...
1.
Kể chuyện này không biết có
nên xếp vào mục chuyện cười không nữa. Chuyện tôi đọc ở đâu đó, nhớ mang máng
nên chép lại thôi.
Có một phái đoàn của Mỹ đi
khảo sát tình hình bất bình đẳng giới ở Iraq thời ông Sadam còn làm tổng
thống. Bản báo cáo dĩ nhiên là toàn những điều tệ hại, phụ nữ ở đây chẳng có
quyền lợi gì cả, thậm chí còn không được phép ra ngoài một mình. Khi ra đường
họ phải đi với chồng và phải lủi thủi đi sau ông chồng 10 bước chân.
Sau khi quân Mỹ vào Iraq được mấy
năm thì phái đoàn kia quay trở lại khảo sát, nói chung cũng còn nhiều điều tệ
hại nhưng tình trạng bất bình đẳng giới đã cải thiện đáng kể. Phụ nữ đi ra
đường không còn lủi thủi theo chồng nữa mà luôn đi trước chồng mình 10 bước
chân.
Họ hỏi thăm một phụ nữ: Điều
gì đã tạo ra sự hoán đổi này.
Câu trả lời thật đơn giản:
Mìn.
2.
Buổi sáng tôi đi bộ qua một
con hẻm yên tĩnh, ở góc hẻm là một hàng nước nhỏ, do một bà lão ngồi
bán. Bà bán café và nước ngọt. Khách hàng quen thuộc là những người khiếm thị ở
một trung tâm gần đó. Tôi thấy họ ngồi quanh bàn và nói chuyện với nhau, cùng
cười đùa, dù mắt họ nhắm nghiền hoặc chỉ có màu trắng. Thỉnh thoảng có vài anh
thợ hồ hoặc một chị mua phế liệu cũng ghé uống nước.
Đoạn hẻm phình ra gần quán
nước của bà lão luôn rất nhiều chim, chim sẻ thôi nhưng chúng rất dạn dĩ. Bầy
chim sẻ tụ tập ăn lúa trên nền bê tông tạo ra những thanh âm rất vui và những
khách hàng khiếm thị tỏ ra rất thích thú. Lúc nào cũng có lúa trên sàn bê
tông và bầy chim sẻ.
Sáng nay tôi đi sớm, thấy bà
lão chủ quán nước đang xúc lúa đổ ra hẻm, bầy chim sẻ háo hức sà xuống, chúng
còn đậu cả lên tay, lên áo bà lão.
3.
Có lần hai vợ chồng tôi đi
nhậu, thường thì gặp đâu uống đấy không toan tính gì, lần ấy thấy trên đường đi
về có quán tên Làng Ẩm Thực Hai Lúa mới khai trương rất đông khách nên cũng
muốn thử. Quán sân vườn trông khá rộng, cỡ một cái sân vận động, trang trí kiểu
miền tây với các cô phục vụ mặc áo dài nhiều màu sắc trông khá bắt mắt.
Tôi dừng xe để bạn vợ xuống
trước chọn bàn còn mình thì chạy xe đi gửi ở một chỗ khá xa rồi đi bộ quay lại.
Khi tôi quay lại tôi được một em tiếp tân duyên dáng chào mời và hỏi tôi xem
liệu tôi muốn vào khu áo dài hay vào khu áo dây.
Tôi hơi ngạc nhiên và hỏi
lại về việc phân khu hơi lạ kỳ này: khu áo dài và khu áo dây. Bạn ấy chỉ tay
vào khu sảnh chính với rất đông người ăn uống, đó là khu các em phục vụ mặc áo
dài nhiều màu. Tôi nhờ bạn ấy cho xem khu áo dây, bạn ấy chỉ qua một luối nhỏ
hơn, vào một khu vườn yên tĩnh, nhiều chậu cây và hoa lan. Khu này các bạn phục
vụ nữ cũng mặc áo dài, nhưng khá mỏng và không có tay áo, phía trên thân áo chỉ
là dây thôi.
4.
Chúc mừng Ngày Phụ Nữ Việt Nam 20-10. Chúc mừng tất cả phụ nữ Việt.
5.
Chúc mừng “Ba người phụ nữ của tôi”
A thích nhất câu chuyện đầu tiên. HÌnh như cũng đã đọc ở đâu đó, không nhớ nữa. Nhưng Phú kể lại hay hơn. Hì
Trả lờiXóaAnh Thụy: hehe, thanks anh
Trả lờiXóa