1.
Hôm rồi, nhân ngày Nhà Báo
Việt Nam 21-06 (gọi ngày nhà báo được rồi, thêm chữ Cách Mạng vào nghe nó hơi
thừa, ở Việt Nam ta làm gì mà chả cách mạng chứ), tôi định viết một entry, đại
khái như kiểu “Báo Chí – Chuyện bây giờ mới kể”, nhắc mấy chuyện ngày xưa tập
tành viết báo, có nhiều kỷ niệm vui buồn. Nhưng rồi ngẫm lại thôi, mình sánh
thế nào được với các nhà báo chân chính, kể ra có khi làm xấu cái nghề cái
nghiệp của họ.
2.
Hôm rồi lại được nhuận bút,
ba bốn bài gì đó gom lại cũng kha khá, chưa kể thêm ba bốn bài gì đó chưa đòi
được. Đem tiền về tặng vợ thấy rất vui, bảo em thích gì thì mua (gớm, có triệu
mấy mà bảo thích gì thì mua), thực lòng tôi không quan tâm chyện tiền
bạc lắm, hehe, tôi chỉ quan tâm là được bao nhiêu tiền mà thôi và quan trọng là
được lên báo, hehe, cảm giác được lên báo oai phết. Già rồi còn ham hố vậy đó.
3.
Quay lại chuyện ngày xưa
viết báo, có lần tôi dẫn bạn Thắm đi chơi. Tôi hết tiền, xe đạp thì đã bán nên
hai đứa đành nắm tay nhau đi bộ ra công viên chơi. Ra đến công viên chớt nhớ
mình có một bài báo ở SGGP, nếu đúng lịch thì hôm ấy lãnh được. Tôi bèn ngoắc
chiếc xích lô và thế là hai đứa tung tăng ngồi xích lô đến tòa soạn SGGP, lúc
ấy đã 4h30 chiều, chỗ tôi vẫn thường lãnh nhuận bút ở văn phòng tòa soạn đã kéo
cửa. Chết thật, tiền đâu mà trả tiền xích lô bây giờ.
May thay, chị kế toán chưa
về, vẫn còn đang loay hoay ở tòa soạn, tôi sấn lại trình bày hoàn cảnh và được
chị vui vẻ quay lại, mở cửa phát nhuận bút. Chính xác là 80.000đ. Chúng tôi có
một buổi tối khá thịnh soạn, bao xích lô đi chơi, ăn bánh xèo, uống café
Compact Disk (thời đó quán café nào sang mới in chữ Compact Disk lên bảng
hiệu).
4.
Tôi vẫn loay hoay tiếp tục với
việc học đàn guitare, đã hạ quyết tâm từ cách đây cả năm, đã mua đàn, mua sách
nhưng bập bùng được mấy bữa rồi lại bỏ đó. Mới đây khi bạn Thắm đưa bạn Hà Thi
đi học đàn organ ở NVH Quận vào buổi tối, bạn Thắm thấy lớp học nhạc chỉ có vài
bạn leo teo, cảm thương ông thầy giáo già nên cũng ghi danh xin học guitare
chung với bạn Hà Thi. Thực ra bạn Thắm lúc còn bé đã khá vững về nhạc lý và
cũng có thể chơi đàn guitare sơ bộ rồi, bây giờ ôn lại thôi. Bạn Thắm học bữa
nào về chỉ lại tôi bữa đó, thế là mấy hôm nay đêm đêm sau khi con cái đi ngủ
thì hai vợ lại mang đàn ra ban công, bập bùng bập bùng. Mấy ngón tay tôi giờ
đau buốt, nản quá. Tôi gọi đây là một bậc thang thử thách cho cái bản ngã lao lung của mình.
5.
Tôi rất thích bạn Hà Văn, có
rất nhiều thứ để bạn phải phát cuồng với bạn ấy. Ví như bạn ấy không bao giờ
gọi ba, mẹ, chú, cô hay chị…không bao giờ, bạn ấy chỉ gọi tên, bạn ấy luôn gọi
tôi là Hà Phú ơi, gọi chị là Hà Thi ơi, gọi mẹ là Thắm ơi, gọi chú là Khánh ơi…
nghe bạn ấy gọi thì phát cuồng lên ngay. Hà Thi ngày xưa cũng thế, chỉ gọi tên,
Phú ơi, Thắm ơi. Bạn Hà Thi còn yêu hơn, lúc bé bạn ấy toàn tự xưng “em”, không
bao giờ xưng “con” hay “cháu” cả, chỉ xưng “em”. "Phú ơi, bế em"
he he, đờn guitar phải chịu đau đầu ngón tay một xí, vài hôm bị chay thì sẽ bấm ngon lành thôi.
Trả lờiXóaMới học, dễ nhất là nói bạn Thắm kèm cho slow rock đi, từ slow rock nhảy sang boston dễ dàng. Nhuyễn roài thì té sang bolero, cuối cùng chạy ngón chì một xí thì chơi sang tango.
Lúc đầu Mr. Phú bẩu với bạn Thắm nên tìm mấy bản nhạc nào chỉ đơn giản lượn tới lượn lui ở mấy dạng Am, Dm, Em, A...thôi. Như thế, sẽ đở phải bấm những hợp âm phức tạp quá bị đau tay, rồi lại sợ và lại bỏ dở. Ráng lên, để ko bỏ công vợ kèm bài :))
Vụ học đàn guitare có vẻ vất vả quá hả?
Trả lờiXóaCả nhà ai cũng dễ thương :)
Trả lờiXóaVăn ơi, bế em, ko bế nổi (vì em 11kg rồi) là em oánh
Trả lờiXóaTính mách nước cho Phú học guitare anh Vũ Ngọc Giao, bạn của Phú. Ai dè Phú làm học trò của Thắm rồi. :)
Trả lờiXóaanh nói vụ nhuận bút làm em nhớ hồi đó cung bày đặt viết cảm nhận tác phẩm gì đó của báo mực tím được 3o ngàn ít mà sao vui quá xá . vụ học đàn guitare em rất khoái hè này em sẽ cố gắng học để đánh được đoạn đầu của hotel cali fornia và bản phiên chợ ba tư cố gắng lên anh phú em cũng giống anh ỡ khoản quyết tâm không được cao hehehe
Trả lờiXóaTO MRS TRƯƠNG : MÔ PHẬT THIỆN TAI TỘI NGHIỆP EM VĂN QUÁ BẾ VỢ ĐÃ MỆT MÀ CÒN BỊ MÁ CHỒNG OÁNH ( XIN TRƯƠNG THÍ CHỦ TỪ BI CHO VĂN CÔNG TỬ COI CHỪNG VĂN CÔNG TỬ TẨU LÀ THIÊN KIM HƠI MỆT NHA CÁC HẠ HƠI NHIỀU CHUYỆN XIN CÁO LỖI PHÚ ĐẠI GIA)
Đang lang thang, lu bu ít thời gian, cộc cộc... đánh tiếng cái.
Trả lờiXóacho em đính chính lại comment trên có một từ sai là "bị má vợ oánh chứ không phải bị má chồng oánh " xin lỗi chị thắm nha
Trả lờiXóa@LU: Cảm ơn bạn LU động viên tinh thần, đúng là mấy nay chỉ chơi Slow Rock và bấm có vài cái hợp âm cơ bản Am, Dm... mà tay đã đau thế, mấy cái khó thì bó tay.
Trả lờiXóa@Anh Thụy: coi như thử thách ý chí, hehe
@Polka Dots: hehe, mới học đàn đã có người khen dễ thương rồi, mai mốt đánh đàn được chắc phải post lên youtube cho thiên hạ mê mẩn :)
@Mrs. Truong: em 11 ký thì anh cũng 11 ký, làm gì mà bế hông nổi chứ, hehe, từ từ sẽ bế :)
Trả lờiXóa@Gác Xép: Cảm ơn bác đã nhắc, cũng mấy lần cắp sách theo Vũ Ngọc Giao, lần nào về cũng say ngất ngây trời mây, có nhớ gì đâu mà học. Để hôm nào lên thăm bác ấy rồi học lại :)
@lou: Hóa ra bạn cũng đang học, mình hay nản chí lắm, sợ theo không nổi, viết lên đây để cố mà theo.
@Đỗ: hehe, cảm ơn bác Đỗ đang đi chơi vẫn ghé qua nhà
Trả lờiXóaEm cũng đang tập tành viết lách , àh mà anh Phú cho em hỏi nếu mình muốn viết thì cứ viết bài rồi gửi mail về , chờ trả lời nếu bài được đăng hay sao , hỏi hơi ngô nghê :)
Trả lờiXóa@Yen Nhi: anh không biết gần đây thì thế nào (mấy bài gần đây là báo họ đặt hàng anh, hehe) chứ trước đây thì anh làm thế, trong báo luôn có mục: "Thư từ bài vở xin gửi về: ....", em viết mục nào nên ghi rõ là bải gửi cho mục đó, trang đó. Nên ghi bút danh nhưng nhớ ghi tên thật, địa chỉ, số đt để họ liên lạc lại nếu cần. Nói chung trước khi gửi báo, ngoại trừ các bài kiểu tản mạn, thơ thì nên coi xem chủ đề đó có ai viết chưa, coi chừng "đụng hàng"
Trả lờiXóaPhú biết hông, học một cái gì đó mới còn lợi về mặt tập luyện trí óc nữa (memory training). Trí óc cũng như cơ thể, cần exercises :)))
Trả lờiXóa@Dàm Hà Phú : Cảm ơn anh đã trả lời .
Trả lờiXóaĐọc blog chú luôn làm cho con yêu đời. Cảm ơn chú.
Trả lờiXóa@Polka Dots: Chị, đúng rồi chị. Nhưng mà có tuổi chút học cũng khó khăn hơn trước, chắc gần hết dung lượng CPU rồi :)
Trả lờiXóa@jael: Cảm ơn con, đời là cứ phải yêu, không cần phải đọc blog chú mới yêu :)
đọc mấy dòng cuối thấy vui quá. ^^
Trả lờiXóaNgoại con rất là kĩ tính trong mấy chuyện xưng hô này. Phải đảm bảo gọi đúng vai vế thứ tự đàng hoàng.
Dì con ở xa, các con của dì (cách nhau 3 tuổi thôi) không gọi nhau là "chị, em" mà xưng tên. Thế mà ngoại cũng thấy hơi khó chịu, lâu lâu cứ nói với con, "Phải mà hồi đó dạy dỗ đàng hoàng thì đâu có gọi lung tung như vậy."
Có lẽ con cũng bị nhiễm tính ngoại. Đôi khi thấy mấy nhà khác xưng hô hơi khác là trong lòng lại thấy bực mình :)).
Nhưng mà đọc những chữ của chú thì thấy dễ thương quá. ^^
~
Con vẫn hay đọc blog chú, mà từ hè giờ không lên mạng nên không ghé.
Hôm nay là cái com đầu tiên ở blog chú mà lại com ở một entry hơi xa xưa :)). Thông cảm nghen, chú.