...
1.
Steve chết – Một cái chết
lừng lẫy hiếm có. Tôi không quá ngưỡng mộ ông, trong cả cuộc đời lẫn sự nghiệp,
có lẽ tôi cũng nhận ra ở đâu đó trong cuộc đời nổi tiếng của ông, như mọi cuộc
đời nổi tiếng khác, sự cố gắng vượt bậc vào một thời điểm nào đó đã vấp trúng
một cái ngạch may mắn của số phận. Nhưng tôi thương ông vì những cái ngạch của
số phận khi về chiều đã mang màu sắc khác, không lý giải được, nhưng để lại rất
nhiều tiếc nuối.
Tôi thích Steve vì một lý do
khác, khá riêng tư, của một người làm thơ: những sản phẩm của ông đều đẹp,
trước hết phải đẹp, phải thật sexy, thật quyến rũ. Đó, ngoài việc là những phát
minh mang tính đột phá của công nghệ, còn là những thứ mà con người muốn hướng
đến, muốn sở hữu: cái đẹp.
2.
Trong Vượt Lằn Ranh (The
Crossing – Cormac McCarthy), nhân vật chính là một cậu bé mười sáu tuổi, Billy.
Billy tìm cách săn đuổi một con sói bí ẩn đã tấn công đàn gia súc của gia đình,
cậu tìm mọi cách để bẫy nó, tìm đến cả những bậc thầy về bẫy sói để xin thọ
giáo. Đó là một con sói Mexico ,
một con sói cái đang mang thai, dữ tợn và cực kỳ khôn ngoan, nó vượt qua mọi
cái bẫy, nhưng bằng một linh cảm, một mối liên kết thần giao đặc biệt, Billy đã
bẫy được nó. Thay vì giết nó, Billy đã quyết định tìm chỗ băng bó vết thương
cho con sói và một mình một ngựa vượt biên giới, đưa nó về quê hương Mexico
để sanh nở.
Cuộc hành trình của Billy và
con sói trên đất Mexico
khá vất vả, nhưng cuối cùng cũng không thành. Họ bị bắt. Billy được tha nhưng
con sói bị bọn thợ săn đem ra làm trò vui, bắt nó chiến đấu với từng cặp chó
săn hung dữ. Con sói, dù đang mang thai và bị thương, vẫn kiên cường chiến đấu
và hạ gục từng con chó săn một, nhưng nó cũng đuối sức dần. Billy đi đến một
quyết định, cậu rút súng bắn chết con sói.
Khi đem con sói đi chôn,
Billy đã khóc. Nhưng có lẽ Billy khóc cho một sự giải thoát nhiều hơn một nỗi
tiếc thương. Đôi khi cái chết là một sự giải thoát.
3.
Trong entry trước tôi có nói
về sự ra đi của Lộc, một người bạn, một người anh, một đại ca… tôi viết vội
vàng trong lúc quá buồn nên không thể kể hết những kỷ niệm, những vui buồn
chúng tôi từng có với nhau, từ những ngày còn nghèo khó vất vả. Vợ chồng tôi đã
chạy vào bệnh viện từ khi hay tin và ở với anh cho đến khi anh thành tro bụi.
Suốt ba ngày ở bên anh tôi
được chứng kiến nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng tất cả đều dành cho anh tôi nỗi
tiếc thương. Nhìn từng hàng, từng hàng dễ đến máy ngàn người vào viếng anh với
những giọt nước mắt thật lòng ở nhà tang lễ thành phố làm chúng tôi cảm thấy
rất ấm lòng. Thầy Tuyền, người thầy, người hiệu trưởng đáng kính cũng ở trọn
vẹn suốt ba ngày cuối với anh, mỗi khi nhắc về anh, Thầy lại nói: bây giờ,
người như Lộc hiếm lắm.
Lộc tài giỏi, Lộc siêng năng
và có khả năng tự học phi phàm, Lộc mang nhiều hoài bão lớn, Lộc có một đam mê
bất tận trong việc truyền bá kiến thức… nhưng hơn tất cả, Lộc là một người luôn
yêu mến mọi người, luôn sống cho mọi người và nghĩ cho mọi người. Từ nay, Lộc
sẽ thanh thản với mình, trên cõi khác.
Hình như tôi vừa nói ở trên,
đôi khi, cái chết không phải là dấu chấm hết, cũng như Steve, đối với Lộc nó là
sự giải thoát. Còn đối với người ở lại, Lộc vẫn sống trong trái tim họ.
4.
Trong Nhạc Đời May Rủi –
Paul Auster, chi tiết về việc Jim và Pozzi cùng xây một vách tường đá khổng lồ, từ những ngày đầu tiên
vác đá đặt nền móng cho đến những ngày cuối cùng, khi chỉ còn Jim, có lẽ đã gây
cho người đọc nhiều cảm xúc. Và hệ quả của cảm xúc, hay ấn tượng, mãnh liệt
nhất mà nó đem lại không phải là việc hồi hộp chờ một tình tiết tiếp theo của câu
chuyện, đó là việc dừng lại, những suy nghĩ rọi lại về chính cuộc đời của người
đọc.
5.
Tôi không nhớ đọc ở đâu một
câu, rằng: "cuộc đời thật nguy hiểm, tôi chưa thấy ai thoát ra khỏi nó mà sống
sót."
Đã nghe thấp thoáng ở đâu đó, nhưng cảm nhận thật đúng " Đời là bể khổ, khi ta vượt qua bể khổ là lúc ta qua đời". Cái bể khổ mà Thầy lộc đã qua, nhưng để lại nhiều kỷ niệm, nhiều tiếc thương, và Thầy đã in dấu lại cõi trần này bằng tấm lòng, bằng cái tình cái nghĩa, bằng lòng nhiệt huyết . Cầu nguyện cho Thầy được siêu thoát.NMADDP.
Trả lờiXóaNếu điểm chót của cuộc đời luôn luôn là hội ngộ cùng Thần Chết, hãy để khi ông ta đến, phải ngưỡng mộ ta ...
Trả lờiXóaĐôi khi anh nên nghĩ rằng "sống là tiến dần đến cái chết". Có như thế mới thấy mọi cái hiện hữu là hư vô và cho dù ta có ra cũng không có gì hối tiếc.
Trả lờiXóaĐúng thế chú ạ, thầy Lộc vẫn mãi trong tim những sinh viên của thầy. Giờ thầy về với cát bụi rồi, cầu mong cho thầy sự bình yên và thanh thản, mong thầy biết rằng mọi người rất nhớ thương thầy!
Trả lờiXóaMình thấy câu cuối cùng đúng quá!
Trả lờiXóa@ChiVinh92, Passion : Cảm ơn các bạn đã dành nhiều tình cảm cho thầy Lộc
Trả lờiXóa@ảo vọng: Câu này hay quá, cảm ơn bác
@rita: đúng là "sống là tiến dần đến cái chết", nhưng mà nghĩ thế thì cũng sẽ vui sống được nhiều hơn :)
@haidieugiandi: không nhớ câu ấy của ai :)