...
(hình sưu tầm)
Mùa này nước nổi ở Đồng Tháp Mười, năm nay nước lên chậm hơn mọi năm, nhưng bông Điên Điển thì vẫn đúng hẹn, vàng rực bờ. Bữa nhậu với bạn miền tây ở Sài Gòn, bạn hỏi, mầy ăn bông Điên Điển không, tao gửi qua, bông Điên Điển mới hái dưới kinh đem lên còn vàng ươm, nhà tao nhiều lắm. Ờ, cảm ơn mầy, ăn canh bông Điên Điển thì phải ăn ở miền tây mới ngon, chớ ngồi ở Sài Gòn mà ăn canh cá rô bông Điên Điển coi bộ hổng đúng điệu chút nào.
Cây Điên Điển cũng như cây dại, mọc theo bờ nước, thân gỗ, bông búp vàng rực, trái chín ra hạt lại rớt xuống nước, xuống bùn, mùa nước nổi năm sau lại mọc cây mới. Bông Điên Điển nấu canh rất ngon, ngon miệng và và ngon mắt vì cái màu vàng của bông khi nấu chín vẫn còn rực rỡ. Cây Điên Điển mọc nhiều nhất ở vùng Đồng Tháp Mười, ở khắp miền tây chỗ nào cũng có, cây thân gỗ nhưng chụm lửa rất dở vì mau cháy, cây thân gỗ nhưng bộ rễ cạn quèo, người mạnh có thể dùng nắm tay nhổ được cả cây lớn.
Riết rồi ở miền tây, cái gì không được tốt, cái gì không được bền, người ta hay sánh với rễ cây Điên Điển. Nói trại riết, lâu dần thành dấu ngã thành dấu hỏi, chủ yếu dùng để kêu mấy thằng rể, rể Điên Điển. Mấy thằng rể cưới được con gái người ta rồi không chịu làm ăn nuôi vợ con, làm biếng thăm viếng hỏi han cha mẹ vợ, không biết bà con bên vợ, kêu bằng thằng rể Điên Điển. Người vùng khác không biết cây Điên Điển, không nghe tích này, không hiểu so sánh ấy là khen hay chê, nhe răng cười, càng giống thằng rể Điên Điển.
Tôi ăn canh cá rô bông Điên Điển lâu rồi, đâu mùa nước năm 1997, hồi đó chúng tôi có một nhóm, gồm 4 cặp năm nữ, vẫn thường đi chu du đây đó bằng xe máy. Một lần chúng tôi đi sâu vào vùng Đồng Tháp, đến một xã vùng sâu, sâu đến nỗi ở đây chưa hề có điện, không có sóng điện thoại, kể cả tín hiệu tivi hay radio cũng rất yếu.
Chúng tôi men theo những con đường quê nhỏ, lầy lội bùn đất, băng qua những cây cầu nhỏ xíu nhưng lại cao ngất ngưỡng và đi hai lần đò mới đến được chỗ đó. Buổi chiều khi vừa đến, chúng tôi cởi đồ nhảy xuống sông tắm, bơi ngang bơi dọc, mấy người chèo ghe cười, hỏi, dân thành phố mà lội giỏi quá đa. Lúc lên bờ, ngồi chơi cho khô ráo, một lớp phù sa mỏng bám đầy trên tóc, trên da tôi.
Ở vùng nước nổi, nhà ở thường không có móng, dân làm nhà bằng cây, có nhiều cột chống xuống đất, mùa khô dân khiêng nhà ra mé sông, kê lên sát mặt nước để tiện cặp ghe ra vô. Mùa nước nổi, dân khiêng nhà sâu vô gò cao, nước lên tới đâu, kê nhà lên tới đó. Tiện vô cùng. Mỗi đợt khiêng nhà thì cả xóm cùng khiêng, nhà nhỏ khiêng trước, nhà lớn khiêng sau, không phải công cán gì.
Dân ở đây, nhứt là đàn ông, hầu như không ai biết guốc dép gì cả, bàn chân thường to bè, chai sần phía dưới, điều đặc biệt là ngón chân cái thường bị xoãi ra, trông rất kỳ dị, họ dùng ngón chân cái này để bám thành ghe, bám sàn cây, để bấu xuống bùn, lâu dần thành tật, ai cũng vậy.
Chúng tôi được đãi ăn một bữa thịnh soạn, cá rô đồng chiên dòn rưới mắm chua ngọt và canh chua cá rô bông Điên Điển. Chúng tôi ăn bữa cơm ấy giữa Đồng Tháp Mười, trên một sàn cây, bên một con sông nằng nặng phù sa và với vợ chồng người nông dân có ngón chân cái xoãi ra một cách kỳ dị. Nếu một người Mỹ được mời vào nhà Trắng dùng bữa tối với ông Obama mà cảm thấy vinh hạnh như thế nào, thì chúng tôi lúc ấy cảm thấy hơn thế một trăm lần, nói vậy để bạn hiểu.
Buổi tối chúng tôi đốt một đống lửa lớn ở ngoài sân, lửa đốt bằng cây Điên Điển khô và tàu dừa, đốt lửa để xua đàn muỗi. Những con muỗi vùng này như những chiếc máy bay tiêm kích cảm tử, chúng chích vào người phe một tiếng “phực” và một cảm giác đau nhói. Chúng tôi lấy rượu ra uống. Nhưng da thịt bọn thành phố thơm tho, máu bọn chúng lại nhiều và ngọt, tôi nghe đàn muỗi kháo nhau thế, chẳng trách đàn muỗi ngày càng đông, quơ tay có thể nắm một chục con trong lòng bàn tay. Bữa rượu mất vui vì muỗi.
Chúng tôi trải chiếu rồi đem một cái mùng lớn, cắm cây và giăng mùng gần đống lửa, chúng tôi chuyển bàn nhậu vô trong mùng. Đó là một kỷ niệm đáng nhớ, bốn người đàn ông ngồi nhậu trong mùng để tránh muỗi. Đàn muỗi tức tối bám đen cả cái mùng, nhậu xong chúng tôi đẩy mọi thứ ra ngoài và lăn ra ngủ ngay trong mùng, bạn tôi nằm ngoài cùng, cánh tay, bàn chân để cạnh vách mùng bị muỗi chích đỏ rực.
…
Năm nay ở Đồng Tháp Mười, nước lên chậm hơn mọi năm nhưng bông Điên Điển thì vẫn đúng hẹn, vẫn vàng rực. Nhớ tô canh cá rô bông Điên Điển ở Đồng Tháp Mười, con cá rô mề mùa nước nổi dai thịt, ngọt ngay, bông Điên Điển nấu chín vẫn rực rỡ. Đàn ông thanh niên chưa vợ ăn tô canh nầy một lần, chắc chắn sẽ lấy vợ miền tây, mà nếu có lấy vợ miền tây thì tôi dặn trước, nhớ ăn ở cho phải, đừng để người ta kêu bằng: Thằng rể Điên Điển.
Bài cùng thể loại:

rể điên điển, hehe, cái này hay:)
Trả lờiXóaỞ Bình Dương thì gọi là: thằng rể Đu Đu ah anh.
Trả lờiXóaAnh ăn bông điên điển làm chua với cá linh kho chưa anh? Nghe xong chỉ muốn về VN ăn liền, ngon còn hơn bào ngư vi cá anh ha.
Cho em copy về website của em nhé anh
Trả lờiXóaPhú nhắc vụ đi Đồng Tháp làm em tưởng cứ như mới hôm qua. Công nhận bữa đó dzui thiệt :)
Trả lờiXóaThèm quá bác Phú ơi, em cũng đang ngắm nghía 1 cô Bến Tre để được ăn canh chua bông điên điển nè
Trả lờiXóaĐọc Phú viết tả muỗi miền Tây lại nhớ câu trong bài Em về Miệt Thứ "Muỗi kêu mà như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh". Miền Tây nhiều thứ để ghi lại quá.
Trả lờiXóaAnh Phú, còn vụ này nữa nè,không mang guốc dép gì ráo nên khi trèo lên (bộ) ngựa ngồi là họ đập đâp chà chà hai bàn chân vào nhau gọi là giũ giò cho sạch bùn đất.
Trả lờiXóaAnh làm nhớ nhà mặc dù đang ở nhà ... :)
Tới giờ này có nghe nước nổi gì đâu. Năm nay sợ thất mùa.
Trả lờiXóaCái món lẩu mắm mà mấy anh em mình mê mẩn mà có bông điên điển nữa là bá cháy hén bác Phú :)
Trả lờiXóaĐúng là con rể miền Tây viết về đặc sản miền Tây. Hay lắm!
Trả lờiXóaCứ phong độ này cả làng sắp có sách tản văn về miền Tây rất hay nha :-)
Trả lờiXóaNhắc vụ bông Điên Điển lại nhớ lần đầu tiên, DQ chỉ cho bố Cún bông Điên Điển mọc đầy bờ kinh (ở cách chỗ DQ ở không xa lắm) mà chàng ngạc nhiên quá đỗi. Tại từ bé, chàng chưa hề đích mắt thấy bông Điên Điển ra sao hết (toàn thấy hình). Hôm đó, rủ nhau hái bông về nấu canh, ai cũng ngạc nhiên hết, tại đâu có ngờ ở đây mà tìm ra bông Điên Điển đâu à. :) :)
Trả lờiXóaLần đầu tiên DQ thấy bông Điên Điển và được ăn Điên Điển luộc là ở Vĩnh Long (năm 1990).
Bông Điên Điển
Trả lờiXóa(cho một mùa nước nổi - tuổi thơ)
Nhớ nồi canh điên điển
Cá bông lau, mỡ, hành
Ngậm màu bông chín nõn
Thẹn thùng quên cả ăn
Bông điên điển ngon lắm
Mùa nước nổi - Tháp Mười
Bông điên điển "sang" lắm
Từ sông nước hoa trôi
Điên điển mùa nước lớn
Chèo ghe hái trộm về
Trời giận nên mưa xuống
Lụt mất cả bến quê
Nay tìm bông điên điển
Khắp nhà hàng giàu sang
Hương quê nhà sao hiếm ?
Ôi tình nghĩa xóm làng !
Xưa nồi điên điển luộc
Mùa lụt - ăn thay cơm
Ngậm bông trong nước mắt
Buồn lại càng buồn hơn
Nay thèm con nước lụt
Để ngày cũ trôi về
No say mùi điên điển
Chan chát mùi hương quê
Dã Quỳ
"Đàn ông thanh niên chưa vợ ăn canh này, chắc chắn sẽ lấy vợ miền Tây..". Hèn chi gần đây thấy giá điên điển tăng dễ sợ.
Trả lờiXóa@GM, Phung: Rể Điên Điển, Rể Đu Đủ...nói chung là những cây có bộ rễ xấu được dùng để ám chỉ mấy thằng rể tệ, hehe
Trả lờiXóa@huyrua: Vô tư em
@Vợ: Lần ấy vui thật :)
@Xàm: Bến Tre ít có Bông Điên Điển, nhưng mà có nhiều thứ hay hơn :)
Trả lờiXóa@Chị Lana: vâng, em ghiền miền tây quá
@miss_sadec: ủa về nhà rồi hả, ăn canh cá rô bông điên điển chưa?
Trả lờiXóa@Bác Đỗ: Đầu nguôn nước lên rồi, nhưng chậm và thấp hơn mọi năm
@Moon: Lẩu mắm ở miền tây có bông Điên Điển chớ, hầu như lẩu gì cũng có. ngon lắm
@Anh Thụy, Titi: Hehe, định in sách cạnh tranh với bạn Tư đấy
Trả lờiXóa@DQ: Cảm ơn DQ chia sẽ với một bài thơ thật hay và nhiều cảm xúc :)
@korolbo: hehe, phải ăn điên điển ở miền tây mới lấy vợ miền tây được bác ơi
Troi oi, sao ta toan la "mon ruot" khong vay, lam sao tim duoc o ben cali day:( anh Phu "giet nguoi khong guom dao" dieu nay minh phai le le di ve VN choi mot chuyen va di mien tay an canh chua ca kho to.
Trả lờiXóaBài này viết hay quá Phú ạ. Đúng là yêu miền Tây nên viết hay!
Trả lờiXóaMay quá, em cũng là rể miền tây, nhưng chưa bi gọi là rể Điên Điễn bao giờ.
Trả lờiXóachưa ngó được món này bao giờ chứ nói chi ngửi mùi hay ăn. Anh Phú mần ơn cho mh xin 500 đồng cái hình bông điên điển xem nó ra làm sao ạ. Đội ơn anh nhiều :)
Trả lờiXóa@Kim: hehe, dem thèm mấy người ở xa đó mà
Trả lờiXóa@haidieugiandi: Cảm ơn bác
@Đỗ Nguyên Bình - OverAC: hehe, vậy tốt rồi, rể miền tây chắc nhậu được hén :)
@mh: Pốt cái hình rùi kìa
Trả lờiXóahehehe ... ca'm on anh Phu'! :)
Trả lờiXóamượn chỗ để nhắn BaoKim: hôm nào ghé qua xứ cao bồi của DQ đi. Bảo đảm cho ăn canh chua bông điên điển luôn á. Mà nhớ đi đúng mùa nhen. :) :)
Trả lờiXóahttp://www.ninh-hoa.com/NguyenThanhTy-MamRuotCaNgu.htm
Trả lờiXóaĐồng hương Phú nè/
tác giả Về một quãng đời TCS