn rồi đi  Mà 2 anh ấy chắc cỡ tuổi mình thôi, 25 là cùng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hi, luôn tiện kể mọi người, nói chung chuyện cũng không tốt đẹp gì, nhưng kể cho vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là thế này, mình và mấy thằng bạn hôm đó là cuối tháng, quyết định đi ăn chơi nhãy múa xá xì tress, nhậu tân đầu, tân 2 máu lên thế là "bôm - ia" thẳng tiến &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi vô điều đào tum lum tè le, ăn chơi múa cột đủ kiểu, lúc ra về đi 1 tốp về gần tới nhà thì thằng bạn nói: chết cmnr, cặp laptop tao để quên ở quán "bôm-ia" rùi, thế là cả bọn rồ lên chết cmmr, "bôm ia" thì mất chắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tầm 2h sáng quay lại tới nơi, thấy quán đóng cửa rùi, cả bọn nghĩ thôi rồi lượm ơi, thế là cả bọn đem số mấy em đào ra gọi (cu nào zô cũng xin số nhưng dek bao giờ gọi), gọi đc 1 em, em đó điện cho ông chủ, ông chủ đang nhậu đêm ở K3 thì vội xách đít đóng oto về mở của và đưa laptop lại, rùi còn nói kiểm tra xem có mất gì không và còn say See you rùi mới đóng oto ra nhậu tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ lại thấy quán "bôm - ia" nó cũng còn tình người ở cái đất SG bon chen này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14.&lt;br /&gt;Sài Gòn mưa nắng thất thường nhưng tình cảm của người Sài Gòn bao năm vẫn vậy.&lt;br /&gt;Người Sài Gòn theo mình là những người ở Sài Gòn, không phân biệt là sinh ra ở đâu, Nam, Trung hay Bắc.Thử hỏi có ai là người chính gốc Sài Gòn, xin thưa không Sài Gòn là quê hương chung của mọi người.&lt;br /&gt;Mình vẫn nhớ những trận ngập lớn của những năm về trước, mưa lớn đường xá ngập hết.Xe cộ nối đuôi nhau dài cả cây số.Khói, bụi và tiếng xe hòa vào nhau tạo thành một cái gì đó hỗn loạn.Nhưng con người không loạn.Tiếng cười nói vẫn xôn xao.Đó là những lời hỏi thăm, chia sẻ hay đơn giản là hỏi nhau có ăn/uống gì không.Mình nhớ hoài hình ảnh một chú chìa cho mình hộp cơm nói "ăn đi con đứng dưới mưa chiều giờ rồi".Đừng dưới mưa gần 4 tiếng nên ai cũng lạnh nhưng tình người vẫn ấm.&lt;br /&gt;Nhưng kỷ niệm khiến mình khắc sâu nhất, là hình ảnh một anh trai rất bặm trợn, người xăm trổ rồng phượng, nhưng lại là một người tốt.&lt;br /&gt;Đêm mùng 2, mình từ quận 6 về quận 2 thăm họ hàng, sau đó kẹt nhiều kèo quá nên phải về khuya, đang chạy giữa đường thì hết xăng.Khổ nỗi lúc đó là 2 h sáng không còn cây xăng nào mở cả.Thế là dắt chiếc AB nặng gần trăm ký hơn 2 cây số.Một lúc sau dẫn đến gần một quán ốc mà đến giờ mình vẫn nhớ là quán 354, có một anh đang ngồi nói chuyện với một dì cũng khá lớn tuổi mà đến lúc sau mới biết là chủ quán.Ảnh hỏi hết xăng hả, dẫn xe theo anh vào nhà anh đổ cho.&lt;br /&gt;Mình cũng ngần ngại vì ngoại hình của ảnh không được "hiền" cho lắm.Ảnh hiểu nên lật đật chạy vào nhà đem can xăng 3 lít ra đổ cho mình.Mình đòi gửi tiền nhưng anh không lấy mà nói có gì sau này ra quán ủng hộ là vui rồi.Anh em không mà.&lt;br /&gt;Sống ở mảnh đất này cũng gần 20 năm, nhưng tình cảm dành cho mảnh đất Sài Gòn này vẫn ngày càng nhiều.Yêu từng góc phố, từng căn nhà, và cũng yêu cả con người Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15.&lt;br /&gt;Sẵn topic này mình cũng xin kể một câu chuyện thú vị của nhỏ bạn mình, nghe nó kể mà mình ấn tượng hoài.&lt;br /&gt;Cách đây khoảng 4 năm, nhỏ bạn mình gói ghém hành lý rồi bắt xe ôm ra bến xe miền Tây để về quê nghỉ hè. Tới nơi rồi nó móc 200k ra trả tiền xe ôm, ông xe ôm móc hết túi ra ko có tiền thối lại mới nói dzí nó là:" con đợi đây chút xíu, chú đi đổi tiền thối cho con!". (tiền xe ôm là 50k thui). &lt;br /&gt;Nhỏ bạn mình đứng đợi, 5', 10' rồi 15' mà cũng không thấy ông xe ôm đó quay lại, nó bắt đầu hiểu ra là ông kia lặn lun rồi. Lúc đó 200k là tất cả số tiền nó có, mà nó còn chưa mua vé xe về quê nữa. Vừa buồn vừa tức, nó đứng trước cổng bến xe khóc ngon lành. Sau đó tự nhiên có một chú xe ôm nhìn cũng trẻ trẻ thôi, chạy tới hỏi nó: " Sao mà khóc vậy con" (Giống bụt quá hén ). Con nhỏ sụt sùi kể lại sự tình, chú đó nghe xong mới móc ví ra nói:" Chú sáng giờ mới chạy được có 2 chuyến thôi nên ko có nhiều, thôi con cầm tạm nhiêu đây mua vé đi"- nói rồi chú đó rút ra đúng 120k đưa cho nhỏ bạn mình mà ko đề cập tới chuyện trả nữa. Nhỏ bạn mình cảm ơn rối rít, còn hỏi số điện thoại và hẹn ngày quay lên SG sẽ trả chú. Tuy nhiên, sau đó nó có quay lên và nhiều lần liên lạc với số điện thoại đó mà ko được. Hông biết chú xe ôm tốt bụng đó giờ ở đâu rồi, nhỏ bạn mình nói giờ mỗi lần ra bến xe về quê, nó vẫn ngó nghiêng tìm chú đó mà ko thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi người ta làm việc tốt mà ko mong báo đáp, nhưng họ đâu biết là họ đang gieo vô lòng người khác những hạt mầm tốt đẹp. Những người đã được giúp đỡ cũng sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, âu đó cũng là một cách trả ơn tốt nhât mà, phải hông?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16.&lt;br /&gt;(Cái này để phụ họa cho chuyện anh bán hàng ở showroom oto)&lt;br /&gt;ngày xưa mình cũng đi bán đồ điện tử ở siêu thị điện máy bên Q5  mọi người vô mình thấy nv chỗ mình đều đối xử như nhau cả. những bác xe ôm thợ hồ quần áo lắm lem hồ ,áo thun rách vai vào xem chỗ quầy tivi LCD hay các thiết bị khác tụi mình vẫn đón tiếp bình thường và giải thích mọi thứ nếu người ta hỏi.  mình nói xạo mình làm con các bạn luôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17.&lt;br /&gt;Đúng là SG đất giữ người.Mình là dân Btre chính gốc.lên SG học rồi làm rể SG lun, gấu nhà mình dân SG gốc nhiều đời rồi,nhưng lúa lắm (nói ra chắc hiếm người tin) và---nghèo....!&lt;br /&gt;Chỉ được cái khu đó toàn là bà con hoặc quen biết nhau hết...&lt;br /&gt;Hôm rồi mình bị giựt mất cái laptop, điều kiện cũng khó khăn nên chưa mua lại đc, mà công việc thì đang cần, vậy là cô chú hàng xóm (ko có bà con chi hết) kêu qua đưa cho 15 tr mua máy mới để đi làm,nói khi nào lãnh lương gửi lại cô chú! &lt;br /&gt;Mún khóc lun hức hức....&lt;br /&gt;người SG gốc sống  chan hoà tình cảm lắm....&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-2405383576359803754?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/2405383576359803754/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/chuyen-nho-o-sai-gon-3-luom-tren-voz.html#comment-form' title='25 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2405383576359803754'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/2405383576359803754'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/chuyen-nho-o-sai-gon-3-luom-tren-voz.html' title='Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (3) - Lượm trên Voz Forum'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-7LFZLki7A3M/TlheW34XA_I/AAAAAAAACog/Zyy0BMZpG2w/s72-c/tumblr_l3sofyQ8h01qzo2vyo1_500.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>25</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-3343991626733450959</id><published>2011-08-26T10:39:00.001+08:00</published><updated>2011-08-26T10:51:08.432+08:00</updated><title type='text'>Sự kiện và bình luận</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hà Văn đón sinh nhật lần haitrong một trận ốm, vẫn là viêm đường hô hấp trên với chảy mũi, ho và sốt. Đâycó lẽ là hệ quả của ba ngày liền, từ sáng đến chiều, cứ hết biển lại hồ bơi, hết nắng to lại mưadầm, tôi định thử sức cậu Ba nhưng có lẽ sức cậu ấy chưa đủ ra giang hồ. Hyvọng sau vài lần như vậy thì cậu Ba sẽ cứng cáp hơn, tuy dạo này đã nhuốm màuphong sương rồi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tiếp chuyện sinh nhật. Có lẽsinh nhật 100 của Tướng Giáp là một sự kiện đáng ăn mừng nhất trong năm nay, một nămthật u ám với tình hình thị trường nát như tương, các biến động chính trị laoxao và rầu nhất là chuyện xích mích với thằng côn đồ ưa bắt nạt ở xóm trên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Theo tôi, Tướng Giáp là mộtnhật vật lịch sử kiệt xuất, là huyền thoại và là niềm tự hào của nhân dân Việt Nam yêu nước,không phân biệt tôn giáo, sắc tộc hoặc chính kiến. Tuy được coi là người cầmquân lừng lẫy trong lịch sử quan sự thế giới, một trong 10 vị tướng lãnh kiệtxuất của nhân loại nhưng điều đặc biệt ở Tướng Giáp là ở ông luôn toát lên nétphúc hậu, hiền lành và bác ái.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đã đọc rất nhiều sách vềTướng Giáp, tôi kính trọng, tri ân và yêu mến ông vô cùng. Tuy nhiên, xét vềbản năng, ông chưa hẳn phải là hình mẫu hâm mộ của tôi, tôi thích các tướnglĩnh oai phong lẫm lẫm hơn là một ông già hiền từ như bụt. Nhưng trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, có không dưới 10 vị tướng đối phương đủ oai phong lẫm lẫm, đã quì gối thua cuộc trước con người hiền lành như bụt ấy. Tướng Giáp được đặccách phong Tướng vì một điều chưa có tiền lệ: &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;"Đánh thắng Đại tướng được phong Đạitướng"&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-CF2v1l8dris/TlcHaiBqY2I/AAAAAAAACoc/DeaR4CY9Hic/s1600/vo-nguyen-giap.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-CF2v1l8dris/TlcHaiBqY2I/AAAAAAAACoc/DeaR4CY9Hic/s320/vo-nguyen-giap.jpg" width="249" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; color: black;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một điều đặc biệt khác, chỉriêng đối với tôi, là Tướng Giáp trong hàng ngũ của mình, thường được gọi thânmật là: anh Văn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Giá vàng như đang đi trêntàu lượn siêu tốc ở công viên, ngoặt lên ngoặt xuống khiến dân tình lao đao.Nhà tôi, nếu đem mót hết số nữ trang của bạn Thắm đi nung chảy thì giỏi lắmcũng được hơn chỉ vàng nên tôi cứ rung đùi mặc cho thiên hạ náo loạn. Tuynhiên, qua đó cũng thấy rằng, còn lâu nền văn minh của chúng ta mới thoát khỏisự lệ thuộc vào thứ kim loại chỉ để làm trang sức ấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hai bài “Chuyện nhỏ ở SàiGòn” của tôi xuất hiện ở rất nhiều trang diễn đàn mạng, rất nhiều blog khácvà truyền đi với tốc độ chóng mặt trên FB, từ đó,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;pageview của blog này tăngđột biến trong hai tuần vừa qua.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có hai hệ quả từ chuyện này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một là tôi tha hồ được nghethêm hàng trăm mẩu chuyện như thế từ người đọc chia sẻ, tất cả những câu chuyệnđều có sự đồng cảm, đều muốn chia sẻ một Sài Gòn rộng lớn và hỗn tạp nhưng đầyắp tình người. Phải nói là nhiều chuyện hay hơn và cảm động hơn rất nhiều, đâylà chuyện vui. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện thứ hai, buồn hơn, làtừ những câu chuyện ấy lại nổ ra những cuộc tranh luận khá nảy lửa về văn hóavùng miền, giữa SG-HN, giữa miền bắc và miền nam… Tôi thấy điều này thật đángtiếc. Ở đâu cũng có những câu chuyện như thế, tôi sống ở SG nên tôi kể chuyệnSG, điều đó không có nghĩa là chuyện tương tự không có ở HN, HP hay các thànhphố khác. Nếu bạn sống ở đấy, bạn hãy kể ra để chúng ta cùng chia sẻ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Từ những tranh luận khôngđáng có làm tôi chùn tay, không dám viết tiếp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một lần nữa, dù được sự động viên rất lớn của bạn Thắm nhưng tôi đã bỏ họcđàn guitare mà chưa chơi được bản Mưa Hồng cho ra hồn. Miễn bình luận.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-3343991626733450959?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/3343991626733450959/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/su-kien-va-binh-luan.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3343991626733450959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/3343991626733450959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/su-kien-va-binh-luan.html' title='Sự kiện và bình luận'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-CF2v1l8dris/TlcHaiBqY2I/AAAAAAAACoc/DeaR4CY9Hic/s72-c/vo-nguyen-giap.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-4225757279725506828</id><published>2011-08-23T10:32:00.000+08:00</published><updated>2011-08-23T10:39:06.008+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con trai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><title type='text'>finding Nemo</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;i&gt;Tặng Hà Văn nhân sinh nhật hai tuổi&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Để chụp những tấm hình này bạn cần phải biết lặn một cách chuyên nghiệp, nghĩa là di chuyển dưới đáy nước thật nhẹ nhàng như một con rắn biển. Bạn phải được trang bị một bộ đồ lặn chuyên dụng, có bình Oxy, chân vịt và đeo chì ở thắt lưng. Ngoài ra để chụp những tấm hình này bạn cần một máy ảnh chuyên dụng chụp dưới nước hoặc một thiết bị ghi hình dưới nước loại cực tốt.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;Suýt nữa tôi quên, còn nếu như bạn không thể có các điều kiện trên thì để chụp những tấm hình này bạn chỉ cần kiếm một cái máy chụp hình, mua vé vào Viện Hải Dương Học, đứng trước bể kính, chỉnh f2.8, ISO800, canh nét bằng tay và chụp&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-yq0yLXNvHzA/Tkyaz4SK_bI/AAAAAAAACoI/N45JvSOKPF8/s1600/_MG_5209.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-yq0yLXNvHzA/Tkyaz4SK_bI/AAAAAAAACoI/N45JvSOKPF8/s640/_MG_5209.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-gVpRZqcWOPc/Tkyax7KoNGI/AAAAAAAACn4/HGyMb4LwvPQ/s1600/_MG_5207.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-gVpRZqcWOPc/Tkyax7KoNGI/AAAAAAAACn4/HGyMb4LwvPQ/s640/_MG_5207.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-L-mAt-Qn6Tw/Tkyay8BlBvI/AAAAAAAACoA/eo0o1Z46QuA/s1600/_MG_5208.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-L-mAt-Qn6Tw/Tkyay8BlBvI/AAAAAAAACoA/eo0o1Z46QuA/s640/_MG_5208.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-IlV1ryMI-KA/Tkyau1SeBpI/AAAAAAAACno/6iiZ2xnwVR0/s1600/_MG_5204.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-IlV1ryMI-KA/Tkyau1SeBpI/AAAAAAAACno/6iiZ2xnwVR0/s640/_MG_5204.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-mRG_6_mWr90/TkyawideuyI/AAAAAAAACnw/NsuCT6MKFm8/s1600/_MG_5205.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-mRG_6_mWr90/TkyawideuyI/AAAAAAAACnw/NsuCT6MKFm8/s640/_MG_5205.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-64zGLLdL2Uw/TkyatQVN4yI/AAAAAAAACng/XUXP2xrGCVg/s1600/_MG_5202.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-64zGLLdL2Uw/TkyatQVN4yI/AAAAAAAACng/XUXP2xrGCVg/s640/_MG_5202.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-hrn8W6YXXJc/TkyapXarIrI/AAAAAAAACnI/qpzGZ50E3lk/s1600/_MG_5195.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-hrn8W6YXXJc/TkyapXarIrI/AAAAAAAACnI/qpzGZ50E3lk/s640/_MG_5195.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_9saf8twvww/Tkyaqn8ELKI/AAAAAAAACnQ/pwo_AoWdMdc/s1600/_MG_5200.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-_9saf8twvww/Tkyaqn8ELKI/AAAAAAAACnQ/pwo_AoWdMdc/s640/_MG_5200.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-m05navksQUU/TkyasE_yrnI/AAAAAAAACnY/vXNDq27zH8A/s1600/_MG_5201.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-m05navksQUU/TkyasE_yrnI/AAAAAAAACnY/vXNDq27zH8A/s640/_MG_5201.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-fukDH4AfVkc/TkyanJG891I/AAAAAAAACm4/D2JOVTNC2E4/s1600/_MG_5177.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-fukDH4AfVkc/TkyanJG891I/AAAAAAAACm4/D2JOVTNC2E4/s640/_MG_5177.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-b0GQA9KSrS0/TkyaodgtYnI/AAAAAAAACnA/VZ_RiMI2A4M/s1600/_MG_5194.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="342" src="http://2.bp.blogspot.com/-b0GQA9KSrS0/TkyaodgtYnI/AAAAAAAACnA/VZ_RiMI2A4M/s640/_MG_5194.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem thêm:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/tuoi-oi-thu-hai.html"&gt;- tuổi đời thứ hai&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-4225757279725506828?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/4225757279725506828/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/finding-nemo.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4225757279725506828'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/4225757279725506828'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/finding-nemo.html' title='finding Nemo'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-yq0yLXNvHzA/Tkyaz4SK_bI/AAAAAAAACoI/N45JvSOKPF8/s72-c/_MG_5209.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-8331604539697957765</id><published>2011-08-22T15:53:00.002+08:00</published><updated>2011-08-23T10:32:35.388+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con trai'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>tuổi đời thứ hai</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;Vậy là ngày mai (23-08-2011) Hà Văn tròn hai tuổi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn đi đã khávững, thậm chí đã có thể nhảy theo nhạc. Hà Văn cũng đã nói cũng khá sỏi, thậmchí đã ê a hát và làm điệu bộ bắt chước theo các chú ca sĩ. Hà Văn đã hìnhthành hầu như đầy đủ tính cách, những tính cách luôn làm cho người khác cảmmến.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn thích âmnhạc và sách. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn thíchbiển và nước. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn thích ôm ngườikhác và cũng thích được ôm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn nghịchngợm nhưng cũng rất tình cảm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Hà Văn thôngminh và luôn muốn mọi thứ theo ý mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-4yvZc05N1Jo/TlIKWA87t1I/AAAAAAAACoY/Zf6-ziyOzfc/s1600/_MG_5237.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="608" src="http://1.bp.blogspot.com/-4yvZc05N1Jo/TlIKWA87t1I/AAAAAAAACoY/Zf6-ziyOzfc/s640/_MG_5237.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-WRBWUhQUecQ/TgAZChYHkjI/AAAAAAAACbU/FBuqUy3mtcE/s1600/_MG_5016.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-WRBWUhQUecQ/TgAZChYHkjI/AAAAAAAACbU/FBuqUy3mtcE/s640/_MG_5016.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-fAWQw6vQHwE/TkyR8Sl3viI/AAAAAAAACk4/pnkiM3YmGu4/s1600/_MG_5132.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-fAWQw6vQHwE/TkyR8Sl3viI/AAAAAAAACk4/pnkiM3YmGu4/s640/_MG_5132.jpg" width="464" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Chào Hà Văn vớituổi đời thứ hai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Ta chúc cho con sẽtìm thấy vẻ đẹp cuộc sống trong âm nhạc và trong những cuốn sách. Con đường maisau của con cho dù có ra sao thì cầu mong cho âm nhạc luôn lắng lại trong tâmhồn con và những cuốn sách sẽ làm cho con trở nên thông thái.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Ta chúc cho concó được sức mạnh của nước và tấm lòng của biển, phải thật sâu sắc mới hiểu đượcđiều đó nhưng ta tin con sẽ hiểu được. Nước là cội nguồn của sự sống. Sức mạnhcủa nước là sự thanh khiết và tấm lòng của biển luôn tràn đầy không biêngiới. Đó chính là tình yêu trong trái tim con.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Ta chúc cho conluôn muốn ôm một người khác và luôn được mọi người ôm con, có thể đơn giản chỉlà cái nắm tay hoặc là một nghĩa cử lớn hơn, nhưng đó không đơn giản chỉ là mộthành động. Hãy mở lòng ra với mọi người, để yêu thương và chia sẻ, để yêuthương và được yêu thương.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Ta chúc cho conluôn là đứa trẻ nghịch ngợm và tình cảm. Một người đàn ông tốt chính là một đứatrẻ sống nhiều năm trong bản năng nghịch ngợm và tình cảm. Biết yêu thươngngười khác thì cũng là lúc con phải biết yêu bản thân mình, và đôi lúc phảichọn sống với bản năng sẵn có thay vì sống theo sở muốn của người khác.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Ta chúc cho conluôn có được tất cả những điều con muốn, thực ra ta luôn tin rằng con sẽ đạtđược những gì con muốn nếu thực sự con muốn nó và tìm cách để đạt được. Đó cũnglà một phần của bản năng, mãnh liệt một cách lâu dài, nhưng nó sẽ chi phốinhững suy nghĩ của con, và với trí tuệ của mình, ta chúc con luôn chọn đúngđiều mình muốn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;Vậy đó, ta chúcmừng con với tuổi đời thứ hai.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial;"&gt;&lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/2010/08/tuoi-oi-au-tien.html"&gt;- Tuổi đời đầu tiên&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-8331604539697957765?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/8331604539697957765/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/tuoi-oi-thu-hai.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8331604539697957765'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/8331604539697957765'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/tuoi-oi-thu-hai.html' title='tuổi đời thứ hai'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-4yvZc05N1Jo/TlIKWA87t1I/AAAAAAAACoY/Zf6-ziyOzfc/s72-c/_MG_5237.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-421909838906867287</id><published>2011-08-19T11:11:00.001+08:00</published><updated>2011-08-19T11:11:30.565+08:00</updated><title type='text'>Nha Trang, ngày về (2)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xưa tôi có thằng bạn đồnghương Nha Trang, cũng đang làm việc ở Sài Gòn, công việc khá tốt, phải nói làmột vị trí công việc mà rất nhiều người thèm muốn. Một hôm không thấy nó đâu,hỏi ra thì nó đã bỏ việc về lại Nha Trang. Sau tôi có dịp ra Nha Trang, tìm nóuống rượu, hai thằng uống say đến tận gần sáng đêm. Hôm ấy nó dắt tôi đi khắpNha Trang, những quán ăn vặt, café Bốn Mùa, bia hơi… trong lúc say, nó nói mộtcâu mà tôi suýt nữa tôi đã theo chân nó, bỏ Sài Gòn về lại Nha Trang: Ở đâymình mới thiệt sống cuộc đời mình, ở Sài Gòn thì mình chỉ sống theo thiên hạ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang là một thành phốbiển, một tỉnh lỵ duyên hải ở miền trung, chỗ cong cong đưa ra biển trên bản đồchữ S của Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;.&lt;span&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Thực ra với qui mô diện tích và dân số củamình, Nha Trang từng chỉ được coi là một thị xã. Được nâng cấp lên thành phố,Nha Trang như một cô gái được trang điểm trước tuổi, một Lolita so với nhữngthành phố khác, một sự quyến rũ kỳ lạ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha trang có vị trí thiênnhiên như một góc thiên đường: nằm gọn trong một cái vịnh lớn, ba phía được baobọc bởi những dãy núi khá cao, là chặng cuối đổ ra biển của dãy Trường Sơn hùngvĩ. Phía trước biển lại được chắn bởi một hòn đảo lớn, khiến biển Nha Trang nhưmột cái hồ khổng lồ. Như những thành phố biển khác, Nha Trang có bờ biển dàitheo suốt chiều dài thành phố, nước biển lúc nào cũng xanh trong và êm sóng,bãi cát trắng và sạch tinh. Bao bọc cả bờ biển dài là một công viên biển khổnglồ, là những hàng dừa, hàng phi lao, ghế đá, quảng trường… Có khoảng hơn 100nhân viên làm việc mỗi ngày để làm sạch bờ biển và chăm sóc cho công viên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang bây giờ thay đổitừng ngày, dĩ nhiên là theo hướng tốt hơn, nhiều con đường sạch đẹp, nhiều côngtrình mới và sang trọng, nhiều dịch vụ hơn cho du khách… Bạn có thể tìm thấy ởNha Trang những siêu thị hiện đại, những khu mua sắm sang trọng, những nhà hàngđặc sản của nhiều vùng, từ phở Hà Nội đến cơm tấm Sài Gòn, từ Sushi cho đếnPizza... Bạn cũng có thể tìm thấy những resort, những khách sạn và những khuvui chơi đẳng cấp thế giới ở Nha Trang.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang lấy câu khẩu hiệucho mình là: Điểm đến văn minh và thân thiện, tôi hoàn toàn tin rằng Nha Trangsẽ làm được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nãy giờ nói chuyện Nha Trangnghe xa xôi quá, nghe như không phải quê hương, mà thực ra Nha Trang chưa baogiờ là quê hương tôi. Tôi sinh ở Hà Tĩnh, nguyên quán ở Phú yên. Nha Trangkhông phải là quê hương, tôi chỉ có thể nói rằng: tôi là dân Nha Trang.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang hôm nay thay đổitừng ngày. Nhưng đối với tôi, đối với dân Nha Trang, thì Nha Trang vẫn như vậy,vẫn là Nha Trang của dân Nha Trang.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang vẫn không thayđổi. Nha Trang vẫn là một tỉnh lỵ ở miền trung đầy nắng và gió, vẫn là mộtthành phố biển nhỏ xinh với đôi nét hoang dã miền duyên hải. Như một mối tìnhđầu, Nha Trang chưa bao giờ thay đổi. Cũng như một mối tình đầu, Nha Trang chưabao giờ mờ đi trong ký ức, trong nỗi nhớ của dân Nha Trang xa quê.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang vẫn không thayđổi. Cà phê ở Nha Trang vẫn đặc quánh để có thể thức một đêm ngồi nghe tiếngsóng biển, món bánh canh cá Nha Trang vẫn ngọt lịm đến tận tủy xương, bánh mìNha Trang đến giờ vẫn là đệ nhất thiên hạ còn khi đi qua những quán nem buổichiều thì bạn có thể ngất đi vì thèm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang vẫn không thayđổi. Cả Nha Trang vẫn thức vào lúc 5 giờ sáng để đi tắm biển, ánh nắng sớm củamặt trời đỏ rực mọc lên từ biển đã hun ra những người dân Nha Trang, từ đứa trẻđen nhẻm đến những ông già quắc thước, tất cả đều toát lên vẻ khỏe khắn và vuitươi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang vẫn không thayđổi. Những ngôi trường rợp bóng cây lưu lại ký ức lung linh trong nhiều lứa họctrò, quán cà phê cũ kỹ với những bản nhạc quen thuộc mở đều đặn hằng ngày. Ở NhaTrang, mọi con đường đều đổ về hướng biển, mọi hẹn hò đều ở biển và mọi nỗi nhớđều mang phong vị biển.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đi trên bờ biển Nha Trang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang giờ thay đổi từngngày&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nha Trang cũng chưa bao giờ thayđổi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-421909838906867287?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/421909838906867287/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nha-trang-ngay-ve-2.html#comment-form' title='19 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/421909838906867287'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/421909838906867287'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nha-trang-ngay-ve-2.html' title='Nha Trang, ngày về (2)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5102048432608576332</id><published>2011-08-18T12:19:00.003+08:00</published><updated>2011-08-18T12:19:56.986+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ký  Ảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ký'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>we belong to the sea</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-fAWQw6vQHwE/TkyR8Sl3viI/AAAAAAAACk4/pnkiM3YmGu4/s1600/_MG_5132.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-fAWQw6vQHwE/TkyR8Sl3viI/AAAAAAAACk4/pnkiM3YmGu4/s640/_MG_5132.jpg" width="464" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-iMzIGULx3k8/TkyR-V8M2qI/AAAAAAAAClE/seJ8VL_EGqE/s1600/_MG_5136.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-iMzIGULx3k8/TkyR-V8M2qI/AAAAAAAAClE/seJ8VL_EGqE/s640/_MG_5136.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-wNwHwBwwgKA/TkySAdVBh8I/AAAAAAAAClM/23ycBcIt0iU/s1600/_MG_5141.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-wNwHwBwwgKA/TkySAdVBh8I/AAAAAAAAClM/23ycBcIt0iU/s640/_MG_5141.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-kO937ZyXr04/TkySBjGo7hI/AAAAAAAAClU/Mz1ko18Q5oA/s1600/_MG_5154.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-kO937ZyXr04/TkySBjGo7hI/AAAAAAAAClU/Mz1ko18Q5oA/s640/_MG_5154.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-AGbbcfsOUIM/TkySC40-CzI/AAAAAAAAClc/3jLLLGYY26M/s1600/_MG_5229.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="442" src="http://4.bp.blogspot.com/-AGbbcfsOUIM/TkySC40-CzI/AAAAAAAAClc/3jLLLGYY26M/s640/_MG_5229.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-lJCxvJTBSDA/TkySEJ2c_AI/AAAAAAAAClk/EC2afMYD4NI/s1600/_MG_5235.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-lJCxvJTBSDA/TkySEJ2c_AI/AAAAAAAAClk/EC2afMYD4NI/s640/_MG_5235.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-J50kFJpXgaM/TkySFjYie1I/AAAAAAAACls/ms3iFwnAYwU/s1600/_MG_5236.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-J50kFJpXgaM/TkySFjYie1I/AAAAAAAACls/ms3iFwnAYwU/s640/_MG_5236.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-I2Hvu1ATSZw/TkySGi6bOeI/AAAAAAAACl0/b1uh_lQcLI0/s1600/_MG_5239.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-I2Hvu1ATSZw/TkySGi6bOeI/AAAAAAAACl0/b1uh_lQcLI0/s640/_MG_5239.jpg" width="374" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-LOk9WSY9v-A/TkySIEygdUI/AAAAAAAACl8/nE7ctZIhUE0/s1600/_MG_5264.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-LOk9WSY9v-A/TkySIEygdUI/AAAAAAAACl8/nE7ctZIhUE0/s640/_MG_5264.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-mX11xcd8wnM/TkySJtLmFwI/AAAAAAAACmE/ARW9ek82mJI/s1600/_MG_5283.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-mX11xcd8wnM/TkySJtLmFwI/AAAAAAAACmE/ARW9ek82mJI/s640/_MG_5283.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-U5Ot3Uh808Y/TkySKu_mpqI/AAAAAAAACmM/aG9Dc4k0Jd8/s1600/_MG_5288.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-U5Ot3Uh808Y/TkySKu_mpqI/AAAAAAAACmM/aG9Dc4k0Jd8/s640/_MG_5288.JPG" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5102048432608576332?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5102048432608576332/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/we-belong-to-sea.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5102048432608576332'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5102048432608576332'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/we-belong-to-sea.html' title='we belong to the sea'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-fAWQw6vQHwE/TkyR8Sl3viI/AAAAAAAACk4/pnkiM3YmGu4/s72-c/_MG_5132.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-9182822180072422922</id><published>2011-08-16T11:52:00.001+08:00</published><updated>2011-08-16T11:52:56.588+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ảnh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ký'/><title type='text'>Nha Trang, ngày về...</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;Ảnh thôi, bài sẽ phục vụ sau. Mà ảnh cũng không được ưng ý lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thể thao bờ biển&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-2Xv7QyeMlkY/TknntUn51-I/AAAAAAAACiA/F02rRwpg26k/s1600/_MG_5308.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="396" src="http://3.bp.blogspot.com/-2Xv7QyeMlkY/TknntUn51-I/AAAAAAAACiA/F02rRwpg26k/s640/_MG_5308.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Vòng cung&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-aH2FAezrQgo/TknoCMdvOrI/AAAAAAAACjo/RVr1AoA0Vv8/s1600/_MG_5326.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-aH2FAezrQgo/TknoCMdvOrI/AAAAAAAACjo/RVr1AoA0Vv8/s640/_MG_5326.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Sắp đặt&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-y3_jy4nikNA/TknnvNrOBgI/AAAAAAAACiI/_z8Ih-ZSkts/s1600/_MG_5309.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-y3_jy4nikNA/TknnvNrOBgI/AAAAAAAACiI/_z8Ih-ZSkts/s640/_MG_5309.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Quảng trường&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-ULVP5aQVyHg/Tknnw4PCEmI/AAAAAAAACiQ/WzJQOrPDC8Q/s1600/_MG_5311.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-ULVP5aQVyHg/Tknnw4PCEmI/AAAAAAAACiQ/WzJQOrPDC8Q/s640/_MG_5311.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nhà Văn Hóa&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-5AoasZtc2UM/Tknnyvig91I/AAAAAAAACiY/erBOiDlItUc/s1600/_MG_5312.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-5AoasZtc2UM/Tknnyvig91I/AAAAAAAACiY/erBOiDlItUc/s640/_MG_5312.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Dân Nha Trang đi tắm biểm sớm vẫn bỏ xe máy trên bờ&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-JSLNyikHmCM/Tknn0K5oPYI/AAAAAAAACig/fIM2-jwOSJ8/s1600/_MG_5313.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-JSLNyikHmCM/Tknn0K5oPYI/AAAAAAAACig/fIM2-jwOSJ8/s640/_MG_5313.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nắng sớm&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-qQdm1kqY7Yw/Tknn2B3fCII/AAAAAAAACio/xULf29UwsPs/s1600/_MG_5314.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-qQdm1kqY7Yw/Tknn2B3fCII/AAAAAAAACio/xULf29UwsPs/s640/_MG_5314.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Yêu sớm&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-swqSI2A_zbo/Tknn4Qurc7I/AAAAAAAACiw/XpKXzfSNra0/s1600/_MG_5315.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-swqSI2A_zbo/Tknn4Qurc7I/AAAAAAAACiw/XpKXzfSNra0/s640/_MG_5315.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bơi sớm&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-AW_KTI7aYuc/Tknn5jmFDKI/AAAAAAAACi4/WjqBWYebTVk/s1600/_MG_5318.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-AW_KTI7aYuc/Tknn5jmFDKI/AAAAAAAACi4/WjqBWYebTVk/s640/_MG_5318.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hướng biển&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9UNS1y6Hcow/Tknn6yzCtkI/AAAAAAAACjA/KIWk2DhNJ-I/s1600/_MG_5320.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="425" src="http://4.bp.blogspot.com/-9UNS1y6Hcow/Tknn6yzCtkI/AAAAAAAACjA/KIWk2DhNJ-I/s640/_MG_5320.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Văn minh và Thân Thiện&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-9L0IMc2Yt-k/Tknn8WZaF1I/AAAAAAAACjI/vJiQ9Wi_qZw/s1600/_MG_5321.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="382" src="http://2.bp.blogspot.com/-9L0IMc2Yt-k/Tknn8WZaF1I/AAAAAAAACjI/vJiQ9Wi_qZw/s640/_MG_5321.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-n4qsxOmyy9M/TknoAY0TkZI/AAAAAAAACjg/F3dvtw2NwLE/s1600/_MG_5325.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-n4qsxOmyy9M/TknoAY0TkZI/AAAAAAAACjg/F3dvtw2NwLE/s640/_MG_5325.jpg" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Bãi tắm&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-MLW9A3IevLY/Tknn_FLsoZI/AAAAAAAACjY/mmDBiilnmyM/s1600/_MG_5324.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-MLW9A3IevLY/Tknn_FLsoZI/AAAAAAAACjY/mmDBiilnmyM/s640/_MG_5324.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-yaklP-tltQ4/Tknn97Z-14I/AAAAAAAACjQ/LGLvqlNnWNI/s1600/_MG_5323.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-yaklP-tltQ4/Tknn97Z-14I/AAAAAAAACjQ/LGLvqlNnWNI/s640/_MG_5323.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Về bến&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-TOuK_gWWJI0/TknoD2FDqLI/AAAAAAAACjw/Cu9g75r1UE0/s1600/_MG_5328.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-TOuK_gWWJI0/TknoD2FDqLI/AAAAAAAACjw/Cu9g75r1UE0/s640/_MG_5328.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-zAIDne0XZkQ/TknoFp1B3cI/AAAAAAAACj4/qZQK2375jwg/s1600/_MG_5332.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-zAIDne0XZkQ/TknoFp1B3cI/AAAAAAAACj4/qZQK2375jwg/s640/_MG_5332.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-fioyQn7DR7k/TknoH3zDoDI/AAAAAAAACkA/O35lyNq7MnE/s1600/_MG_5333.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-fioyQn7DR7k/TknoH3zDoDI/AAAAAAAACkA/O35lyNq7MnE/s640/_MG_5333.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-6ikHB_olaQ8/TknoJyWkaGI/AAAAAAAACkQ/zySGTLFj7-0/s1600/_MG_5337.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-6ikHB_olaQ8/TknoJyWkaGI/AAAAAAAACkQ/zySGTLFj7-0/s640/_MG_5337.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Viễn vọng&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Fd7CZxbG92o/TknoI0CXymI/AAAAAAAACkI/nfNDajVURUk/s1600/_MG_5335.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-Fd7CZxbG92o/TknoI0CXymI/AAAAAAAACkI/nfNDajVURUk/s640/_MG_5335.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-9182822180072422922?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/9182822180072422922/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nha-trang-ngay-ve.html#comment-form' title='25 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/9182822180072422922'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/9182822180072422922'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nha-trang-ngay-ve.html' title='Nha Trang, ngày về...'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-2Xv7QyeMlkY/TknntUn51-I/AAAAAAAACiA/F02rRwpg26k/s72-c/_MG_5308.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>25</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-796348041371902252</id><published>2011-08-10T13:16:00.003+08:00</published><updated>2011-08-10T15:57:27.628+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Gia Đình'/><title type='text'>Huyết Yến</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dạo này mình sống lành mạnhquá, sáng chơi thể thao tối thời đọc sách. Sống lành mạnh nên viết cái gì racũng lành mạnh, lành mạnh đến mức chịu hết nổi. Lành mạnh quá cũng không tốt,mất hết bản sắc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Lại sắp sửa đưa thầy u đi chơi.Mấy năm gần đây vợ chồng mình tài trợ cho câu lạc bộ hưu trí đi du lịch suốt.Các cụ già rồi, sống cả đời vất vả vì con vì cháu, nay được gác việc nhà vài hôm,được đi đây đi đó, ở khách sạn ăn nhà hàng lại có người phục vụ nên cũng thíchthú. Đi về trẻ ra mấy tuổi, thỉnh thoảng lấy hình ra xem và kể với hàng xóm làmquà.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có thời các cửa hàng nhânsâm và linh chi Hàn Của mọc như nấm ở Sài Gòn, quảng cáo rầm rộ, cũng moi khôngít tiền thiên hạ. Nay thì qua rồi, bây giờ mốt phải là Yến Sào, mà phải là YếnHuyết, nghĩa là cái tổ yến phải đầy máu của con chim thì mới quý. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi đã từng đến vài chỗngười ta nuôi Yến lấy tổ, Cần Giờ, Phú Quốc, Cà Mau… thấy tội nghiệp con chimnhỏ, rút hết ruột gan ra làm cái tổ để định đẻ con thì người ta lấy mất, hếtcái này đến cái khác. Nhưng vì con, vì phải kiếm một chỗ an toàn để đặt những quả trứng bé xíu màphải tiếp tục làm tổ, cho tận đến lúc chảy máu và chết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Xưa tôi có nghe bài hát chếkiểu này: Giọng nữ:&lt;i&gt; “Nếu mai anh chết em cúng đầu heo”&lt;/i&gt;. Giọng nam:&lt;i&gt; “Sao emkhông cúng khi anh còn sống?”&lt;/i&gt;. Đại ý cũng vui, nếu muốn cúng đồ ngon sao không cúng lúccòn sống, để người ta còn ăn được. Chết rồi cúng kiếng chi nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi biết có bà già gần nhà,sống đến hơn chín chục tuổi mà vẫn còn khỏe mạnh và minh mẫn. Bà sống với convà cháu trong một cái nhà nhỏ. Lúc bà bắt đầu lẫn và mờ mắt thì bà trở nên mộtgánh nặng, bà hay bị con trai, con dâu và cả cháu nội la mắng suốt. Nhiều lúctôi thấy bà ngồi buồn, nước mắt chảy dài.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Rồi bà chết. Cái đám tanglớn vô cùng, kéo dài cả tuần lễ. Nhang khói nghi ngút, tiếng khóc lẫn tiếngtụng kinh vang suốt ngày đêm. Đám tang lớn được coi là một hành động hiếunghĩa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sắp Vu Lan.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-796348041371902252?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/796348041371902252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/huyet-yen.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/796348041371902252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/796348041371902252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/huyet-yen.html' title='Huyết Yến'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-5295996707953748907</id><published>2011-08-05T11:46:00.003+08:00</published><updated>2011-08-21T17:46:34.386+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhớ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống'/><title type='text'>Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (2)</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;“Cho nhiêu cũng được” – Câunày ai ở Sài Gòn chắc là biết, chắc thỉnh thoảng có nghe, nhất là khi đi taxi,xe ôm, xích lô… nếu là khách đi quen rồi hoặc quãng đường gần quá khó trả giáthì bác tài sẽ nói vậy: chú (cô) cho nhiêu cũng được. Nói vậy chứ ai đành lòngcho ít, ví như đúng ra bảy ngàn thì khách sẽ đưa mười ngàn cho chẵn tiền. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Đó cũng không hẳn vì ít tiềnquá mà nói vậy, cũng có khi nhiều thứ giá trị hơn người bán cũng nói: cho nhiêucũng được. ví dụ như chuyện có cô giáo nọ dạy văn ở một trường cấp hai, cô nổitiếng là thương học trò như con. Mỗi buổi sáng cô hay đi chợ ở gần nhà để tiệnviệc cơm nước. Trong chợ có rất nhiều người biết cô là cô giáo, và họ thườnggọi luôn là “cô giáo”. Nhiều khi cô giáo cũng khó xử với các bà, các chị trongchợ, họ cứ bỏ vô giỏ cô khi thì con cá, khi thì bó rau, khi thì ký thịt… khi côđòi trả tiền thì họ không chịu lấy hoặc nói: cô giáo cho nhiêu cũng được. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cho nhiêu cũng được&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ông là thương binh, thươngbinh của chế độ cũ, ông bị thương gần ngày Sài Gòn giải phóng. Sau giải phóngông làm nhiều nghề để sinh sống và để nuôi ba đứa con ăn học. Một lần nọ ônglàm công việc bảo vệ ở một nhà hàng vào buổi tối, đó là một nhà hàng lớn và córất nhiều nhân viên và thực chất công việc của ông là chuyên đắt xe cho kháchđến ăn nhậu mà thôi. Chủ nhà hàng là một người đàn ông khá giả và cư xử rấtđược. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Một hôm có chuyện. Đêm khuyakhi nhà hàng chuẩn bị đóng của và người chủ cũng chuẩn bị ra về thì có một nhómngười hung dữ cầm mã tấu xông vào nhà hàng truy sát người chủ. Người đàn ôngtuy khá cao to và nhanh nhẹn nhưng khó có thể chống cự với bốn năm tên sát thủchuyên nghiệp, tất cả mọi người bỏ chạy tán loạn. Ông thấy vậy không được nênđứng ra bảo vệ chủ mình, vừa đỡ đòn vừa dìu anh này bỏ chạy. Nhờ sự giúp sức củaông, nạn nhân đã thoát thân tuy cũng bị thương nhẹ, còn ông thì bị hai nhátchém nặng mà một nhát sau này đã làm ông không thể cử động cánh tay phải.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Người chủ mang ơn ông lắm dùông nhiều lần nói “chú ơi, tôi làm công cho chú thì phải bảo vệ chú thôi, ơnnghĩa gì mà chú cứ nói hoài”. Và mặc dù ông đã nhiều lần từ chối nhưng ngườichủ nhà hàng vẫn mua cho ông một căn nhà nhỏ, chu cấp hằng tháng đủ nuôi cả giađình ông và cho tiền ba đứa con ông ăn học.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện xảy ra đã lâu rồi.Hôm qua tôi ngồi trong ngân hàng, ngồi kế bên cậu con trai lớn của ông và đượcnghe câu chuyện này. Cậu nói: chú đó sắp đi Mỹ rồi nên bữa nay chú kêu con rangân hàng mở tài khoản để mai mốt chú chuyển tiền về.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Chuyện này nghe một bạnsinh viên kể. Bạn nói trước nhà bạn nghèo lắm, mẹ bạn bán vé số ở Quận Tám và bạn cũng đi bán phụ mẹ. Nếu bạn học buổi sáng thì sẽ phụ mẹ bán buổi chiềuvà ngược lại, nhà chỉ có hai mẹ con.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có một chú thợ hồ ở gần nhà,nói là gần nhà chứ thực ra là ở một cái chòi trong xóm hẻm sâu sát bờ kinh, chúnày mỗi khi nhậu thường hay mua vé số của hai mẹ con cậu. Chú này mua khôngnhiều, mỗi lần chỉ mua hai vé, nhưng điều đáng nhớ là sau khi trả tiền hai véthì chú sẽ cho lại cậu một vé, và lúc nào cũng căn dặn: nhớ giữ lại hen mầy,phải thì cùng đổi đời.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Và cậu đổi đời thiệt, mộtlần cặp vé số định mệnh đã trúng giải độc đắc. Người vợ của chú thợ hồ khi biếtchồng mình trúng số độc đắc đã nổi lòng tham và muốn đòi lại tờ vé số mà chú đãcho cậu buổi chiều trước đó. Nhưng chú thợ hồ đã kiên quyết không đòi lại, chúcòn dùng tiền trúng số đã cả xóm một bữa nhậu linh đình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Có vốn, mẹ cậu không bán vésố nữa mà chuyển ra mở quán ăn sáng và cuộc sống của hai mẹ con đã khá hơntrước rất nhiều. Chỉ riêng chú thợ hồ thì vẫn làm thợ hồ, bây giờ chú mua vé sốcủa người khác nhưng tật cũ vẫn không bỏ, mua hai vé và cho lại người bán mộtvé. Chú luôn dặn: nhớ giữ lại hen mầy, phải thì cùng đổi đời.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ông chạy xe ôm ở Quận 10nhưng nhà ông thì ở tận ngã tư An Sương, vợ ông thì bán vé số nên ông thườngđậu xe kế bên bà. Hai người mang cơm theo ăn buổi sáng và buổi trưa, buổi chiềuthì trả vé về sớm rồi cùng ăn ở nhà.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Quê ông bà ở Cần Giuộc. Bữanọ thấy có người trông dáng như ở quê lên, tới ghé cho ông bà hai con gà, mộtbuồng chuối và một giỏ đệm đầy cá trê phi, con nào con nấy mập ú, vàng óng. Tôitò mò hỏi: bà con dưới quê gửi lên hả chú? Ông cười, nói đúng ở quê gửi lênnhưng mà hông phải của bà con, thằng đó nó chiếm đất của tui đó chớ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Nhà ông có nhiều anh em, chaông có chia cho ông ba công ruộng ở quê. Ruộng đất phèn nên một năm chỉ trồngđược một vụ mà lại có mùa trúng mùa thất nên ông bỏ đó lên Sài Gòn chạy xe ôm.Ruộng bỏ hoang lại nằm xa xóm nên không ai coi. Một lần ông về quê và phát hiệnruộng của mình có người chiếm mất. Đó là một gia đình nghèo, hai vợ chồng vàbốn đứa con nheo nhóc, trước họ sống theo ghe nhưng cái ghe nát quá nên cả giađình dắt nhau lên bờ kiếm đất hoang lập nghiệp, cũng bị đuổi cùng đường mới tớiđây.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Mới đầu ông cũng làm căng,thưa lên xã rồi nhờ bà con tới đòi kịch liệt lắm, nhưng do đất nhà từ xưa khôngcó giấy tờ, lúc chia cũng không lập di chúc nên khó nói lý. Rồi ông pháthiện bà vợ mình bị tiểu đường nặng nên thời gian của ông chủ yếu ở bên bà, ôngkhông thiết đòi đất nữa. Một lần về quê đám giỗ ông đã ký giấy cho gia đìnhnghèo nọ ba công đất luôn.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ông nói, mình cũng nghèo màthấy tụi nó còn nghèo hơn. Mình già rồi, sống nay chết mai, thôi coi như làmphước cho tụi nó. Cũng được cái là vợ chồng nó cũng biết điều, nhận tía máluôn, đem lên cho đồ hoài, ăn hổng hết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Sài Gòn rộng, rộng lắm, nên chuyệnở Sài Gòn người ta hay kêu là: chuyện nhỏ&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-5295996707953748907?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/5295996707953748907/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/chuyen-nho-o-sai-gon-2.html#comment-form' title='46 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5295996707953748907'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/5295996707953748907'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/chuyen-nho-o-sai-gon-2.html' title='Chuyện nhỏ ở Sài Gòn (2)'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>46</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1546589465165027724</id><published>2011-08-02T12:13:00.002+08:00</published><updated>2011-08-02T12:25:28.870+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tản Mạn'/><title type='text'>"những ngã tư và những cột đèn"</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi, ngoại trừ những lúc quágấp gáp, vẫn thích dừng đèn đỏ ở những ngã tư, nhiều khi còn vài giây nữa mớihết đèn xanh nhưng tôi vẫn dừng, đó là những khoảnh khắc ý nghĩa, của riêng tôi.Ở Sài Gòn, cột đèn đỏ lâu nhất mà tôi thấy là 90 giây, còn chỗ nhanh nhất chỉcó 15 giây, dĩ nhiên tôi vẫn thích dừng ở chỗ có đèn đỏ lâu hơn, tôi có nhiềuthời gian với mình hơn. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thường nếu lái xe một mình,tôi dành thời gian dừng đèn đỏ để suy nghĩ (tất nhiên ngoại trừ những lúc tôiphải tập trung cho một cái mụn trên mặt hoặc một chiếc răng sâu). Tôi luônthích suy nghĩ, nghĩ lung tung thôi, tưởng tượng hoặc mơ mộng, có lúc tôi tưởngtượng mình là một nhân vật trong một cuốn phim hoặc một cuốn sách… lúc khác tôilại tưởng tượng là mình là thủ tướng,hoặc giả mình sẽ làm gì nếu được quay lại10 năm, 20 năm trước, và cũng có khi, thật xấu hổ khi thú nhận là tôi cũng từngtưởng tượng mình có năng lực siêu nhiên… đủ thứ để tưởng tượng. Đa phần tôi kếtthúc suy tư của mình khi bị xe sau bấm còi inh ỏi lúc đèn xanh điểm sáng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;2.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Ở những ngã tư Sài Gòn, nhấtlà ngã tư lớn, việc băng qua vào giờ cao điểm đòi hỏi bạn phải tập trung caođộ. Nhiều lúc tôi đang có một suy tư đẹp, ví dụ như tưởng tượng mình có mộtchiếc du thuyền dài 109 mét với đầy đủ những chi tiết và đang lênh đênh trênđại dương, tôi đã băng qua ngã tư với chiếc du thuyền trong đầu. Những lúc nhưvậy tôi hay rẽ nhầm đường. Tôi thường trả giá bằng những đường vòng, xa hơn vànhiều ngã tư và đèn đường hơn để trở lại đường đi của mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Không phủ nhận rằng nhiều suytư của những lần dừng đèn đỏ ở những ngã tư Sài Gòn đã lên blog này, nhưng đaphần những suy tư ấy luôn có tác dụng làm ngắn hơn thời gian chờ đèn đỏ, làmtan đi nỗi bức bối trong giao thông hỗn loạn và làm tôi cảm thấy yêu đời hơnrất nhiều.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;3.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Tôi luôn thích những ngườibiết mơ mộng, cho dù bạn có những giấc mơ thật xa vời hay điên khùng cỡ nào thìtôi vẫn thích. Tôi sẽ lắng nghe bạn, tôi sẽ chia sẻ cùng bạn giấc mơi ấy. Thậmchí có lần tôi đã bàn thật chi tiết &amp;nbsp;vớibạn vợ về kế hoạch tiêu 108 triệu đô la mà tôi mơ rằng mình có được nhờ mộtphép màu. Chúng tôi tranh luận khá sôi nổi và hào hứng và cuối cùng tôi đànhtheo ý bạn vợ, quyết định dành phần lớn số tiền ấy để lập một quĩ từ thiện chotrẻ em.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Hồi nhỏ tôi hay bị trêu chọcvì đã ngu dại kể những giấc mơ của mình cho bạn bè nghe, và tôi rất dễ bị kíchđộng nếu bị trêu chọc kiểu đó, đa phần sẽ có đánh nhau, nên sau này không mấyai trêu chọc tôi nữa. Tuy nhiên, trong mắt nhiều bạn bè hẳn tôi cũng không bìnhthường mấy, tôi thì cố để cảm thấy thương họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;4.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Thực ra tôi cũng chẳng cố đểtheo đuổi một giấc mơ nào, kể cả việc kiếm tiền. Tôi đơn thuần là chỉ tưởngtượng ra chúng, hoàn thành chúng trong đầu mình bằng thật nhiều chi tiết rồiquên bẵng chúng đi. Chúng chỉ như những bong bóng xà phòng đầy màu sắc, sinh rarồi tan biến trong cuộc đời tôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Cuộc sống thực, vất vả thực,những lo toan thực và nỗi buồn thực… luôn cuốn tôi đi và điều khiển hầu hếtthời gian của tôi, tôi cũng không thể cưỡng lại được điều đó dù đôi khi tôi rấtmuốn thử. Nhưng may thay, những bong bóng xà phòng nhỏ bé nhiều sắc màu của trítưởng tượng đã giúp tôi lấy lại cân bằng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;5.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family: Arial;"&gt;Dạo này đọc sách nhiều quá.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1546589465165027724?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1546589465165027724/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nhung-nga-tu-va-nhung-cot-en.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1546589465165027724'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1546589465165027724'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/08/nhung-nga-tu-va-nhung-cot-en.html' title='&quot;những ngã tư và những cột đèn&quot;'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-1541229441578212655</id><published>2011-07-30T12:56:00.003+08:00</published><updated>2011-08-02T12:25:54.119+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phim'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con gái'/><title type='text'>làm phim vất vả thật</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;trước giờ tôi coi phim Mỹ là chủ yếu, phim TQ thì tôi chỉ coi thể loại dã sử. Hai bạn này làm phim thì khỏi phải bàn, đoàn chuẩn vô cùng. Nói vậy chớ Hô Li Út cũng cho ra lò không ít phim dở, bạn nào không tin cứ theo dõi trên Max, kênh này chuyên trị phim dở của Mỹ, từ dở vừa, dở dở, dở hơi cho đến dở ẹt, dở khắm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim của Hàn, Thái, Sing, Mã... thì chỉ cần liếc mắt tới là đã muốn bựa. Miễn bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim Việt, sau Lời Thề, Đời Cát... mà theo tôi là khá đỉnh cao, tôi cũng không xem nữa, mãi sau bị bạn vợ ép uổng, tôi có xem "1750" và gần đây là "những nụ hôn rực rỡ", không quá thích cũng không quá ghét, nói chung cũng có chút hào hứng xen lẫn chút hụt hẫng và một ít chỉ trích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm rồi theo yêu cầu của bạn Hà Thi, vốn rất mê phim, tôi chạy chọt chen chân vào chốn phim trường để xin cho bạn ấy được mục kích quang cảnh hậu trường của công tác làm phim, coi như một bài học ngoại khóa cho bạn ấy.&amp;nbsp;Và thật bất ngờ, chính buổi học ngoại khóa của bạn Hà Thi đã làm tôi thay đổi nhận thức về phim ảnh, đặc biệt là phim Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ nay, nếu có cơ hội, tôi sẽ xem phim Việt. (đang chờ phim của bạn Nê).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Định không post hình nhưng mà có &lt;a href="http://littlewings82.blogspot.com/2011/07/ngay-chu-nhat-binh-thuong.html"&gt;bạn kia&lt;/a&gt; post rồi nên tôi cũng a dua theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phim này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-hvX9gPxCEW4/TjOH5VBQlhI/AAAAAAAACgk/edsQJHZedSk/s1600/_MG_5003.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-hvX9gPxCEW4/TjOH5VBQlhI/AAAAAAAACgk/edsQJHZedSk/s640/_MG_5003.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có hai diễn viên thôi:&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Ocjc1KIaK08/TjOH-IghFMI/AAAAAAAAChI/4WoM6GfGnBo/s1600/_MG_5011.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://4.bp.blogspot.com/-Ocjc1KIaK08/TjOH-IghFMI/AAAAAAAAChI/4WoM6GfGnBo/s640/_MG_5011.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh này quay khoảng 100 lần, chỉ quay có cái đồng hồ báo thức tổ nái&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-XJzDkorbqV8/TjOH1tSIfQI/AAAAAAAACgM/RTgkrfI4Nv8/s1600/_MG_4997.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-XJzDkorbqV8/TjOH1tSIfQI/AAAAAAAACgM/RTgkrfI4Nv8/s640/_MG_4997.JPG" width="426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có thêm một bạn ghi hình bằng máy ảnh:&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/--2JBlJbXzxE/TjOH3dK4P6I/AAAAAAAACgU/V54F33yXgTs/s1600/_MG_4999.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="442" src="http://1.bp.blogspot.com/--2JBlJbXzxE/TjOH3dK4P6I/AAAAAAAACgU/V54F33yXgTs/s640/_MG_4999.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc chờ quay cái đồng hồ thì diễn viên chính tranh thủ ngủ&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-zaF3Z4G66Es/TjOH4CugJBI/AAAAAAAACgc/I7f4XpIvZy4/s1600/_MG_5000.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-zaF3Z4G66Es/TjOH4CugJBI/AAAAAAAACgc/I7f4XpIvZy4/s400/_MG_5000.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Quay xong cái đồng hồ thì di tản toàn bộ đội hình vào trong phòng để quay cái đèn bàn&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Lr4tTeWgky8/TjOH6skpdbI/AAAAAAAACgs/tmElxYXpBF8/s1600/_MG_5004.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://1.bp.blogspot.com/-Lr4tTeWgky8/TjOH6skpdbI/AAAAAAAACgs/tmElxYXpBF8/s640/_MG_5004.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đạo diễn đang chỉ đạo ê kip&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-AKyQKdA8fRU/TjOH-8lQn4I/AAAAAAAAChQ/vDhY9L2zDDE/s1600/_MG_5012.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://3.bp.blogspot.com/-AKyQKdA8fRU/TjOH-8lQn4I/AAAAAAAAChQ/vDhY9L2zDDE/s640/_MG_5012.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đạo diễn và các nhà sản xuất đang thảo luận cảnh quay&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ATauJGcIkU4/TjOH_6ke2AI/AAAAAAAAChY/u_xqdg3JdMc/s1600/_MG_5015.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://3.bp.blogspot.com/-ATauJGcIkU4/TjOH_6ke2AI/AAAAAAAAChY/u_xqdg3JdMc/s400/_MG_5015.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-_ugsYxoDoRM/TjOH8xzgUeI/AAAAAAAAChA/Pae0aL60sPo/s1600/_MG_5010.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-_ugsYxoDoRM/TjOH8xzgUeI/AAAAAAAAChA/Pae0aL60sPo/s400/_MG_5010.JPG" width="315" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là hai bạn quan sát viên&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-lOrTTxWcyf4/TjOH76V9KiI/AAAAAAAACg0/ENHfZJ7sAog/s1600/_MG_5006.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://1.bp.blogspot.com/-lOrTTxWcyf4/TjOH76V9KiI/AAAAAAAACg0/ENHfZJ7sAog/s320/_MG_5006.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-1541229441578212655?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/1541229441578212655/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/07/lam-phim-vat-va-that.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1541229441578212655'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/1541229441578212655'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/07/lam-phim-vat-va-that.html' title='làm phim vất vả thật'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-hvX9gPxCEW4/TjOH5VBQlhI/AAAAAAAACgk/edsQJHZedSk/s72-c/_MG_5003.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-995654109470102855</id><published>2011-07-28T22:14:00.004+08:00</published><updated>2011-07-29T07:34:29.698+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Con trai'/><title type='text'>so he thinks he can dance...</title><content type='html'>...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So he thinks he can dance&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đã chỉnh lại video clip)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="390" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube-nocookie.com/v/MID3jLeYv_I?version=3&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube-nocookie.com/v/MID3jLeYv_I?version=3&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" width="480" height="390" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;hehehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-qSV4UcJecdo/TjFrJ58tWXI/AAAAAAAACf0/_Eb5pYGdmTU/s1600/_MG_5090.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="426" src="http://2.bp.blogspot.com/-qSV4UcJecdo/TjFrJ58tWXI/AAAAAAAACf0/_Eb5pYGdmTU/s640/_MG_5090.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7888360904786156348-995654109470102855?l=damhaphu.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://damhaphu.blogspot.com/feeds/995654109470102855/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/07/so-he-thinks-he-can-dance.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/995654109470102855'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7888360904786156348/posts/default/995654109470102855'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://damhaphu.blogspot.com/2011/07/so-he-thinks-he-can-dance.html' title='so he thinks he can dance...'/><author><name>Đàm Hà Phú</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04584662207919992743</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='27' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_1nPCdp1_e1g/TPpOlJrcHfI/AAAAAAAABec/IeFpDPuxIyg/S220/phu.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-qSV4UcJecdo/TjFrJ58tWXI/AAAAAAAACf0/_Eb5pYGdmTU/s72-c/_MG_5090.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7888360904786156348.post-2908987360982397401</id><published>2011-07-26T12:36:00.003+08:00</published><updated>2011-07-26T14:33:41.497+08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nhảm'/><title type='text'>du thuyền</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;...&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;1.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tôi dò view của blog này theo tag của các entry, kết quả là:View cao nhất thuộc về tag “nhảm”, nhỉnh hơn một chút so với “tình yêu”, cònview thấp nhất, đáng buồn thay, thuộc về tag “Thơ”. Cá biệt có bài thơ chỉ có 1view, mà chắc đó là tôi rồi.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có bạn cho rằng qua đây cũng biết được sở trường và sở đoảncủa mình.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;2.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tôi cũng phát hiện ra là cái tiện ích Live Trafic Feed (Đivà Đến) trong blog mình nó toàn ghi địa danh ở Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;trật lất, kiểu như: “&lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Hanoi&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;,Daklak”, “Camau, VinhLong”, “CanTho, MinhHai”… Một phát hiện khó chịu, khôngbiết các địa danh ở nước ngoài nó có ghi đúng không?&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tuy nhiên tôi phát hiện là có một số bạn từ Viên Chăn, Lào,bạn nào ở đấy thì cho tôi gửi lời chào nhé vì tôi định bụng sẽ đi sang Lào chơiít hôm, nay mai thôi, biết đâu được đãi bữa rượu &lt;span style="font-family: Wingdings;"&gt;J&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;3.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Vẫn chuyện blog, tôi phát hiện ra có nhiều bạn xin bài củamình đem về blog, FB hoặc các diễn đàn cho nhiều người khác cùng xem, copynguyên bài với nguồn phía dưới hoặc trích và để link. Tôi thấy rất vui, cảm ơncác bạn nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tuy nhiên có một điều khá buồn cười là trong một trang FB cótiêu đề là “Luyện chữ đẹp” với hình các trang viết với mẫu kiểu chữ cực kỳ đẹplại có để ảnh của &lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/2010/01/mot-so-but-tich-15-nam-truoc.html"&gt;“một số bút tích 15 năm trước”&lt;/a&gt; của tôi. Không biết các bạnnghĩ sao khi cho rằng chữ tôi đẹp, hoặc là các bạn chế diễu tôi chăng? Kiểu như ngầm hiểu "nếu không chịu luyện thì chữ sẽ thế này đây"&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;4.&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Hết chuyện blog bây giờ trắc nghiệm tí:&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thứ vật chất gì khiến bạn có ý niệm và tạo nên những giấc mơvề sự giàu có:&lt;/div&gt;&lt;ol start="1" style="margin-top: 0cm;" type="1"&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt;"&gt;Siêu     Xe&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt;"&gt;Biệt     thự&lt;/li&gt;&lt;li class="MsoNormal" style="mso-list: l0 level1 lfo1; tab-stops: list 36.0pt;"&gt;Hàng     hiệu&
