...
Tôi cũng chưa già lắm để mà
tự xưng là “thế hệ chúng tôi”, nhưng cũng đã qua 20 năm kể từ khi tôi rời ghế
nhà trường, nên cái câu “thế hệ chúng tôi” chỉ là để dành kể cho các em đang
chuẩn bị thi đại học bây giờ mà thôi.
-
Thế hệ chúng tôi chưa
có mô hình đại học dân lập, đại học tư thục hay các trường dạy nghề hoành tráng
như hiện nay, thời ấy chuyện đi du học nước ngoài cũng xa vời lắm. Thế hệ chúng
tôi chỉ có một con đường để đi, đó là vào đại học công lập. Có thể bạn không
hình dung hết, nói nôm na là việc thi rớt đại học đối với nhiều bạn bè tôi là
một điều gì đó ghê gớm lắm, như kiểu bị tàn phế vậy.
-
Thế hệ chúng tôi là thế
hệ đầu tiên được làm quen với máy vi tính ở Việt Nam , dù chỉ là trên DOS với cái đĩa
mềm 360K to bằng cuốn tập. Các thầy giáo dạy vi tính lúc bấy giờ còn gõ từng
chữ một lên bàn phím, sau này cái máy 286 ra đời đã làm mọi thứ dễ dàng hơn.
Tôi đã không nhĩ rằng đến lúc cái máy vi tính trông hiện đại, sexy như bây giờ.
-
Thế hệ chúng tôi là thế
hệ đầu tiên chính thức đưa tà áo dài truyền thống vào nhà trường làm đồng phục
cho các bạn nữ, tôi nhớ những ngày đầu ngồi nhìn các bạn nữ mặc áo dài đi về
trên con đường rợp bóng cây, hình ảnh đẹp tuyệt. Đó là một việc tốt đẹp hiếm
hoi mà nhà nước đã làm được cho ngành giáo dục, cho đến bây giờ.
-
Thế hệ chúng tôi không có email, facebook hay
blog. Để liên lạc với nhau chúng tôi vẫn viết thư tay như cha anh đi trước.
Chúng tôi viết những lá thư trên những tờ giấy “pô luya”, (các bạn nữ còn ướp
giấy với cánh hoa để tạo mùi thơm) học cách xếp thư và gửi nó qua đường bưu
điện để rồi mong mỏi chờ hồi âm, hệt như 100 năm trước. Có vài lá thư rất sến
thường bắt đầu bằng “ từ em gái phương xa” hay
“từ anh trai phố núi”, kiểu vậy.
-
Thế hệ chúng tôi không
có nhiều thông tin và (có thể nhờ đó mà) khá lành mạnh trong tình cảm trai gái.
Tôi nhớ thằng bạn hư đốn của mình có tấm hình một cô gái mặc bikini hở hang và
chúng tôi chuyền tay nhau như một thứ hàng quốc cấm. Nhiều đứa trong chúng tôi,
trong đó có tôi, không biết chính xác việc quan hệ nam nữ đi xa hơn thì sẽ như
thế nào. Bây giờ thì những hình hót của các cô gái có đầy ở khắp mọi nơi, còn
các tạp chí, các trang mạng thì đua nhau dạy bạn hàng hà sa số cách để “lên
đỉnh”.
-
Thế hệ chúng tôi là thế
hệ cuối cùng, vâng điều này quan trọng nhất mà tôi muốn nói, là thế hệ cuối
cùng chưa bị cái vấn nạn gọi là “cải cách giáo dục”. Chính xác là sau tôi đúng
một năm thì bắt đầu phong trào “cải cách giáo dục”, và bạn biết đấy, từ đó mọi
thứ trở thành một đống bầy hầy mà ngành giáo dục, à không, cả một thế hệ của xã
hội đã sa vào và hiện vẫn không có lối thoát.
Nghe đâu chuẩn bị cải cách
nữa đó.
Thế hệ chúng tôi thường chép thơ vào sổ. Ngày đó chưa có máy tính mạng như bây giờ nên các cuốn sổ thơ thường được truyền tay đọc và chép qua chép lại. Có lẽ vì thế mà thế hệ chúng tôi thuộc nhiều thơ hơn các bạn bây giờ?
Trả lờiXóaCàng cải càng lùi, giờ đây nghe cái dự án 70 ngàn tỷ, thiên hạ chửi rân bần. Mờì mọi người coi lại cách đây 40 năm:
Trả lờiXóaGiáo dục Việt Nam Cộng hòa
http://vi.wikipedia.org/wiki/Gi%C3%A1o_d%E1%BB%A5c_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a
Anh khoái nhất cái vụ em nói về giáo dục. Đúng là một đống bầy hầy mà có lẽ phải nhiều năm nữa mới có thể thoát ra được!
Trả lờiXóaLana: Anh có một cuốn thơ chép tay như vậy. Giờ vẫn lâu lâu xem. Thích lắm!
Thế hệ chúng tôi, chuyện tình như trong bản nhạc 'Phượng Hồng', chưa một lần nắm tay và chỉ có cái nhìn liếc mắt mà đek dám nhìn thẳng.
Trả lờiXóaThế hệ chúng tôi hồi đó sao mà dể thương lạ.
"thế hệ chúng tôi" nghe thân thương và gần gũi gì đâu luôn á. Nhớ khi chuẩn bị lên trung học là náo nức chuyện được mặc áo dài nhất nhất luôn á!
Trả lờiXóaNhắc chuyện học cách xếp thư làm nhớ ghê luôn.
Á, chèng ui, kỷ niệm thời đi học cuộn về đầy nhóc luôn nè!
@Lana: Chị, chép thơ, chép nhạc, thậm chí chép cả danh ngôn nữa kìa :)
Trả lờiXóa@Tranhung09: Cảm ơn bác, thiệt đúng cải lùi
@Anh Thụy: em nghĩ chắc phải hy sinh một thế hệ nữa mới hy vọng tốt hơn
@Chị Ba: chắc là có được (bị) nắm tay rồi, dễ gì chưa, hehe, không tin
Trả lờiXóa@Dã Quỳ: thời đó mấy cô lãng mạn ưu làm thơ thì thôi rồi, kỷ niệm đầy tâm hồn :)
hên quá mình dù sao cũng là 8x, còn vương xưa nhiều
Trả lờiXóa@jazzy guy: 8X là hiện đại rùi mà :)
Trả lờiXóaem xin tự mạo nhận là em cùng thế hệ với anh, trừ mỗi cái gạch cuối cùng. Số em đen nên em rơi ngay vào cái đống "cải cách" đấy. Hệ quả thấy rõ là chữ nghĩa thì chả đâu vào đâu, giờ cty nào mà nhận application bằng hand writing thì em đồ là em bị loại từ vòng gửi xe:((
Trả lờiXóa@hoa sen trắng: vậy là bạn chắc học cùng bà xã mình, chữ viết lúc đó bắt đầu cải cách xấu tệ, i như chữ in mà xấu hơn nhiều, hình như trẻ bây giờ học viết lại kiểu ngày xưa rồi :)
Trả lờiXóa