1.
Tôi đi câu lại. Thằng em họ
cứ rủ rê mãi nên tôi đi, sẵn đem cho nó một số cần máy cũ và hướng dẫn nó cách
câu vì thằng này nó mới sa chân vào con đường nghiện ngập. Mới câu có nửa ngày
mà tối về nhắm mắt là thấy cái phao chìm. Có lẽ lại tái nghiện món này sau cả
năm trời cai hẳn. Món câu này thì không tốn tiền lắm, nhưng cực kỳ tốn thời
gian và công sức. Hây da, sao mình toàn nghiện ngập thứ gì đâu không.
2.
Không biết mọi người viết
blog có giống tôi không, nghĩa là có một chu kỳ rõ rệt: viết chỉnh chu và khiêm
tốn thời gian đầu lúc còn ít người đọc, rồi viết rộ lên hưng phấn lúc có nhiều
bạn đọc và comment, sau thời gian chừng 1~2 năm sung mãn thì bỗng dưng…hết
chuyện để viết. Thực ra là chuyện thì vẫn còn nhiều nhưng sự hưng phấn có lẽ đã
giảm nhiều, không vì lý do khách quan gì cả, có lẽ chỉ là thoái hóa tự nhiên thôi.
3.
Giao thừa năm 2000, thời
điểm chuyển giao thiên niên kỷ, lúc ấy mọi người bàn tán chuyện về sự cố Y2K,
đại khái là kho vũ khí hột nhưn của Nga Xô và Mỹ Quốc sẽ tự động kích hoạt khi
đồng hồ đếm năm từ số 99 nhảy về 00. Hai kho hột nhưn này mà nổ thì 3/4 thế
giới sẽ đi bán muối.
Đêm ấy, chúng tôi tụ tập
lại, mua thật nhiều rượu và uống một trận tưng bừng, để rủi có nổ hột nhưn cũng
không lấy gì hối hận, chết trong lúc sung sướng. Đêm ấy tất nhiên chẳng có gì
đặc biệt, ngoại trừ việc chúng tôi say mèm và bên nước Nga thì ông tổng thống
Vodka Yeltsin chuyển giao quyền lực cho anh Handsome Putin, nếu có thay đổi thì sau đêm ấy
chỉ có nước Nga thay đổi mà thôi.
4.
Nhạc rock, rock’n’roll là
một sản phẩm của văn minh hậu hiện đại. Thực ra nhạc rock có nhiều dòng, nhiều
lối chơi, nhiều phong cách… đến nỗi khó có thể nhận biết hết, hình như có giai
đoạn nó trở nên quái dị trong một số phong cách như Death Metal hay Heavy
Metal.
Tôi ít nghe Rock, nhưng tôi
có thằng em trai mê nhạc Rock, nó là bạn học của bạn Phanxine. Thời sinh viên,
em tôi có thành lập một ban nhạc rock và biễu diễn ở sân trường ĐH Kiến Trúc.
Tôi nhớ đêm ấy vợ chồng tôi cũng tham dự, tiết mục của em tôi là gần cuối và
bỗng nhiên em tôi đang diễn thì mọi người đánh nhau tưng bừng. Thế là tôi cũng
nhảy vào đám loạn đả ấy, đánh tứ tung để bảo vệ thằng em. Sau này bạn Phanxine
nói rằng bạn ấy biết tôi từ đêm ấy, vì bạn ấy chính là người tổ chức đêm nhạc.
5.
Cái tựa “siêu linh tinh” này
để hưởng ứng phong trào “siêu” của truyền thông nước nhà. Nước ta thì cái gì chả
siêu, nhỉ. Người mẫu thì siêu mẫu, nước mía thì siêu sạch, bán hàng thì siêu
khuyến mãi, bánh xèo thì siêu ngon, bột giặt thì siêu trắng…hàng loạt thứ siêu,
thứ gì cũng siêu: siêu mỏng, siêu cánh, siêu thấm, siêu nhanh, siêu đẹp, siêu
xe, siêu tốc, siêu rẻ… thậm chí chúng ta đã bão hòa chữ siêu rồi, nay đẳng cấp có
lẽ phải là là siêu siêu, đốp bồ siêu…
Và có lẽ truyền thông cũng
nên thử đặt vấn đề thêm chữ siêu cho những lĩnh vực khác, ví như siêu tham
nhũng, siêu lạc hậu, siêu nghèo, siêu thiếu thốn, siêu vô ý thức, siêu bạo lực,
siêu tai nạn, siêu chết đuối, siêu bịnh, siêu ô nhiễm, siêu bẩn… mấy thứ này thì ở ta chắc chắn là siêu
siêu, đốp bồ siêu thiệt.
hic, em chỉ thấy nhập siêu thôi là đã thấy rầu rồi anh Phú ơi!
Trả lờiXóaE bổ sung thêm từ Siêu điên ha A!
Trả lờiXóaE thik đàn ông thấy gì mắc mớ là sẵn sàng đánh nhau như A! :)
Và đó là nơi chốn an toàn để cho 1 (hoặc) nhiều người phụ nữ có thể dựa vô,
Chu kỳ viết blog đúng vậy đấy ah. Em cũng bị như thế! Đọc nhà anh nhiều hôm nay mới còm ah. Chúc anh buổi chiều vui vẻ.
Trả lờiXóaCái ẻn về đi câu nào của Phú cũng hay, cứ như ngửi thấy mùi của bao la, mùi của biển mặn mòi, mùi cá mới lên nướng thơm phức vậy. Sao Phú không cho 5 xu hình về bữa 'đi câu lại' này nhỉ.
Trả lờiXóađã thiệt, kết mục số 4
Trả lờiXóaMấy cái anh liệt kê cuối cùng là tríp bồ siêu luôn ấy chứ
Trả lờiXóa1. đi câu thích thật, cảm giác cái dây giật ngược nằng nặng thích lắm :-D
Trả lờiXóa2. chu kỳ viết blog cũng y hệt chu kỳ sinh học của cơ thể ta :-D
3. nước Nga thay đổi và nước Việt cũng thay đổi :-)
4. oánh nhau là đặc trưng một tâm hồn rock & roll. Si ra Phú có tâm hồn rock & roll
5. siêu còm mèn nè :-))
ngẫm mà cười quài về cái mớ hột nhưn của anh. :)
Trả lờiXóa2. Đôi khi ngưng viết tí để mà tìm đọc của người khác đó Phú ah. :)
Trả lờiXóaEm luôn ưu tiên đọc blog của anh Phú trước, có cái đó ngồ ngộ, hấp dẫn, xen lẫn tò mò. Chà hôm nay lão nghiện ngập đó viết gì. Và thật là luôn thú vị khi đọc blog của anh.
Trả lờiXóaCòn siêu ngủ ngày nữa
Trả lờiXóaHi hi, bạn Phanxine có bị anh uýnh nhầm (ko uýnh ko biết nhau) ko :))
Trả lờiXóa@Skyblue Nguyễn: Nhập siêu cũng còn đỡ hơn "siêu lạm phát :(
Trả lờiXóa@Xà bông! Một phụ nữ dựa vô tự nhiên nó hết an toàn rồi, còn đâu chỗ cho nhiều phụ nữ :)
@Smile Pasta: Cảm ơn bạn, rất vui được biết bạn
@Lana: Sẽ có hình đi câu phục vụ bạn đọc :)
Trả lờiXóa@jazzy guy: hehe, đó là thời trai trẻ thôi :)
@Trâm Lê: nghĩ lại thấy mấy cái đó nước mình vô đối quá, đỉnh quá
@Titi: Cảm ơn siêu còm quá chi tiết luôn :)
Trả lờiXóa@Đỗ Nguyên Bình - OverAC: hột nhưn vẫn là nguy cơ lớn nhất của thảm họa diệt vong đó chứ :)
@Gác Xép: Vẫn đọc thường xuyên, có điều không comment thôi bác ơi :)
@rita: Cảm ơn bạn nhiều vì nhé, rất vui khi có người đọc thích thú, đó là động lực để viết :)
Trả lờiXóa@Nguyễn Thanh Hằng: siêu ngủ ngày nên siêu mơ :)
@tamxuanthu: bạn Phanxine không có liên quan, mãi sau này vei16t blog mới biết nhau :)
Hihihi..Ý mình không phải vậy. Thông cảm trạng thái mà.
Trả lờiXóa