...
Hôm trước anh nói với nàng,
có lẽ anh sẽ đi đâu đó, gần thôi, những chỗ nàng không nên đi theo, không phải
anh không muốn nàng theo mà vì những cuộc đi ta bà như thế luôn không được kế
hoạch, luôn say sưa và bụi bặm, đôi khi còn ẩn chứa nỗi hiểm nguy. Anh sẽ đem
theo máy ảnh và cần câu, hai thứ mà anh thích, sẽ hưởng thụ cái khoan khoái của
một tấm ảnh ưng ý và kiếm một chỗ vắng, nướng con cá mà mình vừa câu được để
nhắm rượu. Anh nghĩ vậy.
Anh đang nghĩ đến Lào, anh
đã luôn muốn đi Lào, một xứ sở yên bình và quen thuộc đến mức khi nói về nó anh
cứ hình dung đó là một tỉnh miền núi, ừ, một tỉnh miền núi. Rồi anh lại đổi ý,
anh muốn đi đảo Lý Sơn, nghe nói ở đó biển đẹp và người dân cũng thân thiện,
thực ra cùng với người miền tây thì người xứ Quảng cũng là những người anh rất
thích, dù đôi khi anh không nghe hết điều họ nói, người Quảng cương trực, phóng
khoáng và thân thiện. Hoặc giả anh quay lại Côn Đảo, nơi những ngày lênh đênh
trên biển câu cá Thu luôn trở lại trong những giấc mơ của anh. Anh vẫn chưa đi
đâu, dù nàng vẫn nói rằng anh cứ đi, anh thích đi đâu thì cứ đi. anh vẫn chưa đi đâu...
Đêm qua anh có một giấc mơ,
đêm nào anh cũng có một giấc mơ nhưng chúng đa phần đều lụn vụn, rời rạc hoặc
vô lý, giấc mơ đêm qua thì khác, nó rõ ràng, rành mạnh như một cuốn phim. Trong
giấc mơ anh thấy lại mình ngày cũ, mười sáu mười bảy tuổi, đang đạp xe lạng
lách trong sân trường mát rượi bóng xà cừ, giả vờ cố lao vào một nhóm bạn gái
mặc áo dài trắng để rồi cười khoái trá chạy hút khỏi những ánh mắt giận dữ bám
sau lưng áo.
Anh mơ thấy ngôi trường đó
như thể anh đang đứng trước nó, hàng cây xà cừ cao rợp bóng, sân trường rộng
mênh mông và dãy lớp học hai tầng có hành lang gió lộng. Anh thấy mình nhét
cuốn vở vào túi quần sau và đi lang thang trong sân trường, thỉnh thoảng anh
nhặt một trái xà cừ, trái lớn gần bằng cái trứng gà và tìm một mục tiêu vu vơ
để ném, đôi khi nghịch ngợm, anh ném vào một mái tôn để tạo ra một tiềng động thật
lớn, như đâm xuyên qua tấm màng trắng thinh lặng của sân trường.
Anh mơ thấy mình ngồi trong
lớp học, chỗ cái bàn cuối cùng, trong góc tường, nơi gần cửa sổ hướng ra hành
lang để những lúc làm biếng anh có chỉ đợi cô giáo quay lên bảng là phắt ra
khỏi lớp bằng một cú nhảy nhẹ và êm hơn một con mèo. Anh nhìn rõ từng gương mặt
thầy cô trên bục giảng, cô Trang dạy văn hiền khô, cô Hòa dạy Sinh rất khó
tính, cô Hoa dạy Sử rất chịu chơi, thầy Lâm (mát) dạy toán rất tức cười… ánh
mắt họ nhìn anh hệt như cách đây hai mươi năm, hệt như vậy, luôn ánh lên nét
cười độ lượng.
Anh mơ thấy cái quán cóc trước
cổng trường, nơi sáng nào anh cũng ngồi đợi đến khi các bạn đã vào lớp hết rồi
anh mới lững thững đi vào, sáng nào cũng một ly café và hai điếu thuốc để anh
ngồi tập làm thơ, những bài thơ ngắn lụn vụn mà thực ra là bản sao mờ nhạt và dở ẹc của
những bài thơ đã nổi tiếng mà anh đã đọc. Bà chủ của cái quán cà phê cóc ấy là
người dân tộc, hình như là người S’Tiêng thì phải, anh nghe tiếng bà nói vọng
vào cho con gái mỗi khi thấy anh: “thắng Phú, mốt lý hái điếu”.
Anh mơ thấy cái quán bà Má, cái
quán tạp hóa gần trường có bán chè và bán rượu, chè đậu xanh bà má nấu lợt
nhách, bỏ đá vào thành lõng bỏng, húp cái rột chỉ để giải khát. Rượu bà Má cũng
tự nấu, rượu gạo ngon lắm, anh vẫn thường ghé vào buổi chiều, nhất là bữa có
mưa, giả làm như có tâm sự buồn để kiếm cớ uống một vài ly. Bà Má rất thương anh, và thương luôn đám học trò ngỗ
nghịch thời đó, nhiều bữa chui vô nhà bà ăn cơm, vét đến gần thủng cái nồi gang
cũ của bà chỉ với một miếng cá khô mặn chát...
… cuối của giấc mơ là cảnh
anh đang ngồi trước cổng trường, không phải anh của hai mươi năm trước, mà là
anh của hôm nay.
...
Hôm trước anh nói với nàng,
có lẽ anh sẽ đi đâu đó, nhưng anh chưa đi, anh nghĩ đến nhiều nơi lạ, anh vẫn
chưa chọn nơi nào, mà cũng có thể anh chỉ quay về ngôi trường cũ, như trong giấc
mơ của anh, đêm qua.
Ô, cái này mới là triệu chứng giừ đây.
Trả lờiXóaBài viết hoài cổ hay.
Có vẻ bâng khuâng nhiều đó Phú ơi.
Trả lờiXóaVề trường cũ, đi cùng vài người bạn học chung lớp ngày đó, sẽ có một ngày đã nỗi bâng khuâng.
ừa giữa c/c vẫn luôn (cần) có những ngày như thế.
@bác Đỗ: cảm ơn bác, chưa già mới nhớ rõ thế chứ :)
Trả lờiXóa@Chị Lana: vâng, em cũng dặn lòng nên có những lúc như thế, để mơ về con đường đã qua :)
Đôi khi giấc mơ ru ta vào một vùng đất chưa bao giờ được tới, đưa ta tới những vùng đất mà có thể ta chẳng bao giờ tới được!
Trả lờiXóaĐã còm bên facebook rồi qua bên đây còm tiếp.
Trả lờiXóaBài viết của anh hay quá, hình đồng lúa của anh mang nhiều tâm trạng nhỉ.
Có những lúc lắng lòng lại...
@Anh Thụy: giấc mơ là một phần của cuộc đời mà :)
Trả lờiXóa@Đỗ Nguyên Bình - OverAC: Cánh đồng bất tận :)
Mơ về ngôi trường cũ hình như với ai cũng đầy kỷ niệm, bất kể là được kể trong thơ, văn, tản bút hay blog, hay ... không nói gì. Em học được nhiều điều từ chị Thắm chỉ qua lời kể của anh Phú. CHo em gửi lời chào chị Thắm nhé anh Phú!
Trả lờiXóa@K.T.Hanh: hehe, sao tự nhiên liên tưởng tới chị Thắm nữa. Cảm ơn bạn, chị Thắm rất chiều chồng nên được chồng nịnh hoài, vậy thôi :)
Trả lờiXóa...
Trả lờiXóaGiờ học nào ánh mắt chợt lãng quên
Để nhìn ra
sân trường rất rộng
Để nhìn ra
trời xanh hơn trong tia nắng
Gió thổi hoài
xào xạc những lặng im!
...
@Taaman: "xào xạc những lặng im!", hay quá :)
Trả lờiXóa