...
1.
Tôi ghi trên FB thế này:
Hãy nhớ:
“Ta là nhanh nhất và mạnh
nhất” / “Ta là nhanh nhất và mạnh nhất” / “Ta là nhanh nhất và mạnh nhất”… ít
ra là trong cái đám gần 200 triệu tinh binh ngày xưa đã xuất phát cùng ta lúc bơi đi tìm trứng mẹ.
Và đời ta, từ đó bắt đầu với
những tỉ lệ.
Tôi luôn tin rằng mọi tỉ lệ
hay xác suất trong đời mình sau này đều chẳng có nghĩa lý gì khi ta đã vượt qua được
cái tỉ lệ 1/200 triệu của ngày xưa ấy. Nói vậy cũng chưa hẳn. Qua rồi mới thấy,
phía trước còn rất nhiều tỉ lệ, nếu qua được ốm đau bệnh tật, qua được ngã sông
đắm đò hay đá đè cây ngã thì cũng chưa thể gọi là hết tỉ lệ. Chưa bao giờ ta
hết phải đối mặt và vượt qua những tỉ lệ, vốn vô cùng khắc nghiệt kể từ ngày ta
chỉ là một con tinh binh một đuôi bơi vào đời.
2.
Một hôm, bạn Thắm hỏi tôi
rằng: “ngày nào cũng xổ số, vậy ngày nào cũng có người may mắn trúng số độc đắc à?”.
Tôi nói không, không hề. Lâu lắm, một đôi tháng mới có một người trúng số độc
đắc, mà nếu là độc đắc nguyên cặp thì đôi khi một vài năm mới có một người
trúng. Nếu xét trên tỉ lệ tổng số vé số được bán ra hằng ngày thì tỉ lệ ấy rất
nhỏ, có thể cũng tầm như tỉ lệ một tinh binh chui được vào trong trứng. Tất
nhiên là tỉ lệ khắc nghiệt ấy không hề làm nản lòng hàng triệu người mua vé số
hằng ngày, ai cũng nghĩ họ là một tinh binh nhanh nhất và mạnh nhất, ai cũng
nghĩ tấm vé của mình là một cơ hội.
Cơ hội, đó chỉ là một phần của
tỉ lệ.
3.
Trên đường tôi đi làm mới
khai trương một quán café rất lớn và décor khá đẹp, tôi định bụng sẽ ghé nhưng
mãi chưa ghé được vì nó nằm quá gần ngã tư và lại phía bên đường xe hơi, hơi
bất tiện. Vài tháng sau đã thấy quán café ấy đóng cửa, rồi nó lại được sửa chữa
lớn để biến thành một nhà hàng ẩm thực cao cấp. Cũng vắn số như cái quán café,
nhà hàng ấy cũng chỉ cầm cự được chừng nửa năm. Bây giờ tất cả lại bị đập bỏ,
người ta đang đào xuống khá sâu, tôi nghĩ rằng người ta sắp xây một cao ốc văn phòng
ở chỗ ấy, vốn rất khó đễ tấp xe vào.
Theo một thống kê không
chính xác, cứ 7 doanh nghiệp thành lập thì mới có một doanh nghiệp thành công.
Theo tôi thống kê này không chính xác ở chỗ nó không định nghĩa rõ chữ “thành
công” và không nói rõ là phép thống kê thực hiện trong thời gian bao lâu. Nếu
thành công chỉ là sự sống còn, kinh doanh môi giới hoặc sản xuất phụ thuộc thì
cũng coi như là không. Thành công thực sự phải là có uy tín trên thương trường,
tạo ra nhiều việc làm và đóng góp sản phẩm thiết thực cho xã hội. Nếu xét tỉ lệ
thành công đúng mức thì tỉ lệ đó phải là 1/100 hoặc cao hơn, có thể là 1/700
không chừng.
Khác với việc mua vé số, cơ
hội thành công của một doanh nghiệp trong sản xuất kinh doanh không đơn thuần
chỉ là may mắn, đó chính là lúc để người ta tin rằng “ta là nhanh nhất và mạnh
nhất”.
4.
Cả nước đang thi đại học.
Báo chí cũng nói nhiều, trên mạng cũng đầy thông tin nên tôi chẳng nói thêm chi
nữa, chỉ khẳng định rằng việc tổ chức một kỳ thi mang tính quốc gia với bao
nhiêu hệ lụy như vậy là một việc cực kỳ lạc hậu và lãng phí. Vâng. Cả nước ta ai
cũng biết thế, chỉ có một vài người không biết mà thôi.
Cái tỉ lệ chọi mà thí sinh
cả nước (và gia đình của các em) đang nỗ lực vượt qua ấy, nó không nên chỉ được
xác định trong một kỳ thi, nó phải là một quá trình phấn đấu suốt cả 12 năm học
của các em. Mà thậm chí là xa hơn, như đã nói ở trên, nó phải bắt đầu ngày khởi
đầu, ngày các em là những tinh binh một đuôi vượt qua 200 triệu anh em để bơi đi
tìm trứng mẹ cơ.
5.
Việc thi đậu vào đại học chỉ
là một khởi đầu. Chỉ là một cơ hội.
Một cơ hội nhỏ như cầm một
tờ vé số.
Hay một cơ hội nhỏ như được
bơi vào đời.
Anh nhớ thời anh em mình, ai học giỏi, tự tin sẽ đăng ký thi đai học. Ai học yếu hơn một chút, đăng ký thi trung cấp, cao đẳng. Ai yếu hơn chút nữa đăng ký thi vào trường học nghề... Không như bây giờ, gần 750 ngàn thi sinh đi thi, trong đó, tỉ lệ các bạn đáng để thi đại học chắc là thấp thôi. Giá chúng ta dạy con cháu, đi thi, cũng giống như làm một việc nào đó, trước khi làm, phải biết lượng sức mình thì mới thành công!
Trả lờiXóaMua vé số cũng là niềm vui mà. Nhiều người mua vé số đâu phải để chờ ngày mai. :)
Trả lờiXóaĐi thi với nhiều người cũng là niềm vui chứ đâu phải đậu mới vui. Nhiều thí sinh vẫn biết cơ hội đậu của mình rất nhỏ, nhưng vẫn đi thi.
@Anh Thụy: Các em chắc không rành, chủ yếu áp lực gia đình và xã hội tạo nên tâm lý "bơi vào Đại Học" như bây giờ
Trả lờiXóa@Đỗ Nguyên Bình - OverAC: Ừ, đúng vậy thật, cũng có nhiều người nhận lấy cơ hội chỉ cho vui, không nhất thiết tham gia cuộc chơi :)
Người đi thi chuộng bằng cấp hơn thực lực, cắm đầu cắm cổ đi thi chả lượng sức mình. Kẻ tổ chức thi cần thu nhập hơn đạo đức nghề nghiệp, chỉ mong nhận nhiều sinh viên nhưng không lo nâng cao chất lượng sinh viên. Tại anh tại ả, tại cả đôi đường :-(
Trả lờiXóaanh Phú dạo này viết hay quá. em thỉnh thoảng mới mua vé số, chủ yếu là để tặng bạn bè làm niềm vui, coi như trao cho họ một cơ hội, :)
Trả lờiXóa@Titi: phải kể luôn tội của chỗ lớn nhất là cái Bộ nữa, biết dở mà không sửa được, càng sửa càng dở :)
Trả lờiXóa@Mỵ Nượng: Lâu quá mới thấy ghé hé, mua vé só đi tặng cũng hay đó, mua có 10k nhưng tặng tới 1 tỉ :)